Ngày xưa, có một người nông dân hiền lành tên là Ngọc Tâm, có một người
vợ xinh đẹp tên là Nhan Diệp. Khác hẳn với tính tình đơn giản của chồng,
quanh năm chăm chú làm ăn, người vợ lười biếng xa hoa, chỉ lo thỏa thê
sung sướng.
Trong lúc hai vợ chồng tưởng chung sống
với nhau đến răng long đầu bạc, thì Nhan Diệp bỗng lăn ra chết. Người
chồng đau đớn quá, không muốn rời xa xác vợ, bèn bán hết tài sản, mua
một chiếc thuyền chở quan tài vợ thả bồng bềnh trên mặt nước.
Một
buổi sớm mai thuyền đi đến dưới chân một ngọn núi cỏ cây ngào ngạt.
Ngọc Tâm lên bờ thấy đủ các kỳ hoa dị thảo, cây cối nặng chĩu trái, lấy
làm lạ bèn phăng lần lên cao. Lưng chừng núi, Ngọc Tâm gặp một ông lão
tướng mạo phương phi, râu tóc bạc phơ, tay chống gậy trúc đang lần bước.
Thấy người có vẻ tiên phong đạo cốt, đoán chừng là thần tiên ở núi
Thiên Thai xuất hiện, Ngọc Tâm bèn sụp lạy, rồi thiết tha xin cứu tử
hoàn sinh cho người vợ thương yêu.
Vị thần thương hại nhìn Ngọc Tâm hồi lâu rồi nói:
"Ngươi
còn nặng lòng vương vấn trần ai, chưa thoát được vòng tục lụy... Ta có
thể giúp cho ngươi đạt ước vọng song về sau ngươi đừng có lấy làm ân
hận"!
Ngọc Tâm theo lời vị thần, dỡ nắp quan tài vợ
ra, chính đầu ngón tay mình nhỏ ba giọt máu vào thi thể Nhan Diệp, thì
người đàn bà từ từ mở mắt ra, rồi ngồi lên như sau một giấc ngủ dài.
Trước khi từ giã, vị thần bảo người đàn bà vừa sống lại:
"Đừng
quên bổn phận của người vợ... Hãy luôn luôn nghĩ đến lòng thương yêu
chung thủy của chồng... Chúc cho hai vợ chồng được sung sướng."
Trên
đường về quê, người chồng hối hả giục thuyền đi mau. Một tối thuyền ghé
bến, Ngọc Tâm lên bờ mua sắm thức ăn. Trong lúc đó, có một chiếc thuyền
buôn lớn đậu sát bên cạnh, chủ nhân là tay lái buôn giàu có chú ý đến
nhan sắc lộng lẫy của Nhan Diệp. Hắn gợi chuyện, mời Nhan Diệp qua
thuyền mình dùng trà rồi ra lệnh cho bạn thuyền dong hết buồm chạy.
Ngọc
Tâm quay về thấy mất vợ, bỏ cả ăn ngủ, ngày đêm đi tìm kiếm, một tháng
sau mới gặp. Nhưng người đàn bà đã quen với lối sống xa hoa bên cạnh tay
lái buôn giàu có, quên cả tình cũ nghĩa xưa. Thấy rõ bộ mặt thật của
vợ, Ngọc Tâm như tỉnh cơn mê, bảo Nhan Diệp:
"Mình
được tự do bỏ tôi song tôi không muốn mình còn lưu giữ kỷ niệm gì của
tôi nữa, vậy hãy trả lại ba giọt máu của tôi đã nhỏ ra để cứu mình sống
lại".
Nhan Diệp thấy được ra đi dứt khoát dễ dàng
như thế, vội vàng lấy dao chích đầu ngón taỵ Nhưng máu vừa bắt đầu nhỏ
giọt thì nàng ngã lăn ra chết.
Người đàn bà nông
nổi, phụ bạc chết vẫn còn luyến tiếc cõi đời nên hóa kiếp thành một vật
nhỏ, ngày đêm theo đuổi theo Ngọc Tâm, tìm cách ăn cắp ba giọt máu để
trở lại làm người. Con vật này luôn luôn kêu than với chồng cũ, như van
lơn, như oán hận, như tiếc thương, ngày đêm o o không ngừng. Về sau
giống này sinh sôi nẩy nở rất nhiều, người ta đặt tên nó là con muỗi. Vì
ghét kẻ phụ bạc, nên mỗi lần muỗi lại gần, người ta không tiếc tay đập
cho nó chết.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét