Ngày xưa, dưới triều Lê, vào thời Trịnh Nguyễn phân tranh nam bắc, giặc
giã nổi lên tứ tung trong nước. Ở làng Đỗ Hải sát ven bờ biển miền Bắc
thuyền bọn cướp bể Tàu ô thường hay ra vào đánh phá.
Một
hôm, một chiếc thuyền trận lớn từ phía tây nam dong buồm thẳng vào vịnh
Hạ Long, ngang đầu làng Đỗ Hải thì rẽ lái vào bờ, tìm đến chỗ vắng vẻ
mà thả neo. Trên thuyền lớn ròng xuống một chiếc ghe nhỏ cho một vị
tướng trẻ tuổi cùng năm người lính hộ vệ lên bờ.
Trên
cánh đồng cỏ cạnh bãi bể, một cô gái đang cắt cỏ hát nghêu ngao. Vị
tướng lắng nghe tiếng hát ngọt ngào hướng đi về phía ấy. Người con gái
quê ngửng đầu lên, ngạc nhiên, sợ hãi thấy quan quân trước mắt vứt liềm
toan bỏ chạy. Vị tướng gọi lại cho biết mình là một hoàng tử họ chúa
Trịnh đi tuần ngoài biển ghé qua đây, muốn vào làng. Cô gái cắt cỏ nghe
nói trở nên bạo dạn, dẫn đường đi trước. Qua đỉnh một ngọn đồi nhìn ra
khắp vùng, hoàng tử dừng chân dưới gốc cổ thụ im mát, ra dấu cho đám tùy
tùng lui. Còn lại một mình với cô gái quê da thịt dậy thì, hoàng tử kéo
tay ôm choàng lấy vào lòng. Cô gái cố vùng vẫy gỡ ra song hai cánh tay
khỏe mạnh càng siết chặt lại. Rồi chiếc áo gấm hoàng bào phủ lên lớp vải
nâu sồng. Đến lúc cô gái quê mở mắt ra thì vị hoàng tử đã đâu mất, thấy
bên cạnh mình một nén vàng óng ánh trên cỏ. Nàng đưa mắt nhìn ra phía
biển, thấy chiếc thuyền buồm đã chạy xa phía Hạ Long, chỉ còn một chấm
trắng trên nền trời. Tổn thương cả thể xác lẫn tâm hồn, nàng ứa nước mắt
cầm nén vàng lên rồi mạnh tay quẳng vào bụi.
Từ
ngày đó, cô gái cắt cỏ mất cả giọng hát hồn nhiên. Ba tháng sau, một hôm
đội cỏ về nhà, nàng bỗng thấy hoa mắt, trời đất như sụp đổ, ngã lịm
trên đường làng. Bụng nàng cứ lớn dần, bà mẹ nghi ngờ tra hỏi, nàng tình
thật kể lại việc đã qua.
Bà mẹ không ngớt lời chửi
mắng, nguyền rủa và đánh đập cô gái chửa hoang, rồi báo tin xấu hổ cho
chồng hay. Để tránh tiếng nhục nhã với làng nước và khỏi phải phạt vạ,
cả gia đình gồm ông bà nội, cha mẹ và cô chú, bà bác họp lại để xử ot^.i
đứa con gái bất hạnh. Muốn ém nhẹm tiếng xấu cho giòng họ, mọi người
đồng ý bắt nàng thả trôi sông.
Nàng bị đưa xuống
ghe, trói tay chân lại, buộc đá vào cổ, rồi chở ra ngoài khơi, ẩy xuống
biển. Khi quẳng nàng xuống biển, lạ thay người con gái chửa hoang đeo
nặng trĩu đá vẫn trồi lên mặt nước. Người ta phải lấy sào nhận xuống một
hồi xác mới chịu chìm.
Song từ đó, ghe thuyền qua
lại vùng này thấy cô gái thường hiển hiện trên sóng nước làm nhiều việc
linh ứng. Dân chúng miền duyên hải lấy làm sợ hãi, dựng miếu thờ ở ngọn
đồi trông ra biển, gọi là đền Bà Đế ngày nay hãy còn dấu tích.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét