Thứ Hai, 16 tháng 2, 2015

Con Chồn Tinh Quái ( phần 41 - hết )

Phần 41

Đấu Trí Với Người



Trâu đã cứu được xong, bác Nông phu nghĩ nên giữ lời hứa tặng gàTtrống cho Chồn. Bác bàn với vợ nhưng bị vợ gạt đi:

-Ối chào, điên chửa? Công anh đánh chết Gấu chứ Chồn có làm gì mà ơn với nghĩa! Nó dám vác mặt đến đòi gà tôi sẽ cho một bài học. Ba con Chó săn của chúng ta để đấy làm gì mà phải đem con gàTrống béo của tôi cho nó?

Bác Nông phu xưa nay vẫn sợ vợ và vâng lời vợ nhưng bây giờ cũng cố cãi:

- Thôi đừng sinh sự gây thù oán với con Chồn tinh ấy em ạ. Chúng ta đã lãi thịt Gấu và da Gấu có mất một con gà cũng còn lời chán !

Vợ bác nghiến răng:

- Nó là con Chồn tinh mà dám trêu vào tay tôi thì cũng chết! Tôi có chịu thiệt với ai bao giờ!

Kết quả bác Nông phu phải vâng lời vợ, sáng hôm sau ra đồng cày cấy như thường lệ.

Mặt trời vừa lên thì Chồn cũng đến nơi, Chồn vui vẻ hỏi:

- Chào bác. Bác đã đem Gấu về nhà rồi đấy chứ? Đủ ăn suốt mùa đông nhé! Bác xem tôi có giỏi không? Hôm qua chỉ có một mình tôi làm mà giống hệt tiếng cả một đoàn thợ săn. À, nhưng con gà Trống bác hứa cho tôi đâu? Hay bác quên mang đến?

Bác Nông phu ngượng ngập trả lời:

- Bác ạ, con gà ấy già rồi thịt dai lắm. Tôi định đổi con gà Thiến béo ngon hơn.

Chồn cười nhạt:

- À, tôi hiểu rồi, bác tiếc chứ gì? Tôi đã giúp bác cứu một con trâu, bác tiếc với tôi một con gà thì bác đợi xem đấy!

- Bác mắng tôi thì được ích gì cơ chứ! Tôi đổi con gà Thiến béo ngon lắm, nó chỉ ở trong chuồng nên thịt rất mềm . ..

Bác ta vừa nói chuyện cầm chừng với Chồn vừa đi dần về nhà. Vợ bác đã đợi sẵn vừa thấy bóng Chồn bèn thả xích. Và Chồn đáng lẽ chỉ nhận được một con gà Trống thì vợ chồng bác Nông phu “ hậu tạ” những ba con Chó săn.

Tuy Chồn thoát nạn chạy về được đến nhà nhưng mình đầy cả thương tích, hắn hậm hực bảo vợ:

- Em xem đấy, em cứ trách anh không làm chuyện phúc đức. Lần đầu tiên anh giúp đỡ một người thì hậu quả như thế này đây!

Sự thực Chồn không định tâm làm việc phúc đức, chỉ muốn mượn tay bác Nông phu báo thù Gấu nhưng cũng nói thế cho có vẻ lương thiện.

Mấy hôm sau vết thương lành xong Chồn bắt đầu trêu ghẹo bác Nông phu để báo thù. Nhà bác có ba con Chó dữ lại thêm đã phòng bị rào kỹ nên không vào được, Chồn chỉ rình lúc bác nông phu mệt mỏi ngủ trưa ngoài đồng dấu bớt một vài đồ vật, lúc thì lưỡi cày, lúc thì dây buộc, lúc thì cắn vào người, vào chân tay.

Bác Nông phu ban đầu chỉ bực mình nhưng dần dần thấy không có một lúc nào được yên ổn, hình như Chồn ở khắp mọi nơi chỉ đợi bác hở miếng là xông vào, bác đâm hối hận đã gây thù oán với Chồn. Con gà Trống thực sự không đáng là bao, so sánh với con Trâu hay vò thịt ướp.

Đêm nào bác cũng nằm mơ thấy Chồn khuấy phá,bác sợ hãi quá, tâm thần suy nhược, dần dần gầy rạc người đi.

Vợ bác Nông phu lo ngại cho sức khỏe của chồng bèn đi tìm Lừa thương lượng cả hai cùng đồng ý cho bác yếu hèn không dám đối đầu với Chồn, và cùng định kế bắt Chồn nhưng dấu không cho bác biết.

Sáng hôm sau Lừa đến trước cửa nhà Chồn và ngã lăn đùng ra đấy như chết thực. Vợ Chồn trông thấy vội vàng gọi Chồn:

- Anh ơi! Lừa trúng gió chết trước cửa nhà ta kia kìa. Chúng ta có thịt Lừa ăn rồi. Em có cách nướng thịt Lừa gia truyền của mẹ dạy, ngon vô cùng anh ạ!

- Em coi chừng, nó dở trò đấy, anh còn lạ gì!

- Không. Chết thực rồi cơ mà! Anh không kéo vào nhà thì em kéo một mình vậy.

Vợ Chồn biết Chồn không bằng lòng nhưng tính mụ cố chấp nhất định cho mình là đúng, hơn nữa cả một con Lừa, thịt nằm một đống to như núi thế kia, ướp đi đủ ăn suốt một mùa đông. Đàn bà ai chả thích thấy kho lương thực của mình sung túc, ai chả thích trổ tài nấu nướng làm vui lòng chồng con.

Vợ Chồn lấy dây buộc vào đuôi Lừa, một đầu dây tròng vào cổ mình hì hục kéo. Lừa nằm nhắm mắt tưởng là Chồn đã mắc bẫy bèn vùng dậy phóng một mạch về nhà bác Nông phu.

Chồn thấy vợ mắc mưu hoảng hốt bứt đầu bứt tai khóc ầm lên. Hắn định chạy theo nhưng như thế chỉ liều mạng, chết một thành hai vô ích, con còn dại ai nuôi? Ba con chó săn nhà Nông phu nhất định đã chuẩn bị sẵn sàng.

Lừa kéo vợ Chồn về nhà, vợ bác Nông phu tưởng bắt được kẻ thù vội lấy dao bổ mạnh vào đầu Chồn. Mụ cảm động quá nên tay run rẩy bổ nhầm vào mông Lừa chặt đứt đuôi Lừa và đứt cả dây buộc cổ vợ Chồn. Vợ Chồn sổng ra phóng một mạch về nhà, tuy thoát nạn nhưng còn ba con Chó săn phục kích, nên mụ phải xuất hết tàn lực chạy như điên mới trở về được trong cánh tay chồng.

Chồn vừa xoa bóp vết thương vừa dỗ:

- Thế nào chúng ta cũng có thịt Lừa ăn. Em cứ yên trí, lúc ấy thế nào em cũng phải nhớ nướng ướp sả cái món đặc biệt gia truyền của mẹ em dạy nhé!

Trong lúc ấy vợ bác Nông phu chửi mắng chồng thậm tệ, mụ đổ lỗi cho chồng làm Lừa bị thương và sổng mất Chồn.

Sáng hôm sau bác Nông phu dậy ra đồng như thường lệ nhưng rất mệt mỏi vì phần phải săn sóc Lừa bị thương, phần bị vợ nhiếc móc hành hạ nên suốt đêm không ngủ, bác chưa làm việc đã thấy mệt bèn lăn ra ngủ.

Chồn vẫn theo rình từ lâu thấy vậy bèn tháo Trâu dấu đi nơi khác xong ngồi chờ. Lúc bác thức dậy chẳng thấy trâu chỉ có Chồn ngồi đấy mỉm cười một cách mỉa mai thì hiểu ngay.

- Con Chồn tinh kia, mày đánh cắp trâu của tao đấy à?

Chồn thản nhiên:

- Phải, nếu tôi đánh cắp thì đã làm sao chưa? Từ khi bác lật lọng chúng ta không cần quân tử và khách khí nữa cơ mà!

Bác Nông phu đổi giọng ngọt ngào:

- Trả trâu và dây buộc lại, tôi tặng cho bác con gà Trống và cả đàn chín con gà Mái tơ.

- Ai tin bác! Nghe bác thì bán lúa giống mà ăn!

- Tôi thề có mặt trời làm chứng. Bác cứ đến nhà tôi bắt chúng nó, tôi đã hứa mà!

- Đến nhà bác để vợ bác thả chó ra ấy à! Tôi chả dại. Bác mang đến đây thì tôi nhận trả Trâu lại không thì thôi.

Bác Nông phu nhận lời Chồn bèn giao lại Trâu và dây, hẹn sáng hôm sau sẽ đến nhận Gà. Bác vừa tiếp tục làm việc vừa suy nghĩ. Bác biết vụ này nếu nói ra thế nào vợ bác cũng không bằng lòng, đã thế thì phải dấu vậy. Gây sự với Chồn đàng nào cũng thiệt, và càng lâu thiệt hại càng nặng nề thêm. Thế mà vợ bác có chịu hiểu cho đâu! Bà ấy xưa nay chỉ thấy cái lợi và hại trước mắt!

Bác về nhà mặt đầy vẻ ưu tư, suốt đêm nằm trở mình không ngủ. Sáng bác dậy sớm lén vợ vào chuồng gà bắt con gà Trống và chín con gà Mái tơ cho vào bao để sẵn đấy xong đi ăn điểm tâm. Vợ bác cũng đã để ý rình, thừa lúc bác đang ăn, mụ tháo bao thả gà ra thay vào đấy con Chó dữ nhất.

Bác Nông phu không biết gì cứ yên trí vác bao ra đồng. Thấy Chồn đã chờ sẵn bác cất tiếng chào rất vui vẻ:

- Chào bác. Bác xem tôi có đúng hẹn không? Cả gà Trống gà Mái đều ở trong này, tha hồ bác xơi.

Chồn nghi ngờ nhìn cái bao có vẻ hơi nặng dù là bên trong đựng cả một đàn Gà Trống, Gà Mái, Gà Con đi nữa! Hắn vốn quỷ quyệt nên không dám tin ai thật thà hơn mình. Chồn đến gần xem xét quanh bao một lúc và bỗng thấy cái đuôi chó thò ra ngoài. Chồn cười nhạt bảo:

- Gà bác nuôi khéo quá nhỉ? GàTrống Gà Mái mọc toàn lông chó cả!

Bác Nông phu tái mặt:

- Bác nói sao? Làm gì có Chó nào vào đấy? Chính tay tôi bắt gà bỏ vào cơ mà!

- Tôi không biết. Nhưng tôi nói cho bác hay tôi sẽ tố cáo với điền chủ bác săn được Gấu trên ruộng của chủ mà dấu làm của mình. Như thế là ăn cắp. Bác sẽ bị treo cổ, vợ con bác vào tù..

- Tôi lạy bác!

- Nếu bác không muốn tôi mách thì phải đánh chết con vật trong bao, bất luận nó là giống gì!

Tội nghiệp con Chó đen bỗng dưng thành vật hy sinh trong cuộc đấu trí của Chồn và vợ chồng Nông phu.

Kết quả bác Nông phu vẫn phải nộp đủ số Gà Trống Gà Mái lại còn phải bồi thường tổn thất danh dự một đàn Gà Con.



Phần 42

Chồn Cứu Sư Tử



Vụ Gấu chết do Chồn chủ mưu chẳng bao lâu phong phanh đến tai Sư vương. Bach thú cũng bắt đầu bàn chuyện xử tội Chồn. Chồn chưa biết tính sao vì trí não hắn ta chỉ lúc nào sắp sửa nguy cấp đến nơi mới bày được mưu thần chước quỷ.

Hôm ấy Chồn đang thẩn thơ trong rừng bỗng thấy Sư tử đang ngủ gật dưới một gốc cây bên cạnh có cuộn giây thừng của bác Tiều phu đi ăn cơm bỏ lại. Chồn nhè nhẹ nhặt giây trèo lên cây thả thòng lọng vào đầu Sư tử, buộc dây vào gốc cây xong nấp một nơi gần đấy đợi.

Lúc bác Tiều phu ăn cơm xong trở về thấy mất dây và cạnh đấy có một con Sư tử to lớn đang ngồi chễm chệ thì hốt hoảng kêu rú lên, chạy cuống cuồng ra khỏi rừng.

Sư vương đang ngủ gật bị tiếng thét cũng giật mình tỉnh dậy định chạy, nhưng vừa đứng dậy thì giây thòng lọng rút chặt vào cổ giừ lại, càng vùng vẫy dây càng rút chặt thêm. Lúc ấy Chồn đi qua nhưng giả vờ không nhìn Sư Tử.

Sư Tử gọi:

- Nam tước Chồn! Cứu ta với!

Chồn giả vờ sợ hãi trả lời:

- Tâu đại vương, thần muốn cứu Đại vương lắm, tính mệnh Đại vương quí thực, nhưng thần xin mạn phép cứu tính mệnh thần trước. Thần nghe tiếng bọn chó săn đang sục sạo gần đây. Xin Đại vương cho phép thần chạy trước. Vả lại cứu Đại vương rồi mai đây Đại vương lại nghe lời bọn gian nịnh nay đòi xử tử, mai đòi treo cổ thần, thì cứu Đại vương hay không cứu cũng chẳng khác gì.

- Ta thề với khanh sẽ không nghe lời ai cả. Ta phong cho khanh chức Đại nguyên sư, chỉ dưới quyền ta một bực. Khanh tháo dây nhanh lên chúng sắp đến nơi rồi!

Chồn vội cắn dây và hai vua tôi cùng cắp đuôi chạy thẳng vào rừng sâu.



Phần 43

Chồn Học Cách Chia Phần



Vào tận rừng sâu cả hai cùng dừng chân thong thả bước, Sư vương bảo:

- Khanh đã cứu ta, ta không quên ơn đâu.

Chồn nhũn nhặn trả lời :

- Bao giờ thần cũng là tôi trung thành của Đại vương.

Đến ngã tư thấy Sói đang đuổi theo một con lợn tuy bé nhưng rất nhanh nhẹn chạy tuột ra khỏi móng Sói. Chồn nhanh như cắt chạy đón đầu và chỉ trong chớp mắt đã cắn chết lợn.

Sư vương gật đầu bảo:

- Hôm nay mọi việc xảy ra đều rất hợp lý và cũng vừa đúng lúc ta đang đói.

Sói vừa đến chào Sư vương xong, nghe thế bỗng nổi giận đùng đùng. Lợn của hắn bắt được sổng ra, Chồn chỉ việc cắn một miếng rồi cũng đòi chia phần, lại còn Sư vương cũng xem như của mình, thế thì vợ con hắn còn gì nữa!

Sư vương ra lệnh:

- Ta cho Sói quyền chia phần nhưng khanh đừng quên Vương phi nhé, Vương phi vẫn thích mọn lợn sữa xưa nay.

Sói lại nổi xung lên. Cả đến Vương phi vắng mặt cũng đòi chia phần thì còn gì là con lợn của hắn nữa! Sói hậm hực chia ra làm bốn phần. Sư vương một phần, Vương phi một phần, hắn hai phần, còn Chồn chỉ được một ít lòng ruột vụn vặt.

Sư vương rất không bằng lòng lối chia phần này hầm hầm giận ra mặt nhưng không nói gì, vì chính mình đã trao quyền chia phần cho Sói rồi, lợn của Sói săn trước, không lẽ bây giờ lại tranh phần ăn nhiều ăn ít với thủ hạ thì còn gì uy tín nữa. Sư vương hậm hực ăn phần mình, nhưng cảm thấy dạ dày vẫn chưa có cảm giác gì cả bèn ăn nốt phần của Vương phi.

Chồn nhấm nháp chút gan và lòng không phàn nàn tí gì. Thái độ bất mãn của Sư vương không lọt qua mắt hắn, và hắn cười thầm sự ngu dốt của Sói. Trong lúc ấy Sói thô lỗ tham ăn chỉ biết tức giận mồi của mình bị cướp tay trên mất một nửa.

Ba vua tôi ăn xong lại tiếp tục đi chẳng bao lâu bỗng gặp một con Nghé tơ lạc mẹ đang thơ thẩn một mình, Chồn không cần suy nghĩ vội chận đường Nghé, gọi Sói giúp sức cắn chết tha đến gần Sư vương.

Sư vương vui vẻ:

- Hôm nay xuất hành đi săn thực may mắn. Nào là lợn sữa nào là Nghé tơ, Vương phi thế nào cũng có diễm phúc nếm thịt Nghé tợ Bây giờ đến lượt Nam tước Chồn chia phần, nào, chia cho thực công bình không chê vào đâu được Nam tước nhé!

Chồn sung sướng lãnh mạng bảo:

- Muốn chia phần công bình thật dễ vô cùng! Thế này nhé: một nửa nghé phần Đại vương, một nửa kia phần Vương phi, lòng ruột phần Sói, còn thần, nếu đại vương cho là không tham lam thì thần xin lãnh cái đuôi.

Sư vương cười híp cả mắt. Trong đời Sư vương thực chưa từng thấy ai chia phần một cách công bằng vô tư đến như thế! Sói tức giận đỏ bừng cả mặt nhưng không dám nói gì.

Chồn nhìn thấy chỉ cười thầm. Hắn cho thế là nhất cử lưỡng tiện. Vừa được lòng Sư Tử, vừa trêu tức được Sói. Vả lại trong thủ đoạn ngoại giao, có lúc phải chịu thiệt thòi trước mắt đôi chút cũng không sao. tương lai còn dài cơ mà!



Phần 44

Cứu Sư Tử Lần Thứ Hai



Lần này không như lần trước, Chồn lại về Kinh nhưng với chức Đại nguyên sư nên tất cả Bá quan và Bách thú đều hoan hô nhiệt liệt. Vương phi đối với Chồn bao giờ cũng quí mến nên càng thân mật hẳn lên.

Sư vương về cung còn đang chuyện trò kể lể với Vương phi về cuộc đi săn bỗng nhiên thấy trong người mệt mỏi và hình như muốn sốt. Dần dần cơn sốt nặng thêm. Bao nhiêu Lương y được mời đến xem bệnh đều lắc đầu thở ra xin chịu thuạ Bọn họ xem mãi , bàn đi tán lại hàng giờ vẫn không biết bệnh gì. Lục phủ ngũ tạng của Sư vương có lẽ đang có cuộc bạo động, biểu tình hay làm reo trong bụng, nên kêu réo ầm ỹ lộn xộn vô cùng. Trật tự náo loạn cả lên, nên thầy Lang bắt mạch không còn phân biệt được đâu là con Tỳ đâu là con Vỵ, con Phế thì còn đoán làm sao được bệnh!

Sáng hôm sau Sư vương vẫn còn thiêm thiếp mê man, các quan đã bắt đầu bàn tán vụ Đăng quang của Quốc vương mới. Chồn một mình lẳng lặng vào rừng tìm mấy thứ lá cây tiêu thực, hắn biết rõ chứng bệnh của Sư vương chỉ vì bội thực mà ra nên tin là mình chữa được. Chồn đốt lá ra tro, hòa cùng mấy thứ lá khác tán thành bột, rồi cân rồi lượng bận rộn mất nửa ngày mới xong.

Chồn về đến cung thấy Bách thú đang bao vây chung quanh giường bệnh của Sư vương đợi Sư vương tắt thở, và cũng chờ

xem trước khi chết Sư vương có trối trăng để lại cho mình cái gì, hay phong cho chức tước gì không. Thấy Chồn mãi lúc bấy giờ mới đến Sư vương có vẻ giận nói mát:

- Khanh dạo rừng hôm nay có gì lạ không? Trời đẹp thế này mà dạo rừng hay đi săn thì tuyệt nhé!

Chồn cung kính đáp:

- Thần đi từ sáng tinh mơ vào tận rừng sâu rất xa để tìm cây thuốc. Gia phụ lúc xưa có dạy cho thần mấy thứ thuốc gia truyền hiệu nghiệm như thần. Thấy bệnh tình của Đại vương quá trầm trọng, bao nhiêu Ngự y đều chạy hết nên thần chẳng quản khó nhọc nguy hiểm, một mình lặn lội trong rừng sâu mãi đến bây giờ mới tìm được đủ các thứ lá chế thành thuốc, may ra Longc thể chóng bình phục thì thực là hồng phúc của toàn thể Bách thú.

Sư vương nghe nói có thuốc gia truyền mừng rỡ ngồi nhổm dậy hỏi:

- Thật thế à? Thì ra khanh vì ta khó nhọc đi hái thuốc? Thế khanh còn cần dùng những thứ gì nữa không?

- Xin Đại vương cho phép thần xem mạch mới biết còn cần dùng thêm những thứ gì.

Chồn nói xong làm ra dáng một ông Lang chính cống, trang trọng cầm tay Sư vương bắt mạch. Hắn bảo Sư vương há mồm thè lưỡi ra cho hắn xem họng, hắn banh mí mắt, hắn gõ vào ngực vào lưng như đập trống, hắn bắt Sư vương hết ngồi xổm lại nằm dài, hết nằm nghiêng lại nằm sấp. Chồn cố ý quần Sư vương một lúc làm cho Sư vương mệt nhừ rên ầm ầm náo động cả rừng.

Chồn khám bệnh xong nghiêm trang bảo:

- Bệnh tình Đại vương nếu để chậm một hôm nữa sợ khó lòng qua khỏi. May mà thần sớm đoán được nên bây giờ mới kịp trị ngaỵ Đây là chứng nội thương ngoại cảm, kiêm cả thương hàn nhập lý.

Kỳ thực Chồn chẳng hiểu Thương hàn nhập lý là cái quái quỷ gì, và có thể đi chung với Nội thương ngoại cảm được không, nhưng đã trót nhận là thuốc gia truyền thì phải chữa bịnh gì cho lạ và nghe vừa kêu vừa văn chương, vì thế trong đầu có bao nhiêu chữ Chồn đều cho ra hết, để dọa Sư vương và tăng thêm giá trị cho thuốc của hắn.

Sư vương rên rỉ;

- Khanh gắng trị ta khỏi bệnh, ta xin chia đôi Sơn hà với khanh.

Chồn khiêm tốn đáp;

- Thần không cầu được đáp ân, chỉ cốt bệnh Đại vương chóng khỏi mà thôi. Bây giờ thần yêu cầu bất luận vật gì, miễn dùng để chữa bệnh chóng lành xin Đại vương cố tìm cho ra.

- Khanh cứ nói đi. Ta cho khanh toàn quyền đòi hỏi.

Mọi người chú ý đợi xem Chồn chữa bệnh và khoác lác đến bậc nào. Có người tin tài Chồn chắc chắn làm được, nhưng có bao nhiêu kẻ mong cho Sư vương bình phục thì không ai dám đoán biết rõ ràng.

- Trước hết thần cần một tấm da Sói thực mỏng để đắp. Đại vương cần ra mồ hôi thật nhiều thì thuốc mới công hiệu. Ở đây hiện có một trong mấy cậu Sói của thần chắc vui lòng cho mượn cái áo da để cứu Đại vương.

Sói hoảng hốt nhìn quanh tìm lối ra cửa, định dùng cái chước thứ ba mươi sáu, nhưng bao nhiêu cửa lớn cửa nhỏ đều đã đóng chặt từ hồi nào.

Sư vương dịu dàng bảo Sói:

- Khanh cho ta mượn cái áo của khanh để chữa bệnh, chỉ độ ba hôm thôi, phải không Nam tước?

Chồn đáp:

- Đúng thế, vả lại bây giờ khí trời ấm áp không có áo lông cũng chẳng sợ bị lạnh phải cảm. Hơn nữa chỉ một thời gian rất chóng cậu sẽ có bộ áo mới khác, như thế lãi thêm một bộ áo khoác ngoài để mặc lúc đại hàn.

Sói khóc năn nỉ:

- Xin Đại vương tha cho thần, đừng lấy áo của thần. Chồn nói dối đấy. Nó muốn lột áo thần không phải để cứu Đại vương nhưng chỉ cố ý để hại thần thôi.

Chồn nghiêm nghị:

- Không có áo, bệnh không lành!

Sư vương giận dữ:

- Khanh xưa nay tự xưng là trung thần của ta, mở miệng là thề xoen xoét xin hy sinh tánh mệnh vì ta, thế mà bây giờ ta bệnh tình thập tử nhất sinh, mượn cái áo của khanh để cứu mệnh, khanh cũng không cho, thế thì trung thần vào đâu? Hy sinh cái gì? Khanh không bằng lòng, ta phải dùng võ lực vậy!

Sư vương ra hiệu các vệ sĩ Sư tử xông đến vật Sói ngã lăn quay ra và lột áo của Sói một cách không khách khí chút nào.

Sói đau đớn quá nằm ngất đi, Mèo vội vàng lảng nhanh ra nơi khác. Trông thấy một cái lỗ thông hơi rất cao tận trên nóc hang. Mèo nhẹ nhàng nhún mình nhẩy mấy cái đã chui ra được đến bên ngoài không hề có một tiếng động nào. Lấy áo của Sói đắp cho Sư vương xong Chồn nói tiếp:

- Còn hai chân của Đại vương cũng cần phải giữ rất ấm, bộ áo của Mèo vừa đúng kích thước.

Mọi người đổ xô đi tìm Mèo nhưng không thấy bóng dáng Mèo đâu cả. Điểm này ai cũng phục Mèo có tài tiên trị Tìm không được Mèo, các Đai thần lo cuống cả lên, không biết bao giờ đến lượt mình phải hiến áo cho Sư vương. Và trong tâm họ rủa thầm Chồn không biết còn dở trò gì ra nữa, và rủa Sư vương sao không chết sớm đi cho xong.

Không tìm thấy Mèo đâu, Chồn tuy bực mình nhưng trong lòng cũng phục Mèo đáng là “ tri kỷ” của mình. Chồn xin thêm một cái sừng Dê, một cái răng Nanh của Lợn lòi và bắt đầu chế thuốc, nào đốt nào nghiền, nào tán nào cân, lăng xăng một lúc mới xong.

Sư vương uống hết thuốc, ngủ một giấc, thức dậy mồ hôi toát ra như tắm cơn sốt nhẹ hẳn, người cũng khoan khoái khác thường.

Hôm sau Chồn lại đến chữa bệnh, nhưng trong cung vắng vẻ hẳn, không còn thấy một vị đại thần nào. không biết họ làm reo hay mắc chứng bệnh dịch gì mà làm sớ cáo ốm cùng một lúc. Lần này Chồn chỉ cho Sư vương uống thuốc lá và còn bắt nhịn đói chưa cho ăn gì. Uống thuốc của Chồn được ba ngày và cũng nhịn đói ba ngày Sư vương khỏi hẳn bịnh., và Chồn thành ân nhân cứu mệnh của Sư vương lần thứ hai.


Phần 45

Chồn Từ Quan Về Quê



Từ ngày Chồn chữa bệnh cứu Sư vương thoát chết, Sư vương càng tin cậy hơn lên, ngày nào cũng mời Chồn vào cung bàn việc Triều chính, chuyện gì Sư vương cũng hỏi ý Chồn nên xử trí ra sao?

Một hôm Sư vương bảo:

- Làm Quốc vương không khó, nhưng muốn làm một Quốc vương công minh là một việc khó vô cùng. Xử một vụ kiện dù rất bé nhỏ cũng không thể nào vừa lòng cả đôi bên. Việc gì cũng phải lắng tai nghe, mà mỗi tiếng chuông đều không bao giờ giống nhau, mỗi tiếng mỗi khác, không tinh vi không thể nào phân biệt được đâu là phải đâu là trái. Cùng một câu chuyện mà mỗi người báo cáo một cách, trình bày một lẽ khác nhau, lắm lúc ta thấy chán nản , muốn bỏ cả chức vị !

Chồn im lặng nghe không nói gì. Sư vương tiếp:

- Xưa nay ta rất tin cậy Sơn dương, hắn vốn hiểu đời và trung trực nổi tiếng. Ta đã coi Sơn dương là kẻ tâm phúc nhất, chuyện gì quan trọng cũng phải giao cho Sơn dương thi hành ta mới đủ tín nhiệm. Ta cần sự thật thà của Sơn dương trên cả tài năng của hắn, thế mà không ngờ hắn nỡ phản ta gây ra vụ án đầu Thỏ, làm ta thất vọng biết bao nhiêu. Chồn đáp mập mờ:

- Tâu đại vương, ở đời đã mấy ai chống lại được với sự cám dỗ . ..

- Bây giờ ta cần một người thực giỏi, một người vừa trung thành, vừa cẩn thận và thông minh. Người ấy phải biết điều tra tìm ra kẻ phản ta, giúp ta phá hoại kế của địch. Nếu có được một người như thế thì uy quyền của ta sẽ vững bền mãi mãi.

Ta đã phong cho khanh chức Đại nguyên sư, bây giờ khanh hãy nhận lời giúp tạ Con người ấy chỉ có thể là khanh, chức vị ấy cũng chỉ có khanh mới xứng đáng giữ!

Chồn lễ phép đáp:

- Tâu đại vương, thần rất cảm tạ Đại vương hiểu rõ lòng trung thành của thần mà trao trọn lòng tin cậy. Đáng lẽ thần phải đem hết tài hèn sức mọn ra giúp Đại vương để đền đáp ân tri ngộ, nhưng gần đây thần nhận thấy trong mình già yếu mệt mỏi quá rồi, chỉ muốn về nhà sống yên tĩnh với vợ con cho qua ngày tháng thôi.

Vả lại đường công danh vốn đầy chông gai và xương máu, thần không còn tham vọng trèo cao, sợ không đủ sức chịu đựng lúc té nặng. Thần tính tình công minh chánh trực, nên gây thù oán rất nhiều, bọn kẻ thù chỉ rình thần hở miếng là xâu xé, làm cho thần tán gia bại sản, chết nhục nhã trên đoạn đầu đài mới cam tâm. Bọn chúng sẽ bịa đặt ra những chuyện huyễn hoặc tày trời, đồng thời tìm cách che tai bịt mắt Đại vương để Đại vương nghi ngờ thần, tưởng thần là quân lừa thầy phản bạn, lúc ấy tính mệnh của thần sẽ rẻ hơn bèo . ..

Chồn ngần ngại một lúc nói tiếp:

- Được Đại vương hiểu đến chút tài mọn thần cảm kích vô cùng nhưng thần không dám nhận chức. Giá ba năm trước thần còn khỏe mạnh hăng hái chắc sẽ sung sướng được theo hầu tả hữu Đại vương, nhưng bây giờ thân thể già yếu, lòng ham công danh nguội lạnh mất rồi!

Sư vương thở dài:

- Thực đáng tiếc, đáng lẽ ta và khanh phải hợp tác từ lâu! Ta tiếc rằng hiểu tài khanh và lòng trung thành của khanh chậm quá. Nhưng dù chậm cũng còn hơn không, khanh không thể nào từ chối chức vị ấy được. Bây giờ ta cho phép khanh về quê thăm vợ con dưỡng sức ít lâu. Sau thời gian nghỉ ngơi khanh sẽ trở lại nhận chức giúp ta trị vì Bách thú.

Chồn dù là một con vật bất chấp cả thiên hạ, bán Trời không cần văn tự xưa nay, dám làm tất cả những việc thực kinh thiên động địa, nhưng giờ phút này hắn cũng không dám nói thực ý nghĩ của mình. Hắn sợ Sư vương nổi giận treo cổ hắn lên ngay tức khắc, hay vì phép xã giao nói ra bất lịch sự nên không nói. Chẳng ai hiểu ý hắn ra sao. Hắn chỉ im lặng nghĩ ngợi rất lâu.

Hắn nghĩ rằng được một “ đại nhân vật” có quyền sinh sát trong tay sũng ái, cố nhiên hắn sẽ được chức trọng quyền cao, nhưng đồng thời cũng như chơi với lửa, nguy hiểm vô cùng.

Có uy quyền phải biết dùng đúng lúc, nắm đúng cơ hội thì danh lợi đùng đùng kéo đến. Nếu lạm dụng uy quyền, không biết mức tối đa thì có ngày chết không kịp ngáp.

Riêng Chồn vốn biết rõ khả năng tự chế của mình thấp dưới hạng bét, biết lòng tham của mình vô bến bờ. Hắn càng biết rõ hơn về hàng chục trận đấu chết đi sống lại của hắn, không phải lúc nào cũng nhờ sức mạnh anh dũng, trí thông minh hay tài xảo quyệt mà thoát nạn.

Trong tiềm thức hắn cảm thấy hình như có một vì sao Hộ Mệnh nào đó đã đặc biệt chiếu cố đến hắn. Nhưng nói dại, nếu lỡ một ngày kia vì sao ấy “ đi chơi chỗ khác” mà sao Quả Tạ sẽ chiếu cố thì Nam Tước Chồn sẽ thân bại danh liệt, vạn sự Ô Hô ! ! ! Trời ơi là Trời ! ! !

Lịch sử từ đông sang tây, từ cổ chí kim còn để lại sờ sờ ra đấy: Xưa nay những Trung thần Lương tướng, Anh hùng Hào kiệt, hay Khai quốc Công thần, lúc hoạn nạn hy sinh tánh mạng phò tá Quốc vương, thế nhưng sau khi thành công rồi , có mấy ai khỏi bị mất đầu không trước thì sau! Bất giác hắn thấy lành lạnh ở gáy.

Nếu hắn còn dám chơi vơi với lửa thì hãy tiếp nhận sự sủng ái ngay từ bây giờ. Nếu cơ hội đến như thế này mà không nắm lấy, tương lai lúc về quê trở lại vị tất đã được trọng vọng như bây giờ!

Chồn lại nghĩ đến cuộc sống trong hang hốc của hắn. Tuy phải săn mồi rất chật vật, vì sự khôn ngoan quỷ quyệt của loài người cũng như loài thú càng ngày càng tiến bộ hơn lên, hắn không kiếm ăn dễ dàng như trước, cái thời gà nhà còn thả đi chơi tự do chứ không bị nhốt kỹ như bây giờ.

Cuộc sống đầy tự do và mạo hiểm. Có những ngày no nê đầy đủ cũng có ngày đói rét mang vết thương chạy về chết rũ trong cánh tay vợ nhưng tâm hồn thực thảnh thơi! So sánh cuộc sống ấy đối vói cuộc sống hầu hạ kiếm mồi và phải biết chia phần khéo cho Quốc vương, hơn nữa ngày đêm lo ngay ngáy chỉ sợ thất sủng, hắn thấy cuộc sống mạo hiểm kia hợp ý hắn hơn.

Ở triều đình cạnh vua hay trong khu rừng già của hắn chung quanh cũng đều đầy cả kẻ thù và lúc nào cũng phải chiến đấu, để tranh lấy sự tồn tại của mình. Kẻ địch chung quanh ngày đêm rình mò tìm dịp hại hắn, nhưng trong cuộc sống ấy, mặc dầu có đầy những cạm bẩy mà không có đoạn đầu đài, chỉ cần tinh anh gan dạ hắn sẽ có nhiều cơ hội thoát nạn hơn.

Sau khi đắn đo suy tính xong Chồn lấy giọng rất thành thực cảm động, hứa hẹn thề thốt với Sư vương và Vương phi rất nhiều lời “ thề cá trê”. Hắn hứa sẽ trở lại tận tâm phục vụ Sư vương sau khi nghỉ ngơi dưỡng sức, hắn sẽ vân vân và vân vân.

Và một lần nữa Chồn lại hú vía thoát khỏi chông gai, trở về với vợ con thân yêu để lo thu xếp cái kho lương thực sắp cạn.


Phần 46

Ngựa Quen Đường Cũ



Đi trên con đường mòn quen thuộc trở về nhà, Chồn sung sướng cảm thấy mình là kẻ được Thượng Đế chiều chuộng nhất đời. Hắn đã nhận rất nhiều ân huệ mà kẻ khác không có. Nào là bộ áo lông đẹp đến loài người cũng thèm thuồng ao ước, nào là bộ móng thật sắc, hàm răng thực bén, thân thể nhẹ nhàng chạy nhanh như gió, đã thế lại còn được cái khối óc thông minh tinh quái chấp cả Ttriều đình Bách thu,ù không ai địch nổi.

Lần này tuy là từ giã Kinh đô áo gấm về làng chứ không phải từ giã đoạn đầu đài như lần trước, nhưng hắn vẫn giữ thái độ nhũn nhặn bình thường, vì ở đời ai dám đoán trước được tương lai ! Kẻ nào gần mặt trời thì nóng, và gần Vua cũng là gần Pháp trường, huống chi hắn đã được nhiều ân huệ của Thượng đế, lại còn có nhiều kẻ thù ganh ghét muốn ám hại. Hắn thấy trong sự cáo quan về làng của mình hôm nay quả thực là một việc thông mình nhất trong đời. Xưa nay hắn chỉ dùng trí thông minh để chiếm đọat, cám dỗ, chứ chưa bao giờ dùng trí thông minh để xa lánh sự cám dỗ như lần này bao giờ.

Chồn bằng lòng mình lắm và lúc đi ngang qua nhà Sói hắn bỗng chợt có ý định vào thăm cậu mợ hắn xem ra sao. Với kẻ khác thì sự vào nhà một kẻ mình đã từng lột da không phải là một việc làm thông minh, nhưng với Chồn hắn thấy mạo hiểm là một caiù thú hắn trót nghiện mất rồi. Lúc có cơ hội để mạo hiểm hắn không thể nào kiềm chế được nữa.

Hắn gõ cửa nhà Sói và bảo:

- Cháu đến thăm cậu mợ và các em, nhân tiện đem sức khỏe của Đại vương đến cho cậu hay.

Sói chỉ hứ một tiếng. Hắn đã chán lên tận cổ cái thằng cháu quỷ quái dịch vật kia. Hắn không muốn nghe tên thấy mặt, cả đến Đại vương của hắn sống chết cũng mặc xác!

Vợ Sói xưa nay vẫn rất tử tế với Chồn bây giờ cũng đổi hẳn thái độ. Cả nhà chủ nhân lãnh đạm như thế, khách vẫn trơ trơ không hiểu tí gì. Chồn nhìn lên nóc nhà trông thấy mấy đùi thịt ướp treo lủng lẳng, nuốt nước giãi khen:

- Chà, mấy đùi thịt ướp thơm ngon quá! Cậu ướp lấy phải không?

Sói lạnh nhạt:

- Phải. Để dành ăn mùa đông.

- Cậu không sợ kẻ trộm sao? Cậu treo thế lộ liễu quá, người tử tế thực thà trông thấy cũng có thể bị cám dỗ mà sinh tà tâm.

- Ai dám lấy của tôi. Cửa ra vào rất chắc, lỗ thông hơi trên nóc nhà cũng bị bít kín, làm thế nào trộm còn vào được?

- Theo ý cháu thì cậu nên dấu thịt thực kỹ, xong rồi hô hoán lên là bị mất trộm, như thế kẻ nào đã trông thấy thịt của cậu treo cũng tưởng mất rồi mà không nghĩ đến chuyện rình mò nữa. cẩn thận vẫn hơn, bây giờ săn khó khăn, được mồi phải lo giữ cho kỹ.

Chồn vừa tán dóc vừa khơi chuyện cho Sói nói để cố ý ngồi thực lâu mong được mời một bữa cơm có thịt ướp, nhưng đợi mãi Sói không mời đành phải ra về.

Sói tiễn Chồn ra cửa, nhìn theo đợi Chồn khuất hẳn sau đồi mới trở về nhà khóa cửa thật chặt. Còn Chồn nhìn trở lại không thấy bóng Sói lại đi vòng quanh trở về nhà Sói nấp sau một bụi cậy. Chồn nằm mãi đến tối lắng tai nghe thấy tiếng Sói ngủ ngáy rất đều, Chồn trèo lên nóc nhà gỡ hết đất bịt ống thông hơi, Chồn vào lấy hết tất cả những đùi thịt ướp ngon lành đem về nhà mình làm quà cho vợ con.

Sói ngủ đến nửa đêm bỗng nhiên thấy lành lạnh, từng ngọn gió cuộn lồng lộng trong nhà một cách tự dọ Hắn tưởng có ai mở cửa bèn gọi lớn:

- Ai vào đấy?

Không có ai trả lời, vợ hắn bên cạnh vẫn còn ngủ saỵ Sói ngồi dậy nhìn ra cửa thấy vẫn đóng chặt. Gió vẫn thổi lồng lộng, người hắn bộ áo da mới mọc còn non nên lạnh buốt làm hắn hắt hơi một lúc sáu cái liền. Sói bỗng chợt nhìn lên nóc nhà thấy một mảnh trời rất trong lại có cả mấy vì sao lấp lánh. Thôi thế là xong, gió không thổi hắn cũng thấy lạnh toát cả người. Bao nhiêu thịt ướp mất ráo, cả một mùa đông no ấm của hắn cũng tiêu ma!

Sói vùng dậy chạy ra khỏi cửa nhưng còn biết tên trộm chạy ngõ nào để đuổi theo! Hắn rên rỉ đi vòng quanh nhà mong tìm thấy vết tích gì của quân gian phi để lại đây không, thế là hắn hết cả ngủ, cứ ngồi than trời trách đất cho đến sáng.

Gần trưa Sói vẫn còn ngồi than thở tìm quanh quẩn xem có trông thấy vết chân ai lạ không bỗng thấy Chồn từ xa đi đến. Trông thấy Sói, Chồn vồn vã hỏi ngay:

- Chào cậu, kìa sao trông cậu có vẻ buồn thế?

- Mất trộm.

- Chết chửa, có trộm dám vào nhà cậu à? Nó lấy mất những gì?

- Thịt ướp!

Chồn làm ra vẻ tiếc ngẩn ngơ:

- Hoài của, có còn lại đùi nào không? Cháu định đến hỏi cậu có thể bằng lòng cho cháu đổi mười hai con cá thu rất lớn vừa mới câu được sáng nay lấy một đùi thịt ướp cho các cháu. Chúng ăn cá mãi nên chỉ thèm thịt. Cậu đổi miếng bé tí xíu thôi cũng được.

Mười hai con cá thu lớn đổi một miếng thịt muối, Sói càng nghĩ càng tiếc điên lên.

Chồn theo Sói vào nhà, hắn nhìn lên nóc nhà và bỗng cười lên:

- Ha, ha, ha, cậu khéo tay và nhanh nhẹn lắm! Cậu cố đóng kịch kêu trời trách đất thêm tí nữa là thành công. Bây giờ xong việc hô hoán thịt bị mất trộm rồi, thịt giấu kỹ rồi, cậu chỉ việc phong nóc nhà lại là có thể yên tâm ngủ kỹ.

Sói giận sôi lên không thèm trả lời.

Chồn thở dài nói tiếp:

- Thôi các cháu hôm nay lại đành phải ăn cá vậy! Thủ đoạn cậu nhanh quá! Nhưng cậu chịu làm theo kế cháu nghĩ là cho cháu nói đúng chứ gì? Nhưng thực là gậy ông đập lưng ông, cháu bày mưu cho cậu, bây giờ thịt đã hô lên mất trộm rồi, đâu còn có thể đem ra đổi cá nữa! Chỉ tại cháu dại mồm dại miệng!

Chồn cười thêm trong bụng từ giã cậu mợ Sói ra về. Còn Sói tiếc ngẩn tiếc ngơ, tiếc thịt ướp, tiếc mười hai con cá thu lớn, và ức nhất là Chồn cứ tưởng hắn đã dùng kế của Chồn đã dạy cho.


Phần 47

Cái chết của Chồn



Chồn đi được ít lâu Sư vương bắt đầu thấy nhớ, và nhất là trong công việc cần phải có người bàn bạc giúp đỡ ý kiến một cách đắc lực. Sư vương suy nghĩ một lúc nhận thấy Chồn nghỉ dưỡng sức như thế cũng đã đủ lắm rồi bèn gọi Sóc cho lãnh sứ mệnh mời Chồn về triều. Sư vương dặn:

- Khanh phải nói rõ rằng Chồn sẽ được hoàn toàn tự do xuất nhập ra vào lãnh thổ lúc nào cũng được. Chồn phu nhân sẽ được phong Qúy phụ ra vào bầu bạn với Vương phi, các công tử Chồn cũng được vào cung học tập chung với các Hoàng tử theo chương trình của Hoàng gia.

Ta cho khanh quyền chấp thuận bất cứ điều kiện gì của Chồn. Nếu khanh mời được về ta sẽ thưởng cho khanh huy chương Đệ nhất Công thần. Bây giờ khanh đi nhưng nhớ giữ bí mật đừng cho ai biết tin này.

Sóc vâng lệnh vội vàng ra đi một cách bí mật. Nhưng cái tin bí mật không hiểu do một Đài phát thanh bí mật nào phát ra bay vụt đến tai Chồn trước khi quan Khâm mạng đại thần đến nơi.

Vì thế lúc Sóc lò dò gõ được cửa nhà Chồn thì thấy không khí lạnh lẽo khác thường. Vợ Chồn và các con mặc áo đại tang ra tiếp khách. Ngay giữa nhà có một bàn thờ khói hương nghi ngút, vòng hoa câu đối treo la liệt khắp nhà.

Sóc đứng trước bàn thờ Chồn, nghĩ đến cái huy chương Đệ nhất Công thần mà rầu đứt ruột, hắn không thể nào cầm được nước mắt nấc lên từng cơn một cách chân thành.

Vợ Chồn thấy Sóc khóc,mủi lòng cũng khóc theo. Mụ khóc thê thảm quá làm Sóc phải ngưng khóc để an ủi:

- Thôi chị cũng nên bớt sầu gượng vui để chăm nom các cháu. Ở đời sống là cảnh tạm, chết mới thực đi về quê hương. Anh tuy chẳng may qua đời nhưng công lao đối với đồng loại không phải nhỏ. Anh đã đem vinh dự rất nhiều cho xứ sở giống nòi . ..

Vợ Chồn không đáp chỉ sụt sịt chùi nước mắt.

Sóc buồn rầu ra về, đầu óc hắn giản dị không nghi ngờ gì về cái chết cấp tốc khả nghi của Chồn, hắn chỉ tiếc cái huy chương. Nhưng thôi, có cũng thế, không cũng thế, cha sinh mẹ đẻ hắn ra mình trần thân trụi chứ có đẻ ra cái huy chương cùng một lúc đâu, thế mà hắn vẫn sống đàng hoàng cho đến bây giờ, vậy thì cái huy chương ấy cũng chẳng có nghĩa lý gì cho cuộc sống lắm.

Sóc biết hắn đem tin này về, Quốc vương sẽ hạ lệnh toàn quốc treo cờ rủ, sẽ có cuộc chính thức điếu tang rất long trọng, và như thế, hắn sẽ lại có dịp viết văn tế. Mà đối với Sóc như thế là quá đầy đủ rồi.

Còn gì hơn ai chết đâu thì chết để hắn viết văn tế, còn hắn thì vẫn sống sờ sờ.

Sóc quay lại nhìn mái nhà Chồn một lần cuối cùng, lại nặn ra cái vẻ mặt đi điếu tang, thầm nghĩ đến bài văn tế sẽ viết, không phải cho Chồn mà cho chính hắn. Bởi vì hắn, nói dại, nếu hắn bỗng lăn đùng ra chết như Chồn còn lấy ai viết văn tế cho hắn nữa! Hắn vừa đi vừa gọt văn một cách say sưa.

Sóc đang đi bỗng thấy trong bụi rậm có một cái bóng đen cử động. Tưởng là quân gian phi Sóc vội xông đến, nhưng vừa nhìn thấy hắn đã kêu rú lên, chạy cuống cuồng vào tận rừng sâu. Và cho đến bây giờ, không ai trông thấy Sóc thi sĩ đâu nữa! Có kẻ bảo “ ma” bắt hắn đi mất rồi, có người bảo hắn thấy ma nên sợ quá phát điên, không ai biết sự thực ra sao.

Linh Bảo (Sưu tầm)

Hết

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét