Ngày xưa, ở Thrace của xứ Grèce có nhà thơ tiếng
tăm là Orphée con của vua Thrace, chàng vừa chơi đàn Lyre vừa ca hát,
giọng ca của chàng tuyệt vời đã quyến rũ tất cả những động vật chung
quanh, khi chàng hát chim trên cành ngưng hót để lắng nghe, chó sói
trong rừng trở nên hiền lành như cừu con, những cây cối trong rừng
nghiêng theo lời chàng hát, núi đá rẽ đường để chàng đi qua, khi chàng
hát bên bờ sông cá dưới nước cũng trồi lên nghe và dân chúng khóc hay
cười theo lời ca lúc buồn hay khi vui của chàng ......
Thần
thánh trên trời dưới đất cũng theo chàng mỗi khi nghe giọng ca chàng,
những nữ thần dưới nước cũng trồi lên mỗi khi nghe chàng hát và Orphée
đã yêu một trong những nữ thần này là Eurydice . Orphée cưới Eurydice
làm vợ và đem về ở trên đất liền . Eurydice xinh đẹp như những bài ca
của Orphée và họ đã chung sống rất hạnh phúc.
Rồi
một ngày Orphée có việc phải đi vắng, Eurydice cảm thấy cô đơn và nhớ
nhà, nên quyết định trở về thăm nhà, vì vội vàng Eurydice đã băng xuyên
qua rừng lá để đi tắt, chợt nàng có cảm giác đau đớn nơi bàn chân và ngã
quỵ xuống đất, nàng chợt thấy bóng một con rắn độc đang bò đi trong cỏ
và tim nàng ngưng đập, nàng chết đi không một tiếng khóc, không gia dình
và không có Orphée bên cạnh.....
Orphée chôn cất
Eurydice và chôn luôn những bài ca vui, rồi chàng chỉ hát những bài ca
buồn, thú dữ trong rừng cũng rưng rưng nước mắt khi nghe chàng hát, cả
vũ trụ buồn theo chàng, Orphée không còn thấy niềm vui trên cõi đời này
nữa, chàng quyết định đi tìm Eurydice .
Orphée tìm
đến Diêm Vương, trải qua bao nhiêu dặm đường, mà Orphée vẫn không tìm ra
đường đi đến Diêm Vương, chàng cất tiếng ca não nề đã làm động lòng
những cây lá trong rừng và những cành cây đã ngả chiều để chỉ lối cho
chàng đi, trước khi vào địa ngục, chàng gặp nhiều trở ngại chàng lại ca ,
tiếng ca của chàng đã giúp chàng vượt qua hết những trở ngại và vào gặp
Diêm Vương.
Diêm Vương ngồi trên ngai vàng, những
sợi tóc đen rũ trên trán, cặp mắt lạnh lùng và gương mặt trắng bệch làm
chàng sợ hãi, nhưng tình yêu dành cho Eurydice quá mãnh liệt làm Orphée
can đảm và chàng cất tiếng ca tả tình yêu của chàng với Eurydice, tiếng
chàng hát làm dịu những linh hồn trong hỏa ngục và đã làm động lòng Diêm
Vương .
Diêm Vương hứa sẽ cho Eurydice theo chàng
trở về cõi sống với điều kiện là Orphée không được quay lui nhìn
Eurydice khi chưa rời khỏi âm đình. Orphée mừng rỡ cám ơn Diêm Vương và
lên đường trở về lại trần gian, trên đường trở về sự im lặng tĩnh mịch
đã làm cho Orphée sợ, nghĩ không biết Eurydice có đi theo chàng hay
không, quên đi lời dặn của Diêm Vương Orphée quay nhìn ra sau và chợt
thấy hình ảnh Eurydice biến dần trong sương mù, người vợ yêu quý của
chàng đã chết lần thứ hai.
Quá đau khổ Orphée tìm
cách trở lại âm phủ nhưng không còn lối nữa, chàng trở về đất liền sống
với mối tình của Eurydice, với tất cả nỗi đau khổ vô tận của chàng.
Một
hôm, có một đoàn nữ thần rượu trong cơn say, bắt gặp Orphée đang than
thở mối tình tuyệt vọng của chàng, nổi giận ném đá giết chết Orphée.
Linh hồn Orphée trở xuống Âm Phủ và gặp lại Eurydice. Từ nay không có gì
có thể chia cách tình yêu của Orphée và Eurydice !!!"

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét