Thuở ấy, ở xóm kia có chàng thanh niên và cô thiếu nữ rất xứng đôi vừa
lứa. Cha mẹ của đôi bên đều bằng lòng kết tình thông gia nhưng chưa nói
cho con mình biết.
Vì quá yêu nhau, hằng đêm cô
thiếu nữ lén mở cửa phòng rước cậu trai vào tình tự. mãi đến gà gáy hừng
đông, cậu trai mới ra về. Cứ như vậy ngày này qua tháng kia.
Buổi
nọ, trước khi về, cậu trai ao ước được ăn một miếng trầu. Nhìn trong
khay thấy hết trầu, cô thiếu nữ liền chạy ra vườn hái lá đem vô, têm
vôi, mời chàng. Dè đâu miếng trầu nhai chưa dập chàng nọ ngã lăn, trào
đờm rồi chết. Hoảng hốt nàng tri hô lên. Quan chạy lại khám xét tử thi,
thấy nhiều đốm đỏ loang khắp mình.
Thế là cô nọ bị
bắt giam để xét hỏi vì tội bỏ thuốc độc giết người. Cô cứ một mực kêu
oan. Cuộc tra tấn kéo dài, lần lần cô trở nên ốm o gầy mòn, gần chết
trong ngục.
May sao, có ông quan Án đi qua. Quan Án hỏi cô:
- Đầu đuôi tự sự như thế nào? Mi phải khai rõ.
Cô
nọ nói sự thật. Nghe xong, vị quan suy nghĩ, gật đầu. Ông đi ra ngoài
vườn xem từng lá trầu trên nọc. Ông chú ý: mấy lá ở sát gốc đều dính một
chất gì nhớt ngay chót đuôi lá, giống như là con ốc, con sên bò qua nhả
nước miếng.
Nhưng không thấy con ốc, con sên nào cả!
Ông
quá tức trí, ra lệnh đào dưới đất, ngay nọc trầu đào thật sâu, bỗng
nghe tiếng khò khè. Rõ ràng là con thuồng luồng nằm khoanh trong hang.
Dân chúng chạy tứ tán.
Ông quan nói:
-
Con thuồng luồng này hàng đêm lén bò lên mặt đất để kiếm nước uống. Vì
quá khát nước, nó phải liếm mấy giọt sương đọng ở chót đuôi mấy lá trầu
gần mặt đất. Nọc con thuồng luồng dính lại trên lá nên giết người. Cô
gái này bị hàm oan.
Chòm xóm nhìn nhận lời vị quan
nọ là chí lý, tài trí như Bao Công thuở trước. Từ đó về sau, trước khi
têm trầu, ai nấy đều ngắt chót đuôi lá vì sợ nọc con thuồng luồng. Bây
giờ, giống thuồng luồng không còn nữa nhưng thói quen của con người hãy
còn...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét