Ngày xưa có một người chuyên mua lợn về giết thịt để mang bán ở chợ. Nhà
bác ta ở bên cạnh một ngôi chùa làng. Hàng ngày, vào lúc mờ sáng là lúc
sư cụ bên chùa theo lệ thường thức dậy tụng kinh. Và cũng theo lệ
thường, chú tiểu dậy gõ một hồi chuông mai. Bấy giờ cũng là lúc bác sửa
soạn giết lợn, cho nên bác ta quen lấy tiếng chuông làm chừng thức dậy
làm việc hằng ngày. Cứ như thế, ngày nào cũng như ngày ấy không bao giờ
sai lạc.
Một đêm nọ, sư cụ nằm mộng thấy một người
đàn bà dắt năm đứa con nhỏ đến trước mặt mình rồi vái lấy vái để, miệng
nói: "Xin cứu mạng! Xin cứu mạng!". Sư hỏi người đàn bà: - "A Di Đà
Phật! Cứu mạng là cứu thế nào? Bần tăng phải làm gì đây?". Người mẹ có
bộ điệu hãi hùng ấy trả lời: - "Ngày mai xin hòa thượng hãy đánh chuông
chậm lại. Như vậy mẹ con chúng thiếp rất đội ơn". Nhà sư tỉnh dậy không
hiểu thế nào cả. Nhưng tờ mờ sáng hôm đó, vâng theo lời báo mộng, sư cụ
chỉ lâm râm đọc kinh cầu nguyện mà không đánh thức chú tiểu dậy thỉnh
chuông.
Lại nói chuyện hôm ấy bác đồ tể ngủ một
giấc li bì. Mãi đến lúc mặt trời lên chừng một cây sào, tiếng chuông
chùa mới bắt đầu vang rền làm cho bác giật mình choàng dậy. Thấy trời đã
quá trưa, bác không dám giết lợn như thường lệ, vì nếu làm thịt thì khi
đưa ra đến chợ, chợ đã vãn người rồi. Tức mình vì lỡ mất một buổi chợ,
bác ta lật đật sang chùa trách sư cụ. Sư cụ bèn đem câu chuyện nằm mộng
đêm qua để phân trần với ông hàng xóm không phải lỗi tại mình.
Nhưng
lúc bước chân về chuồng lợn của nhà thì bác đồ tể ngạc nhiên thấy con
lợn cái mua ngày hôm qua toan giết thịt sáng đó, đã đẻ được năm con lợn
con. Vừa mừng vừa sợ, bác ta kể cho mọi người biết sự lạ lùng: - "Đúng
là linh hồn người đàn bà ẩn trong con lợn cái đã tìm cách cứu bầy con
của mình khỏi chết".
Tự nhiên bác đồ tể đâm ra suy
nghĩ. Bác thấy bàn tay của mình đã từng vấy máu biết bao nhiêu là sinh
mạng. Trong một lúc hối hận đến cực điểm, bác ta cầm cả con dao bầu chạy
sang chùa bộc bạch nỗi lòng với sư cụ. Bác ta quả quyết cắm con dao của
mình trước sân chùa, thề trước Phật đài từ nay xin giải nghệ.
Không
rõ bác đồ tể rồi sau đó thế nào, nhưng con dao của bác tự nhiên hóa
thành một loại cây có lá đỏ như máu và nhọn như lưỡi dao bầu, người ta
vẫn gọi là cây huyết dụ.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét