Ngày xưa, ở vùng Bắc Cạn,
mỗi năm dân làng Năm Mẫu đều có tổ chức lễ cúng Phật lớn, gọi là lễ Vô
Giá. Dân chúng khắp miền mạn ngược tề tựu lại rất đông. Một hôm, có một
bà lão bệnh cùi đến làng dự lễ. Quần áo bà rách rưới, tả tơi. Người bà
bốc mùi hôi hám, rất khó chịu, khiến mọi người phải lánh xa. Bà lão hủi
này đến nhà nào xin ăn, đều bị xua đuổi, mắng nhiếc. Người ta sợ lây
bệnh cùi hủi.
Tuy nhiên, có người biết động lòng
thương hại. Đó là một người đàn bà goá, ở với con trai. Bà không kinh
tởm, gọi bà lão hủi vào nhà cho ăn uống no đủ. Sau đó, bằng lòng cho bà
lão ăn mày ngủ nhờ một đêm, ở góc vựa lúa, trong lều. Đến nửa đêm, hai
mẹ con bỗng giật mình thức giấc, nghe có tiếng động ầm ầm dữ dội từ phiá
vựa thóc. Mở cửa vựa thóc ra, không thấy bà lão cùi đâu, mà là một con
rắn lớn uốn mình ầm ầm như tiếng sấm. Hai mẹ con kinh hãi trở ra, thao
thức, lo sợ, không ngủ được nữa. Đến sáng, thấy bà lão đi ra từ vựa
thóc, nói:
- Tôi thật sự không phải là người, chỉ
giả dạng ăn mày để thử lòng từ thiện của tín hữu nam nữ đến làng Năm Mẫu
lễ Phật. Tất cả mọi người đều xua đuổi tôi, ngoại trừ 2 mẹ con nhà này.
Họ đều là khẩu Phật tâm xà, sẽ không tránh khỏi hình phạt của bề trên
đã giao phó cho tôi thi hành. Hai mẹ con bà biết thương kẻ khốn cùng,
cho nên tôi xin báo trước là sắp có tai họa lớn xảy ra. Hễ khi nào thấy
có nước nguồn bắt đầu đổ về đây, thì hai mẹ con hãy mau mau chạy lên
đỉnh núi mà tránh.
Nói xong, bà lão biến mất. Qua
ngày hôm sau, trong lúc mọi người đang chen nhau đến dự lễ Phật giữa
làng, bỗng nhiên, nước ở đâu cuồn cuộn đổ tới tứ phía, tràn vào thung
lũng. Người ta trèo lên mái nhà, trèo lên cây. Nhưng nước cứ dâng tràn
đầy lên mãi, ngập cả những nóc nhà và cây cao. Tất cả mọi người đều bị
chết ngộp, trừ 2 mẹ con bà goá kia đã chạy vội thoát lên được trên đỉnh
núi cao.
Trên núi, hai mẹ con dựng lên một gian nhà
nhỏ sinh sống. Nơi này, về sau trở thành một ngôi làng đông đúc, và
ngày nay vẫn có tên là làng Năm Mẫu. Cả thung lũng bị nước tràn ngập thì
hoá thành 3 cái hồ rộng lớn, mênh mông như bể, nên người ta gọi là Hồ
Ba Bể. Nước ở ba hồ lưu thông nhau, nhưng ghe thuyền không thể đi được
từ hồ này sang hồ kia, vì có các đập đá lớn ngăn trở. Hồ Ba Bể rộng bát
ngát, nước trong xanh như ngọc bích, nổi bật giữa núi rừng hùng vĩ của
miền thượng du Bắc Việt.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét