Ngày xưa, có nàng Công chúa con Thủy Vương một hôm hóa làm con cá bơi
ngược giòng sông để du ngoạn, chẳng may mắc phải lưới của một người
thuyền chài. Cá công chúa bị bắt thả vào gầm thuyền, phải nhịn đói hơn
một hôm vì không có gì ăn. May có con trai người thuyền chài ngồi ăn
bánh đổ cơm xuống, cá Công chúa mới khỏi chết đói. Trông thấy cá xinh
đẹp, người con trai chủ thuyền bắt lên chơi rồi tuột tay thả rơi xuống
sông. Công chúa nhờ thế mà được trở về thủy cung.
Nhưng
từ ngày về đến cung điện, công chúa đâm ra tưởng nhớ đến người con trai
ở trần gian đã cứu thoát mình, rồi sinh ốm tương tư. Vua Thủy Tề hỏi
duyên cớ, công chúa cứ thật tình thưa lại đầu đuôi câu chuyện, rồi xin
phép vua cha đội lốt làm người ở trên đất để kết duyên với chàng trai
kia.
Bấy giờ người trai đang ở hang Non Nước, thuộc
về Ninh Bình ngày nay, sau khi cha mẹ đã mất. Người trai ngày ngày đi
câu cá để sống, một hôm gặp nàng công chúa Thủy Cung tìm đến, rồi đôi
bên lấy nhau. Vợ chồng tuy sống trong cảnh nghèo túng, song hết sức
thương yêu nhau.
Chàng và nàng sống giữa hòn đảo
Non Nước cách biệt, kéo dài cuộc tình duyên đằm thắm cho đến một ngày
kia, nàng đưa chàng cùng nhau về dưới Thủy Cung.
Trong dân gian ngày nay còn nhắc nhở câu:
Chung quanh những chị em người,
Giữa hòn Non Nước mình tôi với chàng
để nói lên mối tình của nàng công chúa con Thần Nước với anh chàng đánh cá miền Bắc Việt Nam.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét