Sự tích thờ thần hổ còn lưu truyền nhiều ở vùng Thanh - Nghệ - Tĩnh
như sau: vào thời vua An Dương Vương, người Việt còn đóng khố, cởi trần,
định cư ở vùng đồng bằng và trung du, làm nghề nông và săn bắn.
Ở
làng nọ có một ông lão nhà nghèo, quanh năm vất vả mà vẫn không đủ ăn,
không làm được nhà ở, ông phải lên rừng đốn nứa đem về làm bè và dựng
thành lều trên sông Lam, ngày ngày tảo tần đơm đó và đưa đò kiếm sống.
Vùng này có nhiều hổ dữ, chúng thường bắt người ăn thịt. Một hôm có đoàn
người lên rừng làm rẫy, gặp năm con hổ đang ngồi rình trên hòn đá ven
đường chờ người đi qua để bắt. Ông lão đang chống bè trên sông trông
thấy, liền kêu lớn cho đoàn người quay lại. Nghe tiếng động, hổ liền
đuổi theo bắt được một người và xé xác ăn thịt. Người xấu số đó lại
chính là cha của ông lão chèo đò.
Lần
khác, ông lão chèo bè đi đỗ đó trên sông. Một con hổ xám chờ ông lão
đến gần rồi nhảy xuống bè bắt ông. Nào ngờ bè nứa bị choãi ra và một
chân sau của hổ bị kẹp chặt lại. Hổ càng giãy thì chân càng lún sâu
xuống và bị nứa xước, máu chảy đầm đìa. Hổ đau đớn gầm lên náo động cả
khu rừng, muông thú đều hoảng sợ bỏ chạy tán loạn.
Trong
khi đó, ông lão hết sức bình thản, một tay cầm con dao, một tay cầm bó
đuốc đến bên con hổ và nói: "Nhà ngươi dòng dõi trên thượng giới, xuống
hạ giới sinh sống sao nỡ bắt con người để ăn thịt? Ta đã già yếu, xin
hiến thân cho ông và xin từ nay trở đi ông đừng giết hại con người nữa".
Nói đoạn, ông cầm dao chặt dây nẹp bè cho bung nứa ra và lấy tro thấm
dầu hỏa bôi vào vết thương cho cầm máu. Hổ cảm kích, hai chân sau quỳ
xuống, hai chân trước đứng chầu cảm tạ hồi lâu rồi mới chạy vào rừng.
Nhưng
rồi hổ xám vẫn thường lui tới ven đường, nơi có người qua lại để bắt ăn
thịt. Một hôm hổ xám vồ trúng ông lão đang đỗ đó. Khi kéo xác lên bờ,
nó mới nhận ra ân nhân của mình. Hổ hối hận, kêu gào ầm ĩ cả khu rừng.
Sáng hôm sau dân làng đi làm, thấy xác ông lão bên đường và nhìn dấu vết
biết là ông bị hổ vồ.
Dân
làng thương xót, chôn cất tử tế và tôn ông làm thần thổ địa của làng.
Đêm đêm, con hổ xám về chầu trước mộ ông, kêu la thảm thiết và cuối cùng
gục chết, hóa thành hòn đá bên mộ. Từ đó, các loài muông thú không đến
phá hoại và dân làng làm ăn trúng mùa liên tiếp. Đặc biệt, hổ xám được
dân làng thờ cúng và tôn là ông hổ, thần hổ, ông ba mươi. (Những con hổ
đá đặt ở đền chùa, miếu mộ... đều nằm trong thế quỳ, miệng há rộng là
nhắc lại sự tích trên).
Trên
bức bình phong tại cổng các đền chùa, người ta thường đắp một con hổ
đang bước xuống những bậc đá gập ghềnh. Với tư thế đó, hổ biểu hiện cho
sức mạnh của "thế giới Diêm Vương". Người ta còn thờ ngũ hổ để tượng
trưng cho năm phương: hoàng hổ ở giữa gọi là trung phương, xích hổ là
phương nam, lục hổ là phương đông, bạch hổ là phương tây và hắc hổ là
phương bắc. Tất cả đều mang ý nghĩa cầu mưa và cầu cho mọi sự sinh sôi,
phát triển.
PHẠM HỒNG

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét