Ngày xưa, có một ông già giàu nhất làng. Tiền bạc của ông kiếm được phần
nhiều là do những món nợ ăn lời quá vốn, hoặc những âm mưu cướp giật
ruộng đất, nhà cửa của dân lành. Càng có nhiều tiền lão càng cay nghiệt.
Không bao giờ lão chịu bố thí, cứu giúp cho chòm xóm. Lúc nào lão cũng
lăm lăm kiếm nhiều tiền hơn nữa để trở thành phú hộ ăn trên ngồi trước
thiên hạ.
Lão có nuôi một con chó mực, lão thương
con chó còn hơn con ruột. Lão cho con chó ăn ngon như lão, cho ngủ trên
giường và chăm sóc kỹ lưỡng. Lão thường ao ước:
-
Giá như con mực này biết nói tiếng người thì ta sẽ trở thành một người
nổi tiếng nhất làng. Ta sẽ làm tiền thiên hạ mỗi khi ai muốn nghe nó nóị
Và nhờ vậy mà ta sẽ có nhiều tiền, ta sẽ ăn trên ngồi trước ngườị
Một anh đầy tới biết ý muốn của lão chủ, nghĩ kế làm tiền chủ cho bỏ ghét. Anh lựa lúc chủ vui mà nói rằng:
-
Thưa ông chủ, tôi biết một vị tu sĩ trong núi có phép dạy chó nói tiếng
ngườị Nếu ông cho tôi dắt chú mực đi học, chắc chắn trong ba tháng sẽ
nói được như tôị
Lão già khoái quá hỏi giá bao nhiêụ
Anh đầy tới tính phỏng lối năm nén bạc. Lão liền đưa cho anh năm nén
bạc và một nén làm lộ phí.
Anh đầy tới dắt chó ra đị
Anh không đi vào núi mà lại đưa chó về nhà cha mẹ mình ở cách đó khá xạ
Anh giao chó cho cha mẹ nuôi và trăm năm nén bạc, nhờ cha mẹ mua ruộng
cho anh. Ở chơi vài ngày rồi anh trở lại nhà chủ, thưa rằng:
- Ông tu sĩ nhận tiền và hứa sẽ dạy chú mực biết nói trong hai tháng. Ông ta đòi thêm ba nén bạc nữa về lớp dạy gấp rút nàỵ
Lão
già bằng lòng lắm, hy vọng sẽ có con vật đặc biệt nhất làng. Lão đi
khoe khắp nơi và hăm rằng kẻ nào khinh khi lão sẽ bị chó chửi thay lãọ
Thời
gian trôi qua, đến ngày hẹn, lão trao ba nén bạc nữa cho anh đầy tới và
cho thêm hai nén đi đường. Anh chàng khôn ranh ôm bạc về nhà nhờ cha mẹ
cất, chờ anh về cưới vợ. Anh gọi con chó lại vuốt đầu tỉ vẻ cám ơn nó.
Vài hôm sau anh trở lại nhà chủ một mình.
Lão già ngạc nhiên thấy không có con chó, lật đật hỏi:
- Chó mực đâu? Chó mực đâu? Sao mày lại về một mình?
Anh làm bộ âu sầu kể lại rằng:
-
Thưa ông chủ, tôi không ngờ chú mực lại vô ơn bội nghĩa đến thế. Ông tu
sĩ đã dạy nó nói được tiếng người đàng hoàng như tôi, vừa thấy tôi là
chú kêu tên tôi ngaỵ Tôi hỏi thăm sức khỏe của chú để thử tài ông thầy,
thì chú trả lời ron rót y như tôi nói chuyện với ông chủ vậỵ Chú nói
rằng: "Tôi về nhà rồi chủ tôi sẽ biết. Tôi sẽ kể hết tội ông chủ làm lâu
nay, như cho vay lấy lời cắt cổ, gạt người ta lấy của, kiện cáo đoạt
nhà, cướp ruộng thiên hạ, lo lót quan trên, hãm hại dân lành. Tôi sẽ tố
cáo ông chủ trước mặt quan phủ để ngài bắt lão chủ bỏ tù, tịch thu tài
sản mới được...".
Thưa ông chủ chú còn nói nữa,
nhưng tôi không dám thuật hết cho ông chủ nghe, tóm lại chú biết hết các
chuyện ám muội của ông chủ và nhất định cho ông chủ vào tù. Tức quá tôi
lấy búa chém đứt đầu nó rồị
Lão già toát mồ hôi
hột. Lão đâm lo vì tội ác rành rành như thế, nếu con chó nói hết thì lão
không tránh khỏi tai họạ Lãm cảm ơn anh đầy tớ đã giúp lão giết con vật
"chó chết" và cứu lão thoát nạn. Lão cho anh ba nén bạc gọi là thưởng
công anh.
Từ đó lão bớt dần tính ác độc và bủn xỉn,
lão sợ những con vật rồi đây sẽ biết nói và sẽ không bỏ qua những việc
làm có tội của lãọ
Còn anh đầy tới, anh xin nghỉ làm
ở nhà chủ, anh về nhà với cha mẹ lo làm ruộng, rồi anh cưới vợ, cất nhà
riêng. Anh nuôi con chó mực như các con chó khác, và nó cũng chỉ "biết
nói" gâu gâu mà thôị

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét