Thằng Cuội ngồi gốc Cây đa
Thả trâu ăn lúa gọi cha ồi ồi
Cha còn cắt cỏ trên trời
Mẹ còn cỡi ngựa đi mời quan viên
Ông thời cầm bút cầm nghiên
Bà thời cầm tiền đi chuộc lá đa.
Ngày
xưa ở một miền nọ có một người tiều phu tên là Cuội. Một hôm, như lệ
thường, Cuội vác rìu vào rừng sâu tìm cây mà chặt. Khi đến gần một con
suối nhỏ, Cuội bỗng giật mình trông thấy một cái hang cọp. Nhìn trước
nhìn sau anh chỉ thấy có bốn con cọp con đang vờn nhau. Cuội liền xông
đến vung rìu bổ cho mỗi con một nhát lăn quay trên mặt đất. Nhưng vừa
lúc đó, cọp mẹ cũng về tới nơi. Nghe tiếng gầm kinh hồn ở sau lưng, Cuội
chỉ kịp quẳng rìu leo thoắt lên ngọn một cây cao. Từ trên nhìn xuống,
Cuội thấy cọp mẹ lồng lộn trước đàn con đã chết. Nhưng chỉ một lát, cọp
mẹ lẳng lặng đi đến một gốc cây gần chỗ Cuội ẩn, đớp lấy một ít lá rồi
trở về nhai và mớm cho con. Chưa đầy ăn giập miếng trầu, bốn con cọp con
đã vẫy đuôi sống lại, khiến cho Cuội vô cùng sửng sốt. Chờ cho cọp mẹ
tha con đi nơi khác, Cuội mới lần xuống tìm đến cây lạ kia đào gốc vác
về.
Dọc đường gặp một ông lão ăn mày nằm chết vật
trên bãi cỏ, Cuội liền đặt gánh xuống, không ngần ngại, bứt ngay mấy lá
nhai và mớm cho ông già! Mầu nhiệm làm sao, mớm vừa xong, ông lão đã mở
mắt ngồi dậy. Thấy có cây lạ, ông lão liền hỏi chuyện. Cuội thực tình kể
lại đầu đuôi. Nghe xong ông lão kêu lên:
- Trời
ơi! Cây này chính là cây có phép "cải tử hoàn sinh" đây. Thật là trời
cho con để cứu giúp thiên hạ. Con hãy chăm sóc cho cây nhưng nhớ đừng
tưới bằng nước bẩn mà cây bay lên trời đó!
Nói rồi
ông lão chống gậy đi. Còn Cuội thì gánh cây về nhà trồng ở góc vườn phía
đông, luôn luôn nhớ lời ông lão dặn, ngày nào cũng tưới bằng nước giếng
trong.
Từ ngày có cây thuốc quý, Cuội cứu sống
được rất nhiều người. Hễ nghe nói có ai nhắm mắt tắt hơi là Cuội vui
lòng mang lá cây đến tận nơi cứu chữa. Tiếng đồn Cuội có phép lạ lan đi
khắp nơi.
Một hôm, Cuội lội qua sông gặp xác một
con chó chết trôi. Cuội vớt lên rồi giở lá trong mình ra cứu chữa cho
chó sống lại. Con chó quấn quít theo Cuội, tỏ lòng biết ơn. Từ đấy, Cuội
có thêm một con vật tinh khôn làm bạn.
Một lần
khác, có lão nhà giàu ở làng bên hớt hải chạy đến tìm Cuội, vật nài xin
Cuội cứu cho con gái mình vừa sẩy chân chết đuối. Cuội vui lòng theo về
nhà, lấy lá chữa cho. Chỉ một lát sau, mặt cô gái đang tái nhợt bỗng
hồng hào hẳn lên, rồi sống lại. Thấy Cuội là người cứu sống mình, cô gái
xin làm vợ chàng. Lão nhà giàu cũng vui lòng gả con cho Cuội.
Vợ
chồng Cuội sống với nhau thuận hòa, êm ấm thì thốt nhiên một hôm, trong
khi Cuội đi vắng, có bọn giặc đi qua nhà Cuội. Biết Cuội có phép cải tử
hoàn sinh, chúng quyết tâm chơi ác. Chúng bèn giết vợ Cuội, cố ý moi
ruột người đàn bà vứt xuống sông, rồi mới kéo nhau đi. Khi Cuội trở về
thì vợ đã chết từ bao giờ, mớm bao nhiêu lá vẫn không công hiệu, vì
không có ruột thì làm sao mà sống được.
Thấy chủ
khóc thảm thiết, con chó lại gần xin hiến ruột mình thay vào ruột vợ
chủ. Cuội chưa từng làm thế bao giờ, nhưng cũng liều mượn ruột chó thay
ruột người xem sao. Quả nhiên người vợ sống lại và vẫn trẻ đẹp như xưa.
Thương con chó có nghĩa, Cuội bèn nặn thử một bộ ruột bằng đất, rồi đặt
vào bụng chó, chó cũng sống lại. Vợ với chồng, người với vật lại càng
quấn quít với nhau hơn xưa.
Nhưng cũng từ đấy, tính
nết vợ Cuội tự nhiên thay đổi hẳn. Hễ nói đâu là quên đó, làm cho Cuội
lắm lúc bực mình. Ðã không biết mấy lần, chồng dặn vợ: "Có đái thì đái
bên Tây, chớ đái bên Ðông, cây dông lên trời!". Nhưng vợ Cuội hình như
lú ruột, lú gan, vừa nghe dặn xong đã quên biến ngay.
Một
buổi chiều, chồng còn đi rừng kiếm củi chưa về, vợ ra vườn sau, không
còn nhớ lời chồng dặn, cứ nhằm vào gốc cây quý mà đái. Không ngờ chị ta
vừa đái xong thì mặt đất chuyển động, cây đảo mạnh, gió thổi ào ào. Cây
đa tự nhiên bật gốc, lững thững bay lên trời.
Vừa
lúc đó thì Cuội về đến nhà. Thấy thế, Cuội hốt hoảng vứt gánh củi, nhảy
bổ đến, toan níu cây lại. Nhưng cây lúc ấy đã rời khỏi mặt đất lên quá
đầu người. Cuội chỉ kịp móc rìu vào rễ cây, định lôi cây xuống, nhưng
cây vẫn cứ bốc lên, không một sức nào cản nổi. Cuội cũng nhất định không
chịu buông, thành thử cây kéo cả Cuội bay vút lên đến cung trăng.
Từ
đấy Cuội ở luôn cung trăng với cả cái cây quý của mình. Mỗi năm cây chỉ
rụng xuống biển có một lá. Bọn cá heo đã chực sẵn, khi lá xuống đến mặt
nước là chúng tranh nhau đớp lấy, coi như món thuốc quý để cứu chữa cho
tộc loại chúng. Nhìn lên mặt trăng, người ta thấy một vết đen rõ hình
một cây cổ thụ có người ngồi dưới gốc, người ta gọi cái hình ấy là hình
chú Cuội ngồi gốc cây đa....

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét