Chủ Nhật, 15 tháng 2, 2015

Phù Thủy Xứ OZ ( chương 1 - 10 )

Tiểu Sử Tác Giả


Frank Baum sinh ra tại Chittenango, New York, năm 1856, là nhà văn viết truyện thần thoại nổi tiếng nhất của Mỹ. Ông đã từng thử qua rất nhiều nghề nhưng đều không như ý, cho đến tuổi bốn mươi mới khẳng định được chân tài của mình qua trong việc viết truyện theo kiểu tổ chức thần kỳ. Trong khi ở Chicago, vợ ông, bà Maud, đã giục ông viết ra những câu chuyện mà ông vẫn kể cho lũ trẻ con hàng xóm nghe mỗi tối. Phù thuỷ xứ OZ, câu chuyện đầu tiên được in vào năm 1900 trong số mười bốn câu chuyện dài về xứ OZ chính là tác phẩm nổi tiếng nhất của ông. Tuy nhiên Frank Baun còn rất nổi danh với nhiều chuyện thần thoại khác cũng như những cuốn mà ông viết với bút danh khác.


Chương 1


Dorothy sống giữa những đồng cỏ Kansas bao la, cùng với chú Henry, là nông dân, và Thím Em, vợ người nông dân. Căn nhà của họ bé nhỏ, bởi gỗ để dựng nhà phải chở nhiều dặm bằng xe ngựa. Bốn bức tường, sàn nhà, mái nhà, làm nên một căn phòng; và căn phòng đó có một bếp nấu trông han rỉ, một cái tủ đĩa, một cái bàn, ba hay bốn cái ghế, cùng những chiếc giường. Chú Henry và Thím Em nằm chiếc giường to ở một góc còn góc kia là chiếc giường nhỏ của Dorothy. Nhà không hề có mái xép, không có tầng hầm, ngoại trừ một cái lỗ nhỏ đào vào trong nền, gọi là hầm lốc xoáy, là nơi cả nhà chạy vào nấp khi một trong những cơn lốc khổng lồ nào đó nổi lên, mạnh tới nỗi nghiền nát bất kỳ dinh thự nào trên đường nó đi. Muốn tới tầng hầm, ta phải qua một cái cửa lật ở giữa sàn, từ đó là cái thang trải xuống một lỗ nhỏ, tăm tối.

Khi Dorothy đứng trên bục cửa và nhìn quanh, cô chẳng thấy gì khác ngoài đồng cỏ xám bao la từ mọi hướng. Không có ngọn cây hay ngôi nhà nào phá vỡ khung cảnh rộng lớn của miền đất bằng phẳng tứ phía lan tới mép bầu trời. Mặt trời thiêu đốt mảnh đất đã cày thành một khối xám xịt, với những vết nứt nhỏ chạy suốt qua. Cả bọn cỏ cũng chẳng xanh, vì mặt trời đã đốt cháy những ngọn cỏ dài tới khi nhuộm chúng vào cái màu xám đang hiện diện nơi nơi. Ngôi nhà cũng đã từng phủ sơn nhưng mặt trời làm cho nước sơn phồng rộp lên, và giờ đây nó cũng xám xịt như tất cả mọi thứ.

Khi mới tới nơi này, Thím Em còn trẻ và là một cô vợ xinh xắn. Mặt trời và gió cũng làm thím đổi thay. Chúng lấy đi cái lấp lánh trong đôi mắt và để lại màu xám bình thản, lấy đi màu hồng trên má và môi thím, và chúng cũng thành ra xám. Thím thật gầy gò hốc hác, giờ đây thì không khi nào mỉm cười. Buổi đầu khi Dorothy, một em bé mồ côi, tới đây sống cùng, Thím Em cứ giật nảy mình bởi tiếng cười trẻ con đến nỗi phải hét lên, xiết tay lên ngực bất cứ khi nào cái giọng vui vẻ của Dorothy vọng đến, và thím vẫn nhìn Dorothy băn khoăn không biết cô tìm thấy điều chi mà cười.

Chú Henry không bao giờ cười. Chú làm việc cần mẫn từ sáng đến tối không biết tới niềm vui. Chú cũng xám xịt, từ bộ râu dài tới đôi ủng thô, cái nhìn của chú trịnh trọng và khắc nghiệt, chú hiếm khi cất lời.

Toto chính là kẻ đã làm cho Dorothy cười, và giữ cho Dorothy lớn lên khỏi xám xịt như mọi thứ vây quanh. Toto không xám, nó là một con chó đen nhỏ bé, với bộ lông dài mượt mà cùng đôi mắt đen lấp lánh tươi vui trên cái mũi nhỏ xíu tức cười. Toto chơi bời cả ngày, Dorothy chơi với nó và yêu nó hết mình.

Tuy nhiên, hôm nay, họ không chơi. Chú Henry ngồi trên bục cửa lo lắng ngước lên bầu trời còn tái xám hơn thường lệ. Bên cửa, Dorothy đứng ôm Toto trong lòng, cũng ngước nhìn lên. Thím Em đang rửa đĩa.

Từ phương bắc xa tít họ nghe thấy tiếng gió khẽ rền rĩ. Chú Henry và Dorothy thấy những ngọn cỏ dài rạp xuống từng đợt trước cơn bão đang kéo tới. Giờ là lúc tiếng rít sắc nhọn vọng lại từ phương nam, và quay đầu về đó, họ trông thấy những sóng cỏ gợn lên cùng một hướng.

Chú Henry đột nhiên đứng dậy.

“Một cơn lốc đang tới, Em à,” chú gọi vợ. “Tôi đi xem kho đây.”. Rồi chú chạy về đám chuồng bò chuồng ngựa. Thím Em buông rơi công việc và bước ra cửa. Liếc mắt nhìn qua, thím biết mối hiểm nguy đã gần kề.

“Mau lên, Dorothy!” thím hét, “chạy tới hầm đi!”

Toto nhảy vụt khỏi tay Dorothy rồi trốn dưới giường, và cô bé vội đi bắt nó. Thím Em, kinh hoàng quá đỗi, mở cái cửa lật giữa sàn ra, leo xuống thang chui vào cái lỗ bé nhỏ tối tăm. Sau cùng, Dorothy cũng tóm được Toto và bắt đầu chạy theo thím. Khi cô chạy được nửa gian phòng thì có tiếng gió rít chói tai và ngôi nhà rung lắc dữ dội khiến cô trượt chân và bất thình lình ngồi phệt xuống sàn.

Khi đó, một điều kỳ lạ đã xảy ra.

Ngôi nhà lắc mình sang bên hai ba lần rồi từ từ bay vào không trung. Dorothy cảm thấy như cô đang bay lên trong một khí cầu.

Gió bắc và gió nam đã gặp nhau chính nơi ngôi nhà đứng, khiến nó trở thành tâm điểm của lốc xoáy. Ở giữa lốc xoáy, không khí thường tĩnh lặng, nhưng áp suất ghê gớm của gió từ mọi phía quanh nhà bốc lên cao, cao tới khi chạm đỉnh lốc xoáy. Nó ngự trên đó và bị cuốn phăng đi bao nhiêu dặm đường một cách dễ dàng như thể người ta mang một cái lông.

Trời rất tối và gió hú kinh khủng quanh mình, nhưng Dorothy thấy cô đang bay thoải mái. Sau những vòng xoáy đầu tiên, vào lúc mà ngôi nhà ngả nghiêng hết cỡ, cô thấy mình được lắc lư êm ái như một em bé ở trong nôi.

Toto thì không thích. Nó chạy đôn đáo khắp phòng, sủa lên nhặng xị. Dorothy một mực bình thản ngồi trên sàn, chờ xem điều gì sẽ đến.

Có một lúc Toto tới gần cái cửa lật và rơi vào đó. Thoạt đầu cô nghĩ mình đã mất chó con. Nhưng rồi cô thấy cái tai của nó đính ở miệng lỗ, bởi áp suất quá mạnh của không khí cứ giữ nó tại đó không thể rơi được. Cô bò tới lỗ, túm tai Toto, kéo nó vào phòng. Sau đó cô đóng cửa lật lại để không còn tai nạn nào xảy đến.

Giờ lại giờ trôi qua chậm chạp. Dorothy đã hết sợ, nhưng cô cảm thấy thật cô đơn, và xung quanh gió rít ầm ĩ đến nỗi cô gần như điếc. Thoạt tiên cô tự hỏi không biết mình có tan ra từng mảnh khi ngôi nhà lại rơi xuống. Nhưng rồi thời gian cứ trôi qua mà chẳng thấy có điều gì kinh khủng, cô không lo lắng nữa và cả quyết sẽ lặng yên chờ đợi những gì tương lai mang tới. Cuối cùng cô bò qua sàn nhà đang đu đưa, tới bên giường của mình và nằm lên đó. Toto bước theo, nằm xuống cạnh cô. Mặc cho ngôi nhà rung lắc trong tiếng gió rền rĩ, Dorothy mau chóng khép mí mắt và chìm vào giấc ngủ.



Chương 2



Dorothy thức giấc bởi một cú va đột ngột và dữ dội tới mức cô đã bị đau rồi nếu như lúc đó cô không nằm trên cái giường êm ái. Và thế là, sự rung chuyển đó khiến cô nín thở và tự nhủ không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Toto đưa cái mũi nhỏ lạnh của nó lên mặt cô, rầu rĩ rên rỉ. Dorothy ngồi dậy, nhận thấy ngôi nhà không còn chuyển động và trời cũng không còn tối vì ánh sáng mặt trời sáng sủa đã rọi qua cửa sổ, ngập tràn căn phòng nhỏ. Cô nhảy khỏi giường, và cùng với Toto nơi gót chân, cô chạy ra mở cửa phòng.

Cô bé kêu lên kinh ngạc và nhìn quanh, đôi mắt cô mỗi lúc một to trước cảnh tượng tuyệt vời mà cô trông thấy.

Cơn lốc xoáy đã đặt ngôi nhà xuống – rất đỗi nhẹ nhàng với một cơn lốc xoáy – vào giữa một xứ sở có cảnh đẹp diệu kỳ. Khắp miền là những vạt cỏ xanh xinh xắn, cùng cây cối oai vệ trĩu quả thơm ngát. Những vạt hoa lộng lẫy có ở nơi nơi, và chim chóc trong bộ lông rực rỡ quý hiếm đang ca hót và dập dờn vỗ cánh trong các bụi cây. Cách con đường nhỏ không xa là một dòng suối con, đang lấp lánh xô xuống dọc theo những vạt xanh tươi và rì rầm bằng một âm thanh hết sức dễ chịu đối với một cô bé đã sống lâu trên những đồng cỏ khô cằn, xám xịt.

Đang háo hức nhìn cảnh tượng lạ lùng thì tiến lại một đám người kỳ quặc nhất mà cô từng thấy. Họ không to bằng những người lớn mà cô đã biết, nhưng cũng chẳng nhỏ. Thật ra, họ cao xấp xỉ Dorothy, là một cô bé khá lớn so với tuổi, dù trông bề ngoài họ già hơn rất nhiều.

Ba người đàn ông và một người đàn bà, hết thảy đều ăn vận kì dị. Họ đội trên đầu những cái mũ chóp nhọn cao tới một phút(bằng 0,3048m), quanh vành mũ là những chiếc chuông nhỏ leng keng dễ thương trong khi họ bước. Mũ những người đàn ông màu xanh, mũ của người đàn bà bé nhỏ màu trắng, và bà ta vận áo choàng trắng rủ xếp nếp từ vai, trên đó rải rác những ngôi sao nhỏ lấp lánh dưới mặt trời như những viên kim cương. Những người đàn ông mặc trang phục xanh cùng màu với mũ họ, đi những đôi ủng bóng loáng với mép cuốn sâu màu xanh nơi miệng ủng. Những ông đó, Dorothy thầm nghĩ, cũng trạc tuổi Chú Henry, vì hai trong số họ có râu. Nhưng người đàn bà nhỏ nhắn hẳn già hơn nhiều: Mặt bà đầy những nếp nhăn, tóc bạc gần hết, và bà bước đi hơi khó nhọc.

Khi lại gần ngôi nhà có Dorothy đang đứùng trên bậu cửa, những người đó dừng lại và thì thầm với nhau như sợ phải bước tiếp. Nhưng rồi bà già nhỏ bé tiến đến chỗ Dorothy, cúi sát đầu chào, và ngọt ngào cất tiếng, “Xin chào mừng bà, thưa Phù thuỷ cao quý nhất, tới miền đất của những người Munchkin. Chúng tôi vô cùng biết ơn, bà đã tiêu diệt mụ Phù thuỷ Độc ác của miền Đông và giải phóng mọi người khỏi cảnh nô lệ.”

Dorothy nghe những lời này sửng sốt quá. Cái bà nhỏ bé đó gọi cô là phù thuỷ có nghĩa là sao, và còn bảo cô đã giết Phù thuỷ Độc ác của miền Đông? Dorothy, một cô bé ngây thơ, vô hại, đã bị cơn lốc xoáy cuốn đi xa nhà bao dặm, và cô chưa từng giết gì hết trong cả đời mình.

Nhưng cái bà bé nhỏ rõ là đang chờ đợi, nên Dorothy đáp, lưỡng lự:

“Bà rất tốt, nhưng chắc hẳn có sự nhầm lẫn. Tôi chưa từng giết ai.”

“Vậy thì, là ngôi nhà của cô,” bà bé nhỏ đáp trong tiếng cười, “và thế thì đâu có gì khác. Hãy nhì xem!”. Bà tiếp tục và chỉ tay về một góc của ngôi nhà. “Hai bàn chân mụ ta, vẫn thò ra từ dưới súc gỗ.”

Dorothy nhìn và kêu lên sợ hãi. Quả thực ở đó, ngay dưới góc cái dầm lớn dựng nhà thò ra hai cái chân, lồng trong đôi giày bạc mũi nhọn. “Oâi, trời ơi, trời ơi,” Dorothy kêu lên, hai tay xiết vào nhau đầy thất vọng, “Ngôi nhà hẳn đã rơi trúng bà ấy. Chúng ta làm gì bây giờ?”

“Chẳng làm gì hết,” bà già bình thản đáp.

“Nhưng đó là ai thế?” Dorothy hỏi.

“Là mụ Phù thuỷ Độc ác của miền Đông, như tôi đã bảo.” Bà già nhỏ trả lời. “Nhiều năm nay mụ ta bắt tất cả người Munchkin làm nô lệ, bắt họ phục dịch cả đêm lẫn ngày. Giờ đây họ được tự do và cảm ơn cô về ân huệ đó.”

“Người Munchkin là ai?” Dorothy lại hỏi.

“Họ là những sống tại miền Đông này, miền cai trị của Phù thuỷ Độc ác.”

“Bà cũng là người Munchkin à?” Dorothy hỏi.

“Không, nhưng tôi là bạn họ, dù tôi sống ở miền Bắc. Khi thấy Phù thuỷ miền Đông chết, những người Munchkin gửi ngay một người đưa tin và tôi đến liền. Tôi là Phù thuỷ miền Bắc.”

“Ồ, hay quá!” Dorothy kêu lên. “Bà là một phù thuỷ thực sự sao?”

“Phải,” bà già nhỏ trả lời. “Nhưng ta là phù thuỷ tốt bụng, và mọi người yêu mến ta. Ta không mạnh bắng mụ Phù thuỷ Độc ác thống trị nơi đây, nếu không ta đã tự mình giải thoát cho mọi người.”

“Thế mà cháu tưởng rằng mọi phù thuỷ đều độc ác,” cô bé nói, vẫn còn sờ sợ khi đối diện một phù thuỷ thực sự.

“Ồ không. Đó là một sai lầm lớn. Chỉ có bốn phù thuỷ trên toàn bộ xứ xở của Oz, và hai trong số đó, những phù thuỷ sống ở miền Bắc và Nam là tốt. Ta biết chắc, vì chính ta là một trong số họ và không thể nhầm được. Những kẻ ở phía Đông và Tây, quả thực là những phù thuỷ xấu xa, nhưng giờ cô đã tiêu diệt được một tên, vậy thì chỉ còn có một mụ Phù thuỷ độc ác trên toàn vương quốc của Oz – là kẻ đang sống ở miền Tây.”

“Nhưng mà,” Dorothy nói, sau một lát nghĩ ngợi, “Thím Em bảo cháu rằng tất cả phù thuỷ đã chết – từ rất nhiều năm trước .”

“Thím Em là ai?” bà già bé nhỏ hỏi.

“Là thím của cháu ở Kansas, nơi mà cháu đến.”

Bà Phù thuỷ miền Bắc dường như ngẫm nghĩ một lát, đầu cúi xuống, mắt nhìn mặt đất. Rồi bà ngước lên và bảo, “Ta không biết Kansas ở đâu, trước nay chưa từng thấy ai nhắc đến xứ sở đó. Nhưng hãy cho ta biết, đó có phải là một vương quốc văn minh?”

“Phải ạ,” Dorothy đáp.

“Vậy là rõ. Ở những đất nước văn minh, ta không tin còn bà phù thuỷ, ông phù thuỷ, pháp sư hay thần phép. Nhưng cô thấy đấy, xứ sở của Oz chưa bao giờ văn minh cả, vì chúng tôi đã tách rời khỏi phần còn lại của thế giới. Vì vậy, chúng tôi vẫn có phù thuỷ bà, phù thuỷ ông sống cùng.”

“Các ông phù thuỷ là ai?” Dorothy hỏi.

“Oz chính là một Phù thuỷ ông vĩ đại,” bà Phù thuỷ đáp, hạ giọng thầm thì. “Oâng ấy mạnh hơn tất cả bọn ta gộp lại. Oâng sống tại Thành Ngọc xanh.”

Dorothy định hỏi một câu khác, nhưng vào lúc đó, những người Munchkin, nãy giờ vẫn yên lặn đứng bên, cùng hét ầm lên và chỉ về góc nhà nơi Phù thuỷ Độc ác đang nằm.

“Cái gì thế?” bà già nhỏ hỏi, bà nhìn ra rồi bắt đầu cười lớn. Chân của mụ phù thuỷ đã chết biến mất hoàn toàn và không còn gì sót lại ngoại trừ đôi giày bạc.

“Mụ ta già quá rồi,’ bà Phù thuỷ miền Bắc giải thích, “thế nên mụ bị khô đi rất nhanh dưới mặt trời, đó là kết cục của mụ. Nhưng đôi giày bạc thì thuộc về cô, cô giữ chúng mà đi.” Bà cúi xuồng nhấc đôi giày lên, sau khi rũ sạch bụi liền đưa cho Dorothy.

“Mụ Phù thuỷ miền Đông rất hãnh diện vì đôi giày bạc này,” một người Munchkin nói, “nó có một số phép thuật nhưng chúng tôi chưa bao giờ được biết.”

Dorothy mang đôi giày vào nhà và đặt lên bàn. Rồi cô bước lại chỗ những người Munchkin nói, “Tôi muốn về nhà với Chú và Thím tôi, vì tôi chắc hai người đang lo lắng cho tôi lắm. Các anh có thể chỉ giúp đường không?”

Những người Munchkin và bà Phù thuỷ nhìn nhau, rồi lại nhìn Dorothy, họ lắc đầu.

“Về phía Đông, không xa đây lắm,” một người nói, “có một sa mạc mênh mông, không ai vượt qua đó mà sống sót.”

“Phía Nam cũng thế,” người khác lại bảo, “vì tôi đã ở đó và thấy. Phía Nam là vương quốc của người Quadling.”

“Tôi được biết,” người thứ ba tiếp, “về phía Tây cũng như vậy. Và xứ đó, nơi người Winky sống, là nơi thống trị bởi Phù thuỷ Độc ác của miền Tây, kẻ sẽ biến cô thành nô lệ nếu mụ thấy cô đi qua.”

“Phía Bắc là nhà tôi,” bà già bảo, “và tiếp giáp nó cũng là sa mạc mênh mông bao phủ xứ sở của Oz. Tôi e rằng, cô bé yêu quý, cô phải ở lại với chúnh tôi.”

Vậy là, Dorothy bắt đầu nức nở, vì cô cảm thấy cô đơn giữa những người xa lạ này. Những giọt nước mắt của cô dường như khiến những người Munchkin tốt bụng mủi lòng, vì ngay lập tức họ rút mùi soa và bắt đầu khóc. Còn bà già bé nhỏ, bà bỏ mũ ra và giữ cho đỉnh ở trên chóp mũi, trong khi trịnh trọng đếm “một, hai, ba”. Ngay lập tức cái mũ biến thành một phiến đá, trên đó là những dòng chữ to tướng viết bằng phấn trắng. “Hãy để Dorothy đi tới Thành Ngọc xanh.”

Bà già bé nhỏ lấy viên đá ra khỏi mũ, đọc những chữ trên đó và hỏi, “Có phải tên cô là Dorothy, hả cô bé yêu quý?

“Thưa vâng,” cô đáp, ngước lên lau nước mắt.

“Vậy thì cô phải tới Thành Ngọc xanh. Có lẽ Oz sẽ giúp được cô.”

“Thành đó ở đâu?” Dorothy hỏi.

“Nó nằm ở chính giữa vương quốc, và được trị vì bởi Oz, vị Phù thuỷ Vĩ đại mà tôi đã kể cho cô nghe”

“Oâng ấy có phải là người tốt?” Cô bé lo lắng hỏi.

“Oâng là Phù thuỷ tốt. Còn ông ta có phải là đàn ông không thì tôi không rõ vì chưa gặp bao giờ”

“Làm thế nào cháu tới được nơi đó?” Dorothy hỏi.

“Cô phải đi bộ. Đó là cuộc hành trình dài, qua những có khi dễ chịu, có khi tối tăm và khủng khiếp. Tuy vậy, tôi sẽ dùng phép thuật của tôi để giữ cho cô được bình yên.”

“Bà có đi với cháu không?” cô bé cầu khẩn, cô bắt đầu coi bà già nhỏ bé như người bạn duy nhất.

“Không, tôi không đi được,” bà đáp. “Nhưng tôi sẽ hôn cô, và không có kẻ nào dám động đến một người mang trên mình cái hôn của Phù thuỷ miền Bắc.”

Bà tới bên Dorothy và nhẹ nhàng hôn lên trán cô. Khi môi bà chạm vào cô bé, nó để lại một dấu tròn sáng ngời mà sau này Dorothy nhận ra.

“Con đường tới Thành Ngọc xanh lát gạch vàng”, bà Phù thuỷ nói, “nên cô sẽ không lạc được. Khi tới chỗ Oz, cô đừng sợ hãi, hãy kể ông ta nghe chuyện của cô và xin ông ta giúp. Tạm biệt, cô bé của ta.”

Ba người Munchkin cúi thấp người chào cô, chúc cô chuyến đi thú vị, sau đó khuất vào sau những hàng cây. Bà Phù thuỷ gật đầu thân ái với Dorọthy, xoay gót trái ba lần và biến mất ngay tức khắc, khiến Toto quá đỗi ngạc nhiên và sủa theo ồn ĩ vì nó hãi đến nỗi chẳng dám bò lúc bà còn đứng bên.

Nhưng Dorothy thì biết rằng bà là phù thuỷ, đã chờ bà ra đi đúng bằng cách nào đó mà chẳng lấy gì làm lạ.



Chương 3


Còn lại một mình, Dorothy bắt đầu thấy đói. Thế là cô bước tới cái tủ dĩa cắt cho mình chút bánh mì, phết bơ lên. Cô cho Toto một ít rồi với cái xô từ trên giá, tới bên dòng xuối nhỏ và múc đầy xô nước trong lóng lánh. Toto chạy lại đám cây cối bắt đầu sủa chim chóc. Dorothy chạy ra túm nó và thấy trên cành trái cây ngon lành đến nỗi hái liền một ít- chúng quả là thứ cô cần cho bữa sáng.

Rồi cô trở lại ngôi nhà, và sau khi đã cho mình và Toto nếm thứ nước mát mẻ trong vắt, cô chuẩn bị cho cuộc hành trình tới Thành Ngọc xanh.

Dorothy chỉ còn một bộ quần áo nữa nhưng nó sạch sẽ, được treo trên cái mắc cạnh giường. Đó là một bộ kẻ bông với những ô trắng ô xanh, và dù màu xanh đã nhạt bởi giặt nhiều, đó vẫn là một cái váy yếm xinh xắn. Cô bé tắm rửa cẩn thận, mặc vào mình chiếc váy bông sạch sẽ và thắt lên đầu chiếc mũ trùm màu hồng. Cô cầm 1 cái giỏ, đổ đầy bánh mì lấy từ trong tủ, phủ lên miếng vải trắng. Rồi cô cúi xuống và nhận thấy đôi giày đã cũ mòn làm sao.

“Nó sẽ không chịu nổi cuộc hành trình dài, Toto à,” cô bảo. Và Toto ngước nhìn cô bằng hai đốm nhỏ màu đen, ve vẩy đuôi như đáp rằng nó hiểu.

Đúng lúc đó, Dorothy nhìn thấy trên bàn đôi giày bạc đã từng thuộc về mụ Phù thuỷ miền Đông.

"Không rõ nó có vừa chân ta, " cô bảo Toto. "Giày này chính là cái để đi đường xa đó, vì nó có bao giờ mòn được."

Cô cởi đôi giày cũ ra và ướm đôi giày bạc, chúng vừa khít.

Cuối cùng cô xách giỏ lên.

"Đi nào, Toto," cô bảo, "chúng ta sẽ đi đến thành Ngọc Xanh và xin OZ vĩ đại đưa về Kansas."

Cô đóng cửa, khoá lại và cẩn thận đút chìa khoá vào túi áo. Và thế là, cùng với Toto lon ton bình thảnh theo sau, cuộc hành trình đã bắt đầu.

Gần đó có 1 vài con đường, cô mau chóng tìm ra con đường lát gạch vàng. Trong một lúc ngắn ngủi cô phấn khởi bước về thành ngọc xanh, đôi giày bạc vui vẻ leng keng trên nền đường cứng màu vàng. Mặt trời rực rỡ, chim chóc hót véo von, và Dorothy không có vẻ buồn thảm như 1 cô bé đột nhiên bị thổi đi xa và rơi xuống một miền đất xa lạ.

Cô ngạc nhiên bước đi, thấy xứ sở quanh cô mới đẹp làm sao. Có những hàng rào gọn gẽ đứng bên đường, sơn xanh nhã nhặn, bên kia là những cánh đồng lúa mì với rau quả sum xuê. Người Munchkin rõ ràng là những người nông dân giỏi đã trồng cấy được những vụ mùa lớn. Có lúc cô ngang qua một ngôi nhà, mọi người liền chạy ra xem, và họ cúi đầu chào khi cô bước qua, vì tất cả đều rõ cô đã tiêu diệt Phù Thuỷ Độc Ác, giải phóng họ khỏi ách nô lệ. Những ngôi nhà của người Munchkin trông kỳ dị và cái nào cũng tròn, mái bằng một cái vòm lớn. Hết thảy đều sơn xanh vì ở xứ sở miền Đông này, màu xanh là màu đựơc yêu thích.

Gần tối, khi Dorothy đã mệt vì đi bộ lắm và bắt đầu tự hỏi sẽ qua đêm ở đâu, cô đến bên một ngôi nhà có vẻ rộng hơn những nhà khác. Trên bãi cỏ xanh trước nhà là đông đúc đàn ông với đàn bà đang nhảy múa. Năm bác kéo đàn nhỏ bé đang chơi hết cỡ, còn mọi người thì nói cười ca hát, gần đó là cái bàn lớn chất đầy quả, hạt, bánh nướng, bánh ngọt thơm tho cùng nhiều thứ ngon lành khác để xơi.

Mọi người nồng nhiệt đón chào Dorothy, mời cô dùng bữa tối và qua đêm ở chỗ họ - bởi vì đây là nhà của người Munchkin giàu có nhất vùng, và bạn bè ông ta đang tụ tậo để ăn mừng tự do khỏi ách thống trị của Phù Thuỷ Độc Ác.

Dorothy ăn một bữa tối thịnh soạn, được tiếp bởi chính người Munchkin giàu có, tên là Boq. Rồi cô ngồi xuống chếc sofa nhỏ xem mọi người nhảy.

Khi Boq thấy đôi giày bạc của cô, ông ta liền nói, “Cô chắc hẳn là một nữ phù thuỷ vĩ đại.”

“Vì sao vậy?” cô bé hỏi.

“Vì cô đi đôi giày bạnc và cô tiêu diệt được Phù Thuỷ Độc Ác. Hơn nữa, áo cô màu trắng, và chỉ những phù thuỷ mới mặc áo màu trắng.”

“Áo tôi kẻ ô xanh trắng”, Dorothy đáp, vuốt vuốt những nếp nhăn trên áo.

“Thật hay là cô đã mặc nó,” Boq nói. “Màu xanh là màu của người Munchkin, và trắng là màu của phù thuỷ. Vậy nên chúng tôi hiểu cô là phù thuỷ bạn bè.”

Dorothy không biết nói gì trước những điều đó, vì hết thảy mọi người cứ nghĩ cô là phàu thuỷ, còn cô biết rõ cô chỉ là một cô bé quá đỗi bình thường, vô tình bị cơn lốc mang tới một vương quốc xa lạ.

Xem nhảy chán rồi, Boq dẫn cô vào trong nhà, chỉ cho một căn phòng có cái giường xinh xắn. Ga trải giường băng vải màu xanh, trên đó Dorothy đánh một giấc ngon lành tới sáng, bên cạnh là Toto cuộn tròn trong tấm thảm xanh.

Cô lại ăn sáng một bữa sáng thịnh soạn, và ngắm em bé Munchkin nhỏ xíu chơi đùa với Toto, kéo đuôi nó, cười cợt bi bô làm Dorothy vô cùng vui thích. Toto thì khiến mọi người hết sức tò mò vì trước nay học chưa từng thấy chó.

“Tới thành Ngọc Xanh chừng bao xa?” cô bé hỏi.

“Tôi không rõ,” Boq trịnh trọng đáp, “tôi chưa bao giờ tới đó. Tốt hơn cả là nên tránh xa Oz, trừ phi có việc. Con đường thì rất dài, và cô phải mất nhiều ngày. Xứ này giàu có và dễ chịu, nhưng cô sẽ qua những nơi hoang sơ và nguy hiểm trước khi tới địch cuộc hành trình.”

Điều này ladm Dorothy hơi lo, nhưng biết rằng chỉ OZ vĩ đại mới giúp cô trở về Kansas, cô quả quyết không quay lại.

Từ biệt những người bạn, cô lại bước trên con đường gạch vàng. Được vài dặm, muốn dừng lại để nghỉ, cô liền leo lên đỉnh một hàng rào bên đường và ngồi xuống. Một đồng lúa mênh mông trải ra bên kia hàng rào, và cách đó không xa, cô trông thấy một gã Bù nhìn được treo vào một cái cột để ngăn lũ chim khỏi sa vào lúa chín.

Dorothy tựa cằm vào tay và tư lự ngắm Bù nhìn. Đầu gã là một cái túi nhồi đầy rơm, trên đó sơm mắt, mũi và mồm để biểu thị khuôn mặt. Một cái mũ xanh cũ, chóp nhọn, đã từng thuộc về nột người Munchkin nào đó, ngoắc lên đầu gã. Phần thân còn lại cũng nhồi rơm, gói trong bộ quần áo xanh sờn bạc. Dưới chân gã là đôi ủng mũi xanh cũ như tất cả những người đàn ông của xứ này, và tất cả cái thân hình đó được nâng lên trên đồng lúa bằng cái sào đính sau lưng.

Trong lúc Dorothy trang nghiêm ngắm hình hình nhân kỳ quặc có cái mặt vẽ Bù nhìn, cô sửng sốt nhận thấy một con mắt gã khẽ háy với cô. Thoạt nhiên cô nghĩ mình nhìn lầm, vì chẳng có con Bù nhìn nào ở Kansas nháy mắt cả, nhưng con hình nhân gật đầu với cô một cách thân thiện. Thế là cô tụt xuống hàng rào và bước xuống chỗ gã, trong khi con Toto chạy quanh cái sào và sủa.

“Chào cô”, Bù nhìn nói bằng giọng hơi khàn.

“Anh nói được à?”, cô bé hỏi, kinh ngạc.

“Hẳn rồi”, Bù nhình đáp. “Cô có khoẻ không?”

“Tô khoẻ, cảm ơn anh,” Dorothy lịch sự đáp, “còn anh thế nào?”

“Tôi thì không”, Bù nhìn mỉm cười đáp, “vì đã chán ngấy bị treo trên này, đêm cũng như ngày để xua đuổi quạ.”

“Anh không xuống được ư?” Dorothy hỏi.

“Không, con sào này cứ dinh vào lưng tôi. Cô làm ơn bỏ nó đi cho, tôi sẽ vô cùng cảm tạ.”

Dorothy đưa 2 tay nhấc hình nộm ra khỏi cái sào, và vì chỉ ằng rơm nên anh ta rõ là nhẹ.

“Cảm ơn cô”, Bù nhìn nói khi được đưa xuống đất. “Tôi thấy mình như sống lại.”

Dorothy không hiểu nổi chuyện này, bởi thật là kỳ dị khi nghe một người rơm nói, lại còn cúi đầu và bước đi bên cạnh cô.

“Cô là ai thế?” Bù nhìn hỏi trong lúc duỗi chân duỗi tay và ngáp, “và cô đi đâu vậy?”

“Tôi là Dorothy,” cô bé nói, “và tôi tới Thành Ngọc Xanh để xin phù thuỷ Oz vĩ đại đưa tôi trở về Kansas.”

“Thành Ngọc Xanh ở chốn nào?” anh ta hỏi, “Ông Oz đó là ai?”

“Vậy anh không biết ư?” cô ngạc nhiên hỏi lại.

“Quả thật là không. Tôi chả biết gì hết. Cô thấy đấy, tôi nhồi rơm. Nên hoàn toàn không có trí não.” Anh ta buồn bã trả lời.

“Ôi,” Dorothy nói, “tôi rất lấy làm tiếc.”

“Cô có nghĩ rằng,” anh ta bảo, “nếu tôi tới Thanh Ngọc Xanh với cô, ông Oz đó sẽ cho tôi một bộ não?”

“Tôi không rõ,” cô đáp, “nhưng anh có thể đi với tôi nếu muốn. Nếu không được Oz cho tý não nào thì anh cũng không thể khổ hơn bây giờ.”

“Đúng vậy, Bù nhìn nói. “Cô xem,” anh ta tiếp tục, vẻ tự tin, “tôi không phiền lòng chuyện tay chân, thân thể bị đau vì nó được nhồi rơm. Có kẻ nào giẫm lên chân tôi, chọc kim vào tôi cũng chẳng sao, tôi có cảm giác gì đâu. Nhưng tôi không muốn người ta gọi mình là thằng ngốc, và nếu đầu tôi nhồi đầy rơm thay vì một bộ não như của cô, thì làm sao mà tôi có thể biết nổi được điều gì?”

“Tôi hiểu cảm giác của anh,” cô bé đáp, thực lòng thấy ai ngại cho anh ra. “Đi với tôi, tôi sẽ xin Oz làm tất cả những gì có thể cho anh.”

“Cảm ơn cô,” anh ta nói giọng biết ơn.

Họ trở lại con đường, Dorothy đỡ Bù nhìn v Họ trở lại con đường, Dorothy đỡ Bù nhìn vượt qua hàng rào, và họ bắt đầu bước trên con đường vàng dẫn tới Thành Ngọc Xanh.

Thoạt đầu, Toto không thích cái việc thêm người này. Nó ngửi hít quanh người nộm như thể nghi ngờ một ổ chuột giữa đám rơm và thường gầm gừ không mấy thân thiện với anh ta.

“Đừng để ý tới Toto”, Dorothy bảo người bạn mới, “nó không bao giờ cắn đâu”.

“Ồ, hề hấn gì”, Bù nhìn đáp, “nó làm sao mà làm đau rơm rạ. Để tôi xách giỏ cho cô, tôi chả bao giờ mệt. Tôi sẽ cho cô biết một điều bí mật”, anh ta nói tiếp trong khi bước đi, “tôi chỉ hãi có một thứ trên đời này”.

“Là gì vậy?” Dorothy hỏi, “có phải là bác nông dân Munchkin làm ra anh?”

“Không phải”, Bù nhìn đáp, “Chính là một que diêm”.



Chương 4


Sau vài giờ đồng hồ, con đường bắt đầu khấp khểnh. Chuyến bộ hành bỗng chốc khó khăn khiến Bù nhìn vấp ngã luôn trên đám gạch vàng rất đỗi gồ ghề ở quãng đường này. Đôi lúc, chúng bị hỏng hoặc biến mất cả, để lại những cái hố mà Toto phải nhày qua còn Dorothy phải bước vòng. Duy chỉ có Bù nhìn vì chẳng có óc nên anh ta cứ thằng tiến, rồi sa xuống hố và ngã dài trên những viên gạch cứng. Tuy vậy, không bao giờ anh ta đau, và được Dorothy kéo dậy cho ngay ngắn, rồi cùng cô cười thật tươi về rủi ro của mình.

Đồng ruộng nơi đây không được chăm nom như trước. Nhà cửa ít hơn, cây ăn quả thưa, và họ càng đi xa, khung cảnh càng u ám và đơn độc.

Tới trưa, họ ngồi xuống bên đường, gần một con suối nhỏ. Dorothy mở giỏ lấy ra một ít bánh mỳ. Cô mời Bù nhìn một miếng, nhưng anh ta từ chối.

“Tôi không bao giờ đói”, anh ta bảo, “và thế là may. Vì miệng của tôi chỉ là sơn mà. Nếu tôi khoét một cái lỗ ở đó để mà ăn thì rơm trong người sẽ tràn ra, và thế là hỏng mất cái đầu của tôi”.

Dorothy thấy ngay điều đó, nên cô chỉ gật đầu và tiếp tục ăn bánh.

“Cô kể cho tôi điều gì về mình đi, về xứ sở mà từ đó cô tới”, Bù nhìn nói khi cô đã ăn xong bữa tối. Vậy là cô kể anh ta nghe về Kansas, về màu xám bao trùm vạn vật, và làm thế nào cơn lốc xoáy mang cô tới vùng đất kỳ lạ này của Oz. Bù nhìn chăm chú lắng nghe, rồi bảo, “Tôi không hiểu tại sao cô lại mong rời cái chốn xinh đẹp này để trở về cái nơi khô cằn, xám xịt mà cô gọi là Kansas”.

“Đó là vì anh không có óc”, cô bé trả lời. “Dù quê hương có tồi tàn, ảm đạm bao nhiêu, con người ta bằng xương bằng thịt vẫn mong sống ở đó hơn bất kỳ nới nào dù đẹp đẽ đến mấy. Có nơi đâu bằng nhà mình”.

Bù nhìn thở dài.

“Đương nhiên là tôi không thể hiểu”, anh ta nói. “Nếu đầu người ta nhồi đầy rơm như tôi đây, có lẽ họ sẽ sống hết những nơi tươi đẹp, và Kansas sẽ trống vắng không còn một ai. Thực may cho Kansas là người ta còn có óc”.

“Anh kể tôi nghe chuyện gì đi, trong lúc ta nghỉ?”, cô bé hỏi.

Bù nhìn có vẻ xấu hổ, và đáp, “Đời tôi mới ngắn quá nên tôi quả thực chả biết gì. Tôi mới được làm ra từ ngày hôm kia. Những điều xãy ra trên thế gian này trước đó tôi chẳng hề hay. May mà khi làm cái đầu cho tôi thì bác nông dân sơn tai trước nên tôi liền nghe được chuyện gì đang diễn ra. Có một người Munchkin cùng với bác, và thoạt tiên tôi nghe bác ta bảo, “Anh thấy đôi tai này thế nào?”

“Chưa được thẳng lắm”, người kia đáp.

“Chẳng sao”, bác nông dân nói. “Tai nào cũng thế cả, vậy là giống rồi”.

“Giờ ta làm mắt”, bác nông dân nói. Rồi bác vẽ mắt trái cho tôi, và khi vừa xong tôi thấy mình đang nhìn bác và mọi thứ xung quanh vô cùng tò mò, vì đó là cái nhìn đầu tiên của tôi ra thế giới.

“Mắt nó đẹp đấy”, người Muchkin đang xem bác nông dân làm, nhận xét. “Xanh nước biển chính là màu dành cho mắt”.

“Tôi sẽ cho mắt kia to hơn một chút”, bác nông dân bảo. Và xong con mắt thứ hai, tôi đã nhìn rõ hơn nhiều. Rồi bác ta làm mũi, làm miệng cho tôi, nhưng tôi không nói gì, vì lúc đó tôi chưa biết công dụng cái miệng. Tôi thấy vui vui liếc xem họ làm thân mình, tay chân, và sau cùng khi họ xiết đầu tôi vào, tôi thấy tự hào lắm, vì tôi nghĩ mình cũng là một con người như ai.

“Gã này sẽ đuổi quạ hết sẩy”, bác nông dân bảo, “trông cứ như người”.

“Sao nào, hắn chính là người mà”, người kia nói, và tôi hoàn toàn đồng tình với anh ta. Bác nông dân cắp tôi tới ruộng lúa rồi đặt tôi lên ngọn sào dài nơi cô đã thấy. Bác ta và bạn mình sau đó bỏ đi ngay, mặc tôi ở lại.

“Tôi không muốn bị bỏ lại như thế, nên muốn chạy theo họ. Nhưng chân không chạm nổi đất, và tôi buộc phải ở lại trên cái sào. Thực là một cuộc đời cô lẻ, vì tôi chẳng có gì để nghĩ, khi mới ra đời có lâu la gì. Lũ quạ và chim khác bay vào ruộng lúa, thấy tôi chúng liền bay đi, vì nghĩ rằng tôi là người Muchkin. Điều đó khiến tôi dễ chịu và cảm thấy mình là người quan trọng. Được một lát, có con quạ bay đến gần tôi, hồi lâu chăm chú, nó đậu lên vai tôi và bảo, “Ta tự hỏi có phải lão nông dân cho rằng có thể lừa ta một cách vụng về như thế. Bất cứ con quạ khôn ngoan nào cũng thấy mi chỉ là rơm nhồi”. Rồi nó nhảy xuống chân tôi và chén no bụng lúa. Bọn chim khác, thấy tôi chẳng làm gì được nó, cũng lao vào chén lúa, và chỉ một lúc thôi, cả bầy cả lũ chúng nó đã bu quanh tôi.

“Chuyện đó khiến tôi đau lòng, vì nó cho thấy rút cục tôi chẳng phải là Bù nhìn tốt. Nhưng quạ già an ủi tôi rằng, “ Một khi ngươi có trí khôn trong đầu, ngươi cũng là người như tất thảy bọn họ, và còn tốt hơn một vài trong số đó. Trí khôn là điều duy nhất đáng giá trên đời này, dù người hay quạ”.

“Khi quạ đi rồi, tôi nghĩ mãi về điều này, và quyết định sẽ kiếm cho được một chút trí não. May thay cô đã tới và giải thoát tôi ra khỏi cái sào, và qua những gì cô kể, tôi chắc ông Oz vĩ đại sẽ cho tôi một bộ não chừng nào chúng ta tới được Thành Ngọc Xanh”.

“Tôi cũng hy vọng thế”, Dorothy nhiệt thành đáp, “vì anh đã mong mỏi điều này biết bao”.

“Phải rồi, tôi mong chứ”, Bù nhìn đáp. “Thực là một cảm giác khó chiụ khi thấy mình là đồ ngốc”.

“Thôi được rồi”, cô bé nói, “giờ ta đi thôi”. Và cô đưa chiếc giỏ cho Bù nhìn.

Giờ đây không còn dãy hàng rào ngự trị bên đường, và vùng đất thì hoang vu xù xì. Chiều tối, họ đến một khu rừng lớn, nơi cây cối to và dày đến mức cành của chúng đan cài vào nhau trên đường lát gạch vàng. Trời đã gần như tối bên dưới tán cây, vì lá che hết cả mặt trời. Nhưng các bạn của chúng ta không dừng bước, họ tiến vào rừng.

“Khi đường vào rừng thì nó sẽ ra khỏi rừng”, Bù nhìn nói, “và Thành Ngọc Xanh ở cuối con đường, nên ta cứ tiến lên dù có tới nơi đâu”.

“Ai mà chả biết”, Dorothy nói.

“Hẳn rồi, thế nên tôi mới biết”, Bù nhìn đáp lại. “Nếu cần phải có trí khôn mới biết thì đã không đến lượt tôi”.

Sau khoảng một giờ, ánh sáng tan biến dần và họ thấy mình đang dò dẫm trong bóng tối. Dorothy không thể nhìn thấy gì, nhưng Toto thì có, vì một vài loài chó nhìn trong đêm rất giỏi, còn Bù nhìn thì tuyên bố rằng anh ta thấy rõ như ban ngày. Vậy nên cô nắm tay anh ta và mau mắn đi theo.

“Nếu anh thấy bất kỳ ngôi nhà hay một chỗ nào qua đêm được”, cô bảo, “anh phải bảo tôi, vì đi lại trong bóng tối thật là bất tiện”.

Ngay sau đó Bù nhìn dừng lại.

“Tôi thấy có túp lều tranh nhỏ ở bên phải chúng ta”, anh ta bảo, “bằng gỗ với cành cây. Ta đến đó chứ?”

“Phải rồi”, cô bé đáp. “Tôi mệt quá rồi”.

Thế là Bù nhìn dẫn cô xuyên qua đám cây tới bên túp lều, Dorothy bước vào và thấy trong góc một cái giường bằng lá khô. Cô lập tức nằm xuống, và cùng với Toto ở bên, cô chìm ngay vào giấc ngủ ngon lành. Anh Bù nhìn, người không bao giờ biết mệt, liền đứng vào góc kia, kiên nhẫn đợi bình minh tới.



Chương 5


Khi Dorothy thức dậy, mặt trời chiếu sáng qua những rặng cây và Toto quanh quẩn rượt đuổi chim chóc đã lâu. Còn anh Bù nhìn, vẫn nhẫn nại đợi cô trong góc nhà.

“Chúng ta phải đi kiếm nước”, cô bảo anh ta.

“Sao lại phải có nước?” anh ta hỏi.

“Để rửa mặt cho khỏi bụi đường, và để uống, cho bánh mỳ khô không dính vào cổ họng tôi”.

“Con người bằng da bằng thịt thật là bất tiện”, Bù nhìn trầm ngâm nói, “vì cô phải ăn, phải uống, phải ngủ. Tuy thế, cô có trí não, vậy là cũng đáng bao nhiêu phiền toái để có thể suy nghĩ đâu ra đấy”.

Họ bước khỏi lều tranh, xuyên quan đám cây cối tới khi tìm được một dòng suối nhỏ trong trẻo, nơi Dorothy uống nước, tắm rửa và ăn bữa sáng. Cô thấy không còn nhiều bánh trong giỏ, và cô biết ơn Bù nhìn đã không ăn gì bởi lương thực chỉ còn vừa đủ cho cô và Toto trong ngày.

Khi kết thúc bữa ăn và chuẩn bị trở lại con đường gạch vàng, cô giật mình nghe thấy một tiếng rên rỉ khe khẽ gần bên.

“Cái gì thế?”, cô bé rụt rè hỏi.

“Tôi không rõ”, Bù nhìn đáp, “ta tới xem sao”.

Ngay lúc đó một tiếng rên khác vọng tới tai họ, và âm thanh dường như đến từ phía sau. Họ quay lưng lại, bước vài bước xuyên rừng, tới khi Dorothy phát hiện có cái gì đó lóe sáng dưới ánh mặt trời, kẹt giữa đám cây cối. Cô chạy tới đó rồi đột ngột dừng lại, kêu lên sửng sốt.

Một trong những cây lớn đã bị xẻ suốt một phần, và đứng cạnh nó, với cái rìu vẫn còn nâng lên trong tay, là một người đàn ông làm toàn bằng thiếc. Đầu, tay và chân anh ta được nối với thân hình, nhưng cả người lặng phắc, như thể không tài nào nhúc nhích.

Dorothy kinh ngạc nhìn người đó, Bù nhìn cũng vậy, còn Toto thì sủa ầm ĩ và đớp vào những cái chân thiếc đến ê cả răng.

“Anh vừa rên đấy à?” Dorothy hỏi.

“Phải”, người thiếc đáp. “Tôi đấy. Tôi đã phải rên rỉ hơn một năm nay, mà trước giờ chẳng một ai nghe thấy hoặc đến giúp tôi”.

“Tôi có thể làm gì cho anh?” cô bé nhẹ nhàng hỏi, vì cô mủi lòng bởi cái giọng buồn bã của anh ta.

“Xin hãy lấy cái can dầu và tra dầu vào khớp cho tôi”, chàng ta đáp. “Chúng rỉ đến nỗi tôi không thể cử động nổi. Tra kỹ vào là tôi sẽ khỏe lại ngay. Cái can ở trên giá, trong lều tranh của tôi”.

Dorothy ngay lập tức chạy về lều tranh và tìm thấy can dầu, rồi cô quay lại và băn khoăn hỏi, “Những cái khớp của anh đâu?”

“Trước tiên xin tra vào cổ cho tôi”, Người Thiếc đáp. Thế là cô tra dầu vào đó, và vì rỉ quá nên Bù nhìn phải giữ lấy cái đâu thiếc và x`oay nhẹ từ bên nọ sang bên kia cho đến khi nó thật trơn tru, lúc đó anh chàng kia mới có thể tự xoay được.

“Giờ hãy tra dầu vào các khớp tay cho tôi”, chàng ta bảo. Dorothy tra dầu và Bù nhìn xoay chúng cho tới khi sạch rỉ và ngon lành như mới.

Thợ rừng Thiếc thở dài mãn nguyện và hạ cái rìu vẫn mắc ở trên cây.

“Dễ chịu quá”, chàng ta bảo. “Tôi cứ giương cái rùi này trong không khí từ hồi bị rỉ, thật sung sướng là rồi cũng hạ được nó xuống. Giờ xin các bạn tra dầu vào khớp chân cho tôi, tôi sẽ khỏe lại như xưa”.

Và thế là họ tra dầu vào chân chàng ta đến khi chàng ta thoải mái cử động chúng, và không ngớt cảm ơn họ về sự giải thoát, vì đó có vẻ là một người rất là lịch sự và biết ơn.

“Có lẽ tôi sẽ đứng mãi nếu các bạn không tới”, chàng ta nói, “chính là các bạn đã cứu sống tôi. Vì sao mọi người lại tới đây?”

“Chúng tôi đang trên đường tới Thành Ngọc Xanh, để gặp Oz vĩ đại”, cô đáp, “và chúng tôi đã dừng chân nghỉ đêm trong lều của anh”.

“Sao cô lại muốn gặp Oz?” chàng ta hỏi.

“Tôi muốn xin đưa tôi về Kansas còn Bù nhìn muốn ông cho một bộ nào vào đầu anh ấy”, cô đáp.

Trong một thoáng, Thợ rừng Thiếc miên man suy nghĩ. Rồi chàng ta bảo, “ Cô có nghĩ Oz sẽ cho tôi một quả tim?”

“Sao lại không, tôi đoán là được chứ”, Dorothy đáp, “điều đó sẽ dễ như cho Bù nhìn một trí não”.

“Đúng thế”, Thợ rừng Thiếc đáp lại. “Vậy nếu các bạn đồng ý, tôi mong được đi cùng tới Thành Ngọc Xanh xin Oz giúp đỡ”.

“Vậy ta đi nào”, anh Bù nhìn nồng nhiệt. Và Dorothy còn thêm rằng cô rất vui lòng nếu chàng ta nhập bọn. Thế là Thợ rừng Thiếc vác rìu lên vai, và họ cùng nhau xuyên qua khu rừng, ra tới con đường lát gạch vàng.

Thợ rừng Thiếc bảo Dorothy bỏ can dầu vào trong giỏ của cô, “Để nếu tôi có bị mưa và lại rỉ, thì sẽ rất cần đến nó”, chàng ta bảo.

Có anh bạn đồng hành mới cũng khá là may mắn, vì ngay sau khi bắt đầu hành trình, họ tới một nơi cây cối mọc rậm rạp trên đường tới mức không bước qua nổi. Nhưng chàng Thợ rừng Thiếc với cái rìu đã ra tay và chặt cừ tới mức phát quang đường cho cả bọn.

Trong lúc họ đi, Dorothy cứ mãi biết suy nghĩ đến đỗi cô không nhận ra là Bù nhìn đã vấp vào hố và lăn sang bên đường. Quả là anh ta phải gọi cô tới giúp lần nữa.

“Sao anh không đi vòng qua hố?” Thợ rừng Thiếc hỏi.

“Tôi không biết”, Bù nhìn vui vẻ đáp. “Đầu tôi nhồi đầy rơm, anh thấy đấy, và đó là lý do tại sao tôi phải tới chỗ Oz, xin ông cho ít tí khôn”.

“Ồ, tôi hiểu”, Thợ rừng Thiếc nói. “Nhưng, rốt cục thì trí không đâu phải là điều hay ho nhất trên đời này?”

“Anh thì có không?” Bù nhìn hỏi.

“Không, đầu tôi hoàn toàn trống rỗng”, Thợ rừng đáp, “nhưng tôi đã từng có trí khôn, và tim nữa, nên tôi biết cả hai. Tôi muốn trái tim hơn”.

“Vì sao thế?” Bù nhìn hỏi.

“Để tôi kể anh nghe chuyện này, rồi anh sẽ hiểu”.

Và thế là trong khi họ bước đi qua rừng cây, chàng Thợ rừng Thiếc kể câu chuyện sau:

“Tôi sinh ra là con trai của một thợ rừng, người chuyên đẵn cây trong rừng và bán gỗ sinh nhai. Khi lớn lên tôi cũng thành người thợ rừng, và sau khi cha chết, tôi chăm nom mẹ già lúc bà còn sống. Rồi tôi quyết chí rằng thay vì sống lẻ loi một mình, tôi sẽ cưới vợ để không còn cô độc nữa.

“Có một trong số các cô Muchkin thật xinh đẹp và tôi mau chóng yêu cô bằng cả trái tim mình. Về phần cô, cô hứa lấy tôi ngay khi nào tôi kiếm đủ tiền để xây cho cô một ngôi nhà đẹp hơn. Vậy nên tôi lao vào làm việc chăm chỉ hơn bao giờ hết. Nhưng cô gái sống với một bà già, người đó không muốn cô lấy ai, bì bà ta lười đến nổi chỉ muốn cô ở với bà để làm hết việc nhà và nấu nướng. Vậy nên bà già đi đến chỗ mụ Phù thủy Độc ác của miền Đông và hứa dâng hai con cừu, một con bò nếu mụ ta ngăn chặn cuộc hôn nhân. Thế là mụ Phù thủy Độc ác hóa phép cái rìu của tôi, và một ngày khi tôi đang đẵn gỗ thật lực, vì tôi mong có ngôi nhà mới với vợ càng mau càng tốt, cài rìu thình lình trượt ra và cắt đứt chân trái của tôi.

“Chuyện này thoạt tiên là một bất hạnh lớn, vì tôi hiểu người một chân thì không thể đẵn gỗ giỏi. Nên tôi tới chỗ bác thợ thiếc, và bảo bác làm cho một cái chân mới bằng thiếc. Cái chân rất hợp, khi tôi đã quen với nó. Nhưng hành động của tôi làm Phù thủy Độc ác nổi giận, vì mụ ta đã hứa với bà già là tôi sẽ không lấy được cô gái Muchikin xinh xắn. Khi tôi bắt đầu đốn cây trở lại, một lần nữa cái rìu của tôi trượt ra và cắt đi chân phải. Tôi tới bác thợ thiếc lần nữa, và bảo bác ấy làm cho tôi cái chân bằng thiếc. Mụ Phù thủy Độc ác khi đó liền cho cái rìu văng ra và cắt rời đầu tôi, và tôi đã nghĩ với mình thế là hết. Nhưng bác thợ thiếc đã ở đó, và bác liền làm cho tôi một cái đầu mới bằng thiếc.

“Tôi nghĩ vậy là tôi đã thắng mụ Phù thủy Độc ác, và tôi làm việc còn hăng say hơn trước, nhưng tôi không ngờ rằng kẻ thù của mình tàn nhẫn đến thế. Mụ đã nghĩ ra một cách mới để giết chết tình yêu của tôi dành cho cô gái Muchkin xinh đẹp, liền khiến cái rìu của tôi văng ra, xẻ suốt thân tôi thành hai mảnh. Một lần nữa bác thợ thiếc liền đến giúp, bác làm cho tôi một thân hình bằng thiếc, buộc chặt tay, chân, đầu thiếc của tôi vào thân thể đó bằng những khớp nối, để tôi cử động được dễ dàng như cũ. Nhưng trời ơi. Giờ dây tôi không còn tim, nên tôi đánh mất tình yêu dành cho cô gái Muchkin, không còn quan tâm đến việc có lấy cô hay không. Tôi nghĩ giờ này cô vẫn sống với bà già, chờ tôi đến với cô.

“Thân thể tôi sáng rực dưới ánh mặt trời khiến tôi rất tự hào vì nó, và chẳng hề gì nếu giờ đây cái rìu nó văng ra, nó cũng đâu chém được tôi. Chỉ có một nỗi hiểm nguy, đó là các khớp sẽ rỉ, nhưng tôi giữ một can dầu trong lều và cẩn thận tra dầu cho mình khi cần thiết. Tuy nhiên, đến một ngày tôi quên làm điều đó, và gặp phải cơn mưa trước khi nhớ ra nguy cơ rỉ của các khớp, và tôi đã phải đứng giữa rừng cho tới khi các bạn tới giúp. Đó là một điều kinh khủng đã trải qua, nhưng trong cái năm phải đứng đó, tôi có thời gian suy nghĩ ra rằng cái mất mát lớn nhất của tôi là trái tim. Khi đang yêu, tôi là người hạnh phúc nhất trên thế giới. Nhưng không ai có thể yêu kẻ mà tim không còn. Vậy nên tôi quyết tâm đi gặp phù thủy Oz để xin một trái tim. Được vậy, tôi sẽ trở về với cô gái Muchkin và cưới cô làm vợ”.

Cả Dorothy lẫn Bù nhìn đều vô cùng thú vị về câu chuyện của Thợ rừng Thiếc. Giờ họ đã hiểu vì sao chàng ta mong mỏi để có được trái tim.

“Cũng vậy cả”, Bù nhìn nói, “Tôi sẽ vẫn hỏi xin bộ não thay vì trái tim, vì kẻ ngốc sẽ không biết làm gì với trái tim nếu hắn có”.

“Tôi sẽ lấy trái tim”, Thợ rừng Thiếc đáp, “vì trí khôn không làm ta hạnh phúc, và hạnh phúc là điều tốt đẹp nhât trên đời này”.

Dorothy không nói gì, cô bối rối không biết ai đúng đây trong hai người bạn. Và cô quyết định rằng nếu cô được trở lại Kansas với thím Em thì dù Thợ rừng không có trái tim hay Bù nhìn không có bộ não cũng chẳng thành vấn đề, vì mỗi người đều có được cái họ muốn.

Điều làm cô lo nhất là bánh mì đã sắp hết, và một bữa nữa cho cô và Toto sẽ là sạch cả giỏ. Đã rõ là cả Thợ rừng với Bù nhìn chẳng ăn gì, nhưng cô không làm bằng với thiếc với rơm, và sẽ chẳng nào chịu nổi nếu mà không ăn.


Chương 6


Suốt thời gian này, Dorothy và các bạn đồng hành xuyên qua rừng rậm. Con đường vẫn lát gạch vàng nhưng phủ đầy cành khô lá rụng từ đám cây cối khiến việc đi qua không dễ chút nào.

Quãng rừng này chẳng có nhiều chim chóc, vì chim chỉ thích những miền thoáng đãng ngập tràn ánh nắng. Chốc lại có tiếng gầm trầm trầm cùa bọn thú hoang sau những bụi cây. Những tiếng đó khiến trái tim cô gái bé nhỏ đập dồn, vì cô không biết chúng là gì, nhưng Toto thì biết, nên nó bước sát vào Dorothy, không còn sủa lại.

“Còn bao lâu nữa”, cô bé hỏi Thợ rừng Thiếc, “thì chúng ta ra khỏi rừng?”

“Tôi không rõ”, chàng ta đáp, “vì tôi chưa từng tới Thành Ngọc Xanh. Nhưng khi tôi còn nhỏ, cha tôi có lần đã tới, bà ông bảo đó là cuộc hành trình dài qua một miền đất nguy hiểm, dù quanh cảnh thật tươi đẹp gần thành phố Oz. Nhưng tôi chẳng sợ, chừng nào tôi có can dầu ở bên, và không có gì hại nổi Bù nhìn, trong khi cô thì mang trên trán dấu hiệu cái hôn của bà phù thủy Tốt bụng, điều đó sẽ bảo vệ cô”.

“Nhưng còn Toto!”, cô bé kêu lo lắng, “cái gì sẽ bảo vệ nó?”

“Chúng ta phải bảo vệ nó lúc nào nguy hiểm”, Thợ rừng Thiếc đáp.

Vào lúc đó, trong rừng vọng ra một tiếng gầm khủng khiếp, và rồi lập tức một con Sư tử to tướng xông ra đường. Bằng một cú vả, nó làm anh Bù nhìn quay lơ ra tận mép đường, rồi lấy những cái vuốt sắt táp Thợ rừng Thiếc. Nhưng Sư tử ngạc nhiên quá đỗi khi thấy nó chẳng tạo được ấn tượng gì lên mặt thiếc, dù Thợ rừng kia đã lăn ra bất động.

Toto bé nhỏ, giờ đã đối diện kẻ thù trước mặt, liền lao tới sủa Sư tử, và con thú lớn há miệng ra để cắn. Khi đó Dorothy, sợ nó giết mất Toto, liền bất chấp hiểm nguy lao vọt tới và lấy hết sức mình tát vào mũi con Sư tử, thét lên, “Ngươi lại dám cắn Toto à! Ngươi phải tự lấy làm hổ thẹn chứ, đồ to xác như thế mà lại đi cắn một con chó nhỏ đáng thương ư?”

“Tôi chưa cắn nó”, Sử tử nói, lấy vuốt gãi gãi chỗ múi bị Dorothy đánh.

“Nhưng mà định thế đấy”, cô vặn lại. “Ngươi chính là đồ hèn to xác”.

“Tôi biết”, Sư tử nói, gục đầu hổ thẹn, “tôi luôn biết thế, nhưng làm thế nào được”.

“Chẳng biết, hẳn rồi. Cả việc đi đánh một người nhồi rơm như anh Bù nhìn đáng thương đây!”

“Anh ta được nhồi rơm sao?” Sư tử ngạc nhiên hỏi, khi thấy cô đỡ Bù nhìn lên, đặt cho ngay ngắn trên đôi chân và vỗ vỗ cho anh ta về hình dáng cũ.

“Đương nhiên là nhồi rơm rồi”, Dorothy đáp, vẫn còn tức giận.

“Thế nên anh ta mới dễ ngã làm sao”, Sư tử nhận xét.

“Tôi đã ngạc nhiên khi thấy anh ta lăn quay đi như thế. Còn anh kia cũng nhồi sao?”

“Không, anh ấy làm bằng thiếc”. Và cô giúp chàng Thợ rừng đứng dậy.

“Vậy nên suýt nữa anh ta làm cùn hết vuốt của tôi”, Sư tử nói. “Khi chạm vào thiếc tôi thấy rùng mình ớn lạnh sống lưng. Còn con vật nhỏ mà cô quý mến là gì?”

“Đó là con chó của tôi, Toto”, Dorothy đáp.

“Nó có bằng thiếc, hay nhồi rơm?” Sư tử hỏi.

“Không hề, nó là một con chó bằng xương bằng thịt”, cô bé đáp.

“Ồ, một còn vật lạ lùng, giờ tôi đã thấy, cũng khá là nhỏ con. Không ai có thể nghĩ đến chuyến cắn một con vật bé chừng ấy ngoại trừ kẻ hèn nhát như tôi”, Sư tử tiếp tục buồn bã.

“Cái gì khiến cậu hèn nhát?”, Dorothy hỏi, ngạc nhiên nhìn con vật lớn, vì nó to xác như con ngựa nhỏ.

“Đó là một điều bí ẩn”, Sư tử đáp. “Tôi đoán tôi đã thế từ ngày sinh ra đời. Thông thường mọi con vật khác trong rừng nghĩ tôi can đảm, vì khắp nơi nơi Sư tử được coi là Chúa sơn lâm. Tôi nhận thấy khi mình gầm lên, hết thảy đều chết khiếp và lánh xa. Bất cứ khi nào gặp một con người, tôi đều sợ phát điên lên nhưng chỉ cần gầm lên là anh ta ba chân bốn cẳng chạy mất. Nếu có khi nào bọn voi, hổ và gấu thử chơi lại tôi, tôi cũng sẽ bỏ chạy. Tôi là kẻ hèn như thế đấy, nhưng mới chỉ nghe tôi gầm lên là bọn chúng dã thảy đều cao chạy xa bay, và đương nhiên là tôi để cho chúng chạy”.

“Điều đó không đúng. Chúa sơn lâm không thể là một kẻ hèn nhát”, anh Bù nhìn nói.

“Tôi biết”, Sư tử đáp, lấy chỏm đuôi gạt nước mắt, “đó là nỗi đau đớn nhất của tôi, làm cuộc sống của tôi không thể hạnh phúc. Nhưng rồi bất cứ khi nào có hiểm nguy, tim tôi lại đập thình thịch”.

“Có lẽ cậu có bệnh về tim”, Thợ rừng Thiếc nói.

“Có lẽ vậy”, Sư tử đáp.

“Nếu cậu có bệnh đó”, Thợ rừng Thiếc tiếp tục, “cậu phải lấy làm mừng, vì điều đó chứng tỏ cậu có tim. Như tôi đây, tôi không có tim, nên không thể có bệnh tim”.

“Có thể là”, Sư tử nói, vẻ nghĩ ngợi, “nếu có tim thì tôi đã không hèn nhát”.

“Cậu có não không?”, Bù nhìn hỏi.

“Tôi đoán có. Tôi chưa bao giờ được xem nó cả”, Sư tử đáp.

“Tôi đang tới chỗ phù thủy Oz để xin ông cho tôi chút ít trí não”, Bù nhìn nói, “vì đầu tôi nhồi toàn rơm”.

“Và tôi tới xin ông một trái tim” Thợ rừng tiếp.

“Còn tôi thì xin ông đưa tôi và Toto tơr về Kansas”, Dorothy thêm vào.

“Các bạn có nghĩ là Oz sẽ cho tôi lòng dũng cảm?” Sư tử hèn nhát hỏi.

“Thì cũng đơn giản như là cho tôi bộ óc vậy thôi”, Bù nhìn đáp.

“Hay như cho tôi trái tim”, Thợ rừng Thiếc đáp.

“Hay như đưa tôi về Kansas”, Dorothy đáp.

“Vậy thì, nếu các bạn không phiền, tôi xin đi với các bạn”, Sư tử nói, “vì cuộc sống của tôi không thể chịu đựng nổi nếu không có chút can đảm”.

“Rất sẵn lòng”, Dorothy đáp, “bởi cậu sẽ giúp chúng tôi xua đi bọn thú hoang. Tôi thấy rằng chúng tôi còn nhát hơn cậu nếu chúng khiếp sợ bạn một cách dễ dàng thế”.

“Quả thực”, Sư tử nói, “nhưng điều đó không làm tôi can đảm hơn lên, và chừng nào tôi còn thấy mình hèn nhát thì tôi không thanh thản”.

Vậy làm một lần nữa, cái nhóm nhỏ lại lên đường, với Sư tử bước đi oai vệ bên cạnh Dorothy. Thọat đầu Toto không chấp nhận bạn đồng hành mới, vì nó chưa thể quên suýt nữa bị nghiền nát ra sao dưới đám vuốt của Sư tử, nhưng sau một hồi nó đã thoải mái hơn và giờ thì Toto và Sư tử nhát đã là bạn bè tốt.

Cho tới hết ngày, không có biến cố nào làm hỏng cuộc hành trình suông sẻ của họ. Duy có lần Thợ rừng Thiếc dẫm phải con gián đang bò trên đường, làm chết con vật nhỏ đáng thương. Điều này khiến Thợ rừng rầu lòng khôn tả, vì chàng ta luôn cẩn thận để không làm đau bất cứ sinh vật còn sống nào. Thế là, vừa bước đi chàng vừa nhỏ những giọt nước mắt buồn đau, ân hận. Những giọt đó chậm chạp chảy xuống trên mặt, lên những khớp nối ở hàm và khiến chúng rỉ luôn. Khi lát sau Dorothy hỏi chàng ta một câu gì đó, Thợ rừng Thiếc không thể mở miệng nổi, vì quai hàm đã rỉ cứng lại. Chàng ta vô cùng hoảng hốt và làm đủ động tác để bảo Dorothy giải thoát, nhưng cô không hiểu. Sư tử thì bối rối không hiểu chuyện gì xảy ra. Thế là Bù nhìn liền lấy can dầu từ cái giỏ của Dorothy và tra vào hàm cho Thợ rừng, vài giây sau chàng ta mới nói lại được như trước.

“Chuyện này cho tôi một bài học”, chàng nói, “rằng phải nhìn rồi hãy bước. Vì nếu làm chết một con sau con gián, chắc chắn tôi sẽ khóc, và khóc sẽ làm rỉ quai hàm, và tôi sẽ không nói được”.

Sau đó, chàng ta bước đi rất đỗi thận trọng, mắt dán xuống đường, và khi thấy một con kiến bé nhỏ đang cặm cụi làm việc, chàng bước qua để không làm hại nó. Thợ rừng Thiếc hiểu rõ rằng chàng không có tim nên rất cẩn thận để không ác độc hay tàn nhẫn với bất kỳ ai.

“Những người có trái tim”, chàng nói, “họ có cái đó để dẫn dắt cho mình, và không bao giờ cần làm điều xấu. Nhưng tôi không có nên tôi phải rất cẩn trọng. khi Oz cho tôi một trái tim, dĩ nhiên tôi sẽ không cần phải bận tâm quá nhiều nữa”.


Chương 7


Đêm đó, họ buộc phải nghỉ lại ngoài trời dưới một cây to trong rừng, vì chẳng có nhà cửa nào gần bên. Cây đó làm thành một cái tán dày dặn chắc chắn ngăn cho họ khỏi sương giá. Thợ rừng Thiếc lấy rìu đẵn một cây gỗ lớn và Dorothy gầy lên một đống lửa tuyệt vời để sưởi ấm và làm cô dịu bớt cô đơn. Cô cùng Toto ăn chỗ bánh cuối cùng và giờ thì họ chưa biết lấy gì làm bữa sáng.

“Nếu cô muốn”, Sư tử nói, “tôi sẽ vào rừng giết một con hươu. Nếu cô khảnh ăn, cứ muốn đồ chín thì có thể nướng trên lửa, thế là cô sẽ có một bữa sáng ngon lành”.

“Đừng, xin đừng”, chàng Thợ rừng Thiếc khẩn khoản, “tôi sẽ khóc nếu bạn giết một con hươu đáng thương, và hàm tôi sẽ lại rỉ”.

Nhưng Sư tử đã vào rừng kiếm bữa tối cho mình, và không ai biết đó là gì vì chú ta chẳng đả động gì. Anh Bù nhìn tìm thấy một cây trĩu quả hạch và cho đầy vào giỏ của Dorothy, để thật lâu nữa cô cũng không bị đói. Cô nghĩ Bù nhìn thật tốt bụng và chín chắn, nhưng cười lăn ra khi thấy cách anh chàng đáng thương lượm quả hạch. Quả hạch thì nhỏ còn những cánh tay độn của anh ta lòng ngóng vụng về bỏ vào giỏ cũng bằng chỗ đánh rơi. Nhưng Bù nhìn chẳng bận tâm chuyện bao lâu mới đầy giỏ, vì làm thế anh ta tránh xa được đống lửa, sợ có đốm lửa nào văng vào rơm rạ của mình và thiêu rụi hết. Vậy nên anh ta giữ khoảng cách an toàn với ngọn lửa, và chỉ lại gần để phủ lá khô cho Dorothy khi cô nằm ngủ. Lá khô khiến cô thấy ấm áp, dễ chịu và ngủ say tới sáng.

Khi ngày đã rạng, cô bé rửa mặt trong một dòng suối róc rách và ngay sau đó, họ bắt đầu lên đường tới Thành Ngọc Xanh.

Đó là một ngày đầy sự kiện với các bạn đồng hành. Mới đi được khoảng một giờ, họ thấy trước mặt một cái hào lớn cắt ngang con đường và chia cánh rừng ra xa, nom thấy cả bở bên kia. Đó là một cái hào rất rộng, và lúc bò tới mép nhìn vào trong đó, họ thấy nó còn rất sâu với nhiều tảng đá lớn, lởm chởm dưới đáy. Hai bên dốc đến nỗi không ai trong bọ họ leo xuống đựoc, và trong thoáng chốc dường như cuộc hành trình của họ sẽ phải kết thúc nơi đây.

“Chúng ta làm gì bây giờ ” Dorothy tuyệt vọng hỏi.

“Tôi không biết nữa”, Thợ rừng Thiếc nói. Và Sư tử thì lắc lư cái bờm bù xù, nghĩ ngợi.

Và rồi anh Bù nhìn liền bảo, “Chúng ta không bay được, đó là điều chắc chắn. Chúng ta cũng không thể leo xuống cái hào to tướng này. Vì vậy, nếu mà không nhảy qua được, thì phải dừng bước ở đây”.

“Tôi nghĩ tôi có thể nhảy qua”, Sư tử Nhát nói, sau khi cẩn thận đo đêm khoảng cách trong đầu.

“Vậy thì ổn rồi”, Bù nhìn nói, “vì cậu có thể mang mọi người trên lưng, mỗi lần một người”.

“Được, tôi sẽ thử xem”, Sư tử nói, “Ai đi đầu tiên?”

“Tôi”, Bù nhìn tuyên bố, “vì nếu mà anh không qua nổi vực, thì Dorothy sẽ mất mạng hay Thợ rừng Thiếc sẽ sứt mẻ nặng với những tảng đá dưới kia. Nhưng là tôi thì chẳng sao, có ngã tôi cũng chẳng hề đau”.

“Tôi cũng sợ lắm chứ” Sư tử Nhát nói, “nhưng tôi nghĩ chỉ có cách đó thôi. Vậy hãy lên lưng tôi đi và ta sẽ thử”.

Bù nhìn ngồi lên lưng Sư tử, rồi con vật to lớn tới bên mép hào, thu mình lại.

“Sao cậu không lấy đà rồi nhảy?”, Bù nhìn hỏi.

“Vì đó không phải là cách mà họ Sư tử chúng tôi vẫn làm”. Chú ta đáp. Thế rồi lao mạnh ra, vút quan không trung và hạ xuống an toàn bờ bên kia. Mọi người đều hài lòng hết sức khi thấy chú ta làm việc dễ dàng, và sau khi Bù nhìn rời lưng chú, Sư tử lại nhảy qua rãnh về.

Dorothy nghĩ đã đến lượt mình, cô bế Toto trong tay và leo lên lưng Sư tử, một tay giữ bờm nó thật chặt. Giây phút sau đó cô như đang bay trong không trung, rồi trước khi có thời gian để mà suy nghĩ, cô đã an toàn ở bờ bên kia. Sư tử quay lại lần thứ ba đón Thợ rừng Thiếc. Sau đó tất cả họ cùng ngồi xuống một lúc để con thú nghỉ ngơi. Những cú nhảy lớn khiến chú thở gấp gáp, và hổn hển như một con chó to đã phải chạy quá xa.

Họ thấy khu rừng bên này quá đỗi rậm rạp, trong tối tăm u ám. Khi Sư tử đã nghỉ xong, họ bắt đầu đi tiếp con đường gạch màu vàng, lặng lẽ phân vân, mỗi người một tâm tư, rằng liệu rồi có tới được đoạn cuói của rừng và gặp lại ánh mặt trời. Thêm vào sự bất an đó, họ lại nghe thấy những tiếng động lạ vọng ra từ rừng sâu, và Sư tử thì thầm với mọi người rằng đây là nơi cư ngụ của bọn Kalidah.

“Bọn Kalidah là ai?” cô bé hỏi.

“Chúng là những con quái vật mình thì như gấu nhưng đầu thì như hổ”, Sư tử đáp, “và vuốt chúng dài và sắc đến nỗi có thể xé tôi làm hai một cách dễ dàng như tôi làm thế với Toto. Tôi cực kỳ sợ bọn Kalidah”.

“Tôi chẳng lạ nếu cậu khiếp chúng”, Dorothy đáp. “Chúng phải là những con vật rất khủng khiếp”.

Sư tử định đáp lời thì đột nhiên họ tới bên một cái hào khác cắt ngang con đường. Nhưng cái này thì rộng và sâu đến độ Sư tử hiểu rằng chú không thể nhảy qua.

Vậy là họ ngồi xuống bàn tính xem phải làm gì, và sau một hồi nghiêm trang suy nghĩ, Bù nhìn nói, “Ở đây có một cái cây lớn, mọc sát mép rãnh. Nếu Thợ rừng Thiếc có thể hạ nó xuống, cho nó vắt sang bờ bên kia, thì chúng ta có thể vượt qua dễ dàng”.

“Đó là quả là một ý tưởng tuyệt hảo”, Sư tử nói. “Người ta phải ngờ rằng trong đầu anh có óc thật, thay vì rơm”.

Chàng Thợ rừng ngay lập tức bắt tay vào việc, và rìu của chàng bén đến nỗi chẳng mấy mà xẻ ngang cây. Thế rồi Sư tử ta đặt hai chân trước của mình lên thân cây rồi hết sức bình sinh đẩy, cái cây từ từ nghiêng xuống và đổ ầm qua rãnh, với những cành cao nhất đã ở bờ bên kia.

Họ bắt đầu bước lên cây cầu kỳ lạ có tiếng gầm sắc nhọn làm tất cả ngẩng lên, và kinh hoàng trông thấy đang lao về phái họ là hai con thú lớn mình gấu đầu hổ.

“Chính là bọn Kalidah đấy” Sư tử Nhát hét lên, và bắt đầu run rẩy.

“Mau lên”, Bù nhìn hét. “Hãy qua bờ bên kia”.

Thế là Dorothy sang trước, bế Toto trong tay. Thợ rừng Thiếc theo sau, tiếp đến là Bù nhìn. Còn Sư tử, hẳn là đã sợ lắm, nhưng vẫn quay lại đối mặt với bọn Kalidah và gầm lên một tiếng vang động kinh khủng đến mức Dorothy phải thét lên và Bù nhìn thì ngã lộn ra phía sau, trong khi cả những con thú dữ tợn cũng thình lình khựng lại và ngó chú ta một cách sửng sốt.

Nhưng rồi, thấy rằng mình to hơn Sư tử, và nhớ ra rằng mình có những hai, đối phương chỉ có một, chúng lại bắt đầu xông tới, và Sư tử lao qua cái cây và quay đầu lại xem chuyện gì xảy đến. Không chần chừ một giây, nhưng con thú dữ cũng lao qua cây, và Sư tử liền bảo Dorothy, “Hỏng rồi, chúng sẽ lấy vuốt nhọn xé ta thành từng mảnh. Cô hãy nép vào sau tôi, tôi sẽ chiến đấu với chúng chừng nào tôi còn sống.

“Khoan đã!” Bù nhìn kêu lên. Anh ta nghĩ xong nên phải làm gì, và giờ anh bảo Thợ rừng chém bay đi đoạn cuối của cái cây đang nằm bên phía họ. Thợ rừng Thiếc ngay lập tức vùng rìu, và chính khi bọn Kalidah sắp qua hết cầu, cái cây rơi đánh ầm xuống, mang theo những con vật xấu xa đang gầm gào, cả hai đều tan ra thành từng mảnh trên những tảng đá nhọn nơi đáy vực.

“Hay lắm”, Sư tử Nhát nói, hít một hơi dài nhẹ nhõm. “Tôi thấy rằng chúng ta vẫn sống được thêm ít nữa,và tôi lấy làm mừng, vì không còn sống trên đời hẳn là điều khó chịu. Những con đó là tôi khiếp đãm đến mức tim vẫn còn chưa đập nổi”.

“À”, chàng Thợ rừng Thiếc nói, vẻ buồn bã, “tôi ước gì có một con tim để nó đập”.

Biến cố này khiến các bạn đồng hành càng mong mỏi ra khỏi khu rừng, và họ đi nhanh tới nỗi Dorothy thấy mệt, phải cưỡi lên lưng Sư tử. Họ mừng khi thấy càng đi cây cối càng trở nên thưa thớt, và trong buổi chiều họ đột nhiên tới bên dòng sông lớn, chảy xiết ngay trước mặt. Bên kia sông, con đường gạch vàng chạy qua một miền xinh đẹp, với những đồng cỏ xanh mướt điểm thêm hoa cỏ tươi tắn và mọi con đường đều được viền bằng những hàng cây trĩu quả ngon lành. Họ vui mừng quá đỗi trước xứ sở tươi đẹp đang hiện ra trước mắt.

“Chúng ta làm thế nào qua sông đây?” Dorothy hỏi.

“Dễ thôi”, Bù nhìn đáp. “Thợ rừng Thiếc sẽ làm một cái bè, và chúng ta sẽ sang sông”.

Thế là Thợ rừng lại cầm rìu và bắt đầu đẵn một cây gỗ nhỏ làm bè. Trong khi chàng bận rộn với việc đó, anh Bù nhìn tìm được bên bờ sống một cái cây đầy quả ngon. Điều này làm Dorothy sung sướng, vì cả ngày cô không được ăn gì ngoài quả hạch. Cô liền chén một bữa thịnh soạn với quả chín.

Nhưng làm bè cũng phải có thời gian, kể cả làm chăm chỉ cần mẫn như chàng Thợ rừng Thiếc, và công việc vẫn còn dang dở khi màn đêm buông xuống. Thế là cả bọn tìm một nơi ấm cúng dưới rặng cây, đánh một giấc say sưa tới sáng, trong khi Dorothy mơ về Thành Ngọc Xanh và Phủ thủy Oz tốt bụng, người sẽ đưa cô trở về lại quê hương.


Chương 8

                         Sáng hôm sau, đoàn lữ hành nhỏ của chúng ta thức dậy, tươi tỉnh và tràn đầy hy vọng. Dorothy dùng bữa sáng như một cô công chúa bằng đào với mận bên dòng sông. Phía sau lưng là cánh rừng tối tăm mà họ đã an toàn vượt qua dù cũng phải chịu những hồi khiếp đảm. Trước mặt họ là một xứ sở đáng yêu ngập tràn ánh nắng mặt trời, dường như bao hiệu đã gần tới Thành Ngọc Xanh.

Con sông lớn rõ là đang ngăn cách các bạn với miền đất xinh đẹp, nhưng cái bè thì đã gần xong. Sau khi Thợ rừng Thiếc đẵn thêm ít gỗ và xiết chúng vào cho chặt bằng những cái chốt gỗ thì họ đã sẵn sàng lên đường. Dorothy ngồi xuống giữa bè, tay bế Toto. Khi Sư tử Nhát bước lên, cái bè nghiêng dữ dội, vì chú to và nặng quá, nhưng anh Bù nhìn và Thợ rừng Thiếc liền đứng vào đầu bên kia để giữ thăng bằng. Và họ cầm những cái sào dài trong tay đẩy bè qua dòng nước.

Thoạt tiên họ qua sông rất suông sẻ, nhưng tới giữa con sông, dòng nước xiết liền cuống phăng cái bè xuống hạ lưu, mỗi lúc một xa con đường gạch vàng, và sống trở nên sâu tới mức những cái sào dại không chạm nổi đáy nó.

“Chuyện này tệ đây”, Thợ rừng Thiếc nói, “vì nếu không vào bờ được, chúng ta sẽ bị cuống tới miền đất của Phù thủy Độc ác và mụ sẽ bỏ bùa chúng ta và biến chúng ta thành nô lệ”.

“Và khi đó tôi sẽ không có được trí não”, Bù nhìn nói.

“Còn tôi sẽ không được lòng dũng cảm”, Sư tử Nhát nói.

“Còn tôi sẽ không được trái tim”, Thợ rừng Thiếc nói.

“Còn tôi sẽ không bao giờ trở về Kansas”, Dorothy nói.

“Chúng ta nhất định phải tới Thành Ngọc Xanh cho bằng được”, Bù nhìn tiếp tục và anh ta đẩy cái sào của mình mạnh tới chỗ nó kẹt cứng vào trong bùn tại đáy sông, và trước khi anh rút được hay buông nó ra, thì cái bé cuống băng đi và bỏ lại Bù nhìn đáng thương đang túm lấy cái sào ở giữa dòng sông.

“Tạm biệt!” anh ta kêu lên với họ, và thấy rất phiền lòng khi bỏ lại mình anh như thế. Quả thực vậy nên chàng Thợ rừng Thiếc bắt đầu khóc, nhưng rồi nhớ ra mình có thể bị rỉ nên đành lau nước mắt vào tạp dề của Dorothy.

Dĩ nhiên chuyện này thật đáng buồn đối với anh Bù nhìn.

“Giờ đây, tình cảnh của mình còn tệ hơn lúc gặp Dorothy”, anh ta nghĩ. “Khi đó mình bị treo trên cái sảo ở giữa ruộng lúa, thì cứ coi là đuổi được quạ đi, nhưng chắc chắn Bù nhìn treo trên sào ở giữa dòng sông thì cũng chẳng còn công dụng gì. Mình e rằng rút cục mình sẽ chẳng bao giờ có được trí khôn!”

Cái bè bồng bềnh trôi xuống hạ lưu, và Bù nhìn đáng thương bị bỏ lại.

Khi đó Sư tử liền nói, “Chúng ta phải làm gì để cứu mình thôi. Tôi nghĩ tôi có thể bơi vào bờ, kéo bè theo sau, chỉ cần các bạn tóm chặt lấy chỏm đuôi tôi”.

Thế là chú nhảy xuống nước, Thợ rừng Thiếc túm chặt đuôi chú, rồi Sư tử bắt đầu hết sức bình sinh bởi vào bờ. Việc đó thật nặng nhọc dù Sư tử có to đến mấy, nhưng dần dà mọi người được kéo ra khỏi dòng nước cuốn và Dorothy nắm lấy cái sào dài của Thợ rừng Thiếc, giúp đẩy bè cập bến.

Họ mệt quá đỗi khi cuối cùng đã tới bờ sông và bước lên thảm cỏ xanh xinh xắn. Mọi người cũng hiểu lòng sông đã cuốn họ xa khỏi con đường lát gạch vàng dẫn tới Thành Ngọc Xanh.

“Chúng ta làm gì bây giờ?” Thợ rừng Thiếc hỏi lúc Sư tử nằm xuống cỏ để hong mình dưới mặt trời.

“Bằng cách nào đó ta phải trở lại con đường”, Dorothy bảo.

“Tốt nhât là ta đi bộ dọc bờ sông cho tới khi nào gặp lại đường”, Sư tử nhận định.

Thế là khi đã nghỉ ngơi xong, Dorothy nhặt cái giỏ lên và bắt đầu đi dọc bờ sông đầy cỏ, trở về con đường vàng. Đó là một vùng đất xinh tươi, đầy ắp hoa với cây quả, cùng với anh nắng mặt trời khiến lòng họ tươi sáng, và nếu không phải nuối tiếc cho anh Bù nhìn đáng thương thì họ đã cảm thấy hạnh phúc tràn đầy.

Họ cùng nhau bước đi thật mau, và Dorothy chỉ dừng lại một lần để hái bông hoa xinh đẹp. Sau một hồi, chàng Thợ rừng Thiếc kêu lên, “Nhìn kìa”.

Thế là tất cả nhìn ra sông và thấy anh Bù nhìn đang lơ lửng trên cái sào giữa dòng nước, trông cô đơn buồn bã.

“Chúng ta làm gì để cứu anh ấy đây?” Dorothy hỏi.

Cả Sư tử lẫn Thợ rừng đều lắc đầu, vì họ không biết. Thể là mọi người ngồi xuống bên bờ sông và đăm chiêu ngó Bù nhìn cho tới khi một con Cò bay ngang trông thấy, liền đậu xuống bên mép nước.

“Các người là ai và đi đâu đấy?” Cò hỏi.

“Tôi là Dorothy”, cô bé đáp, “và các bạn tôi, Thợ rừng Thiếc, Sư tử Nhát – chúng tôi đi tới Thành Ngọc Xanh”.

“Thế thì không phải đi đường này”. Cò nói, trong lúc vặn vặn cái cổ dài và xoi mói nhìn cả đám.

“Tôi biết”, Dorothy đáp, “nhưng chúng tôi đã mất Bù nhìn, và đang không biết làm thế nào để cứu anh ấy”.

“Anh ta đâu?” Cò hỏi.

“Đằng kia, trên sông” cô bé đáp.

“Nếu anh ta không to và nặng quá thì tôi sẽ đưa anh được vào bờ cho cô”, Cò nói.

“Anh ấy không nặng đâu”, Dorothy hăm hở kêu lên, “vì anh ấy là người nhồi rơm, và nếu cô mang được anh ấy vào, chúng tôi sẽ vô cùng cảm tạ”.

“Được rồi, tôi sẽ thử”, Cò nói, “nhưng nếu mà anh ta nặng quá thì tôi sẽ bỏ lại giữa sông đấy”.

Thế rồi con chim lớn bay vào không trung, lao trên dòng nước tới nơi anh Bù nhìn đang bị ngoắc trên cái sào. Cò dùng những cái vuốt lớn tóm lấy Bù nhìn, nhấc bỗng lên, trở lại bờ sông, nơi có Dorothy, Sư tử, Thợ rừng Thiếc và Toto đang đứng.

Được về giữa các bạn, Bù nhìn ta sung sướng đến đỗi cứ ôm chặt cả bọn, cả Sư tử và Toto, và trong khi họ bước đi, anh ta cứ reo lên “Tol-de-ri-de-oh!” hớn hở.

“Tôi sợ rồi sẽ vĩnh viễn ở lại giữa sông”, anh nói, “nhung cô Cò tốt bụng đã cứu tôi, khi nào có được trí khôn tôi sẽ tìm cô Cò để đền đáp”.

“Không có gì”, Cò nói trong khi bay cạnh họ.” Tôi luôn muốn giúp người bạn gặp nạn. Nhưng giờ tôi phải đi, vì các con đang chờ tôi trong tổ. Mong rằng các vị sẽ tìm được Thành Ngọc Xanh và được Oz giúp đỡ.”

“Xin cảm ơn”, Dorothy đáp, và thế là con Cò tốt bụng bay vào không trung, mau chong xa khỏi tằm mắt.

Họ bước đi, trong khi lắng nghe tiếng hót của những loài chim sặc sỡ và ngắm nhìn những bông hoa đáng yêu đã trở nên dày đặc đến nỗi mặt đất như được trải bằng tấm thảm hoa. Có những đóa hoa màu vàng, trắng, xanh và tía, bênh cạnh những bó anh túc đỏ tươi khổng lổ, màu sắc của chúng rạng rỡ đến nỗi làm Dorothy lóa mắt.

“Chúng đẹp không?”, cô bé hỏi trong khi thưởng thức mùi thơm của hoa.

“Tôi cũng thấy vậy”, Bù nhìn nói. “Khi có trí não rồi, chắc tôi sẽ thích chúng hơn”.

“Tôi thì yêu chúng khi có trái tim”, Thợ rừng Thiếc thêm vào.

“Hoa thì lúc nào tôi cũng ưa”, Sư tử nói, “chúng có vẻ mỏng manh yêu đuối, có điều trong rừng không có hoa nào rực rỡ bằng nơi đây”.

Giờ là lúc họ gặp càng nhiều anh túc đỏ và ít các loài hoa khác. Rồi thật mau chóng họ thấy mình ở giữa một đồng anh túc bao la. Ai cũng biết rằng khi có nhiều hoa loại này cùng một lúc thì mùi hương của chúng đậm đặc tới mức ai hít phải chúng sẽ ngủ ngay lập tức, và nếu người ngủ không thoát xa mùi hương thì anh ta sẽ ngủ như thế mãi. Nhưng Dorothy không biết điều này, cũng như chẳng tránh đâu nổi những bông hoa đỏ tươi đang tràn ngập nơi nơi, thế này thì chẳng mấy chốc mắt mắt cô trở nên nặng trĩu và cô cảm thấy muốn ngồi xuống để nghỉ ngơi và ngủ.

Nhưng Thợ rừng Thiếc không để cô làm thế.

“Chúng ta phải đi nhanh lên và trở lại con đường gạch vàng trước khi trời tối”, chàng ta nói, và Bù nhìn đồng tình. Thế là họ tiếp tục đi cho tới khi Dorothy không thể đứng nổi. Mắt cô díp lại và không còn biết mình đang ở đâu, cô ngả xuống đồng anh túc và chìm vào giấc ngủ.

“Chúng ta làm gì bây giờ?” Thợ rừng Thiếc hỏi.

“Nếu chúng ta bỏ cô ấy lại cô ấy sẽ chết”, Sư tử nói. “Mùi thơm của loài hoa này đang giết tất cả. Tôi chỉ giữ nổi cho mắt khỏi nhắm, còn con chó thì đã ngủ rồi”.

Quả thật Toto đã lăn ra ngủ bên cạnh cô chủ nhỏ. Chỉ có Bù nhìn và Thợ rừng Thiếc, những người không phải bằng xương bằng thịt, là chẳng hề hấn gì với mùi hương của hoa.

“Chạy mau lên”, Bù nhìn nói, “ra khỏi thảm hoa chết người này càng nhanh càng tốt. Chúng tôi sẽ mang cô bé ra, nhưng nếu cậu bị ngủ thì cậu quá to khó mà mang nổi”.

Thế là Sư tử vươn mình lao thật nhanh về phía trước. Trong khoảng khắc, chú ta mất hút.

“Hãy lấy tay ta làm ghế và mang cô ấy ra”, Bù nhìn nói. Thế là họ nâng Toto dậy, đặt vào trong lòng Dorothy, rồi lấy tay làm ghế, lấy cánh tay làm thành, họ mang cô bé đang say ngủ xuyên qua rừng hoa.

Họ cứ đi mãi và vây quanh họ, tấm thảm hoa chết người như kéo dài bất tận. Họ đi theo đường lượn của con sông, và tới một nơi họ bắt gặp cậu bạn Sư tử ta, cũng đang say ngủ giữa cánh đồng anh túc. Loài hoa này quá mạnh với con vật to lớn, chú ta rút cục đã đầu hàng và gục ngã khi chỉ còn cách mép cuối củ thảm hoa một đoạn ngắn ngủi, nơi đám cỏ ngọt ngào đã trải ra trong màu xanh tươi trước mắt họ.

“Chúng mình không thể làm gì cho cậu ta”, Thợ rừng Thiếc buồn bã nói, “vì cậu ta quá nặng khó mà mang được. Chúng mình sẽ phải để Sư tử ngủ lại đây mãi, và có lẽ cậu sẽ mơ thấy mình cuối cùng đã tìm thấy lòng dũng cảm”.

“Tiếc thật”, Bù nhìn nói, “Sư tử là bạn đường rất tốt trong trường hợp một kẻ nhát gan như thế. Nhưng chúng ta hãy đi tiếp đi”.

Họ mang cô bé ngủ say tới một chỗ xinh xắn bên bờ sông, đủ cách xa cánh đồng anh túc, để cô khỏi hít thêm vào hương độc của chúng. Ở đó họ nhẹ nhàng đặt cô trên cỏ mềm, đợi cho làn gió mát mẻ tới đánh thức cô dậy.



Chương 9


“Giờ đây, chúng ta không còn cách con đường gạch vàng là bao”, anh Bù nhìn nhận định khi đứng cạnh cô bé, “ta đã đi được gần quãng bị dòng sông cuốn trôi”.

Thợ rừng Thiếc định đáp lời thì nghe thấy một tiếng gầm gừ khe khẽ, và quay lại (thật trơn tru trên các khớp), chàng ta trông thấy một con vật lạ đang vọt trên cỏ về phía họ. Thật ra, đó chính là một con mèo hoang to tướng màu vàng và chàng nghĩ chắc hẳn nó đang săn đuổi gì đó, vì tai nó cụp xuống trên đầu, miệng há rộng, để lộ hai hàm răng xấu xí, trong khi đôi măt đỏ sáng rực lên như hai đốm lửa. Khi nó lại gần, chàng Thợ rừng thấy chạy đằng trước con vật một con chuột đồng nhỏ màu xám, và dù không có tim nhưng chàng cũng hiểu, con mèo hoang thật là tồi tệ khi cố giết cho được một sinh vật bé nhỏ vô hại đến thế.

Thế là chàng ta nâng rìu lên, và khi mèo hoang chạy qua liền tung ra một cú mau lẹ cất gọn đầu con vật ra khỏi thân mình, khiến nó lăn ra thành hai mảnh dưới chân chàng.

Con chuột đồng thế là thoát khỏi kẻ thù, liền đột ngột dừng bước và chậm rãi đến bên chàng Thợ rừng, nó nói bằng cái giọng nhỏ chin chít, “Ồ, xin cảm ơn! Vô vàn cảm ơn vì đã cứu mạng”.

“Xin đừng nhắc nữa, tôi xin đấy”, chàng Thợ rừng đáp. “Tôi không có tim, quý vị thấy đấy, vậy nên tôi muốn giúp tất cả những ai đang lúc cần một người bạn dù là một con chuột”.

“Một con chuột”, con vật nhỏ kêu lên, phẫn nộ. “Sao lại thế, ta là Nữ hoàng – Nữ hoàng của tất cả chuột đồng”.

“Ồ, vậy ư”, chàng Thợ rừng cúi chào, đáp.

“Vậy nên anh đã làm một việc lớn lao và dũng cảm, là cứ mạng cho ta”, Nữ hoàng thêm vào.

Đúng lúc đó, một vài con chuột hỏa tốc chạy ra bằng tất thảy sức lực của những cái chân nhỏ xíu, và khi trông thấy Nữ hoàng chúng kêu lên, “Ôi, thưa Hoàng thượng, chúng thần nghĩ rằng Người đã bị giết! Làm thế nào mà người thoát được tên mèo hoang to lớn đó?” và chúng cúi sát mình trước vị Nữ hoàng tới mức gần như đứng trên đầu mình.

“Cái người thiếc ngộ nghĩnh này”, bà chuột đáp, “đã giết mèo hoang và cứu sống ta. Vậy từ giờ trở đi tất cả các người phải phục vụ anh ấy, từ những ý muốn nhỏ nhất”.

“Xin vâng mệnh!” tất cả bọn chuột kêu lên thành một dàn đồng ca chói tai. Rồi tiếp đó bọn chúng nhốn nháo chạy ra mọi ngả, và lúc này Toto ta thức giấc, thấy bọn chuột khắp nơi liền sủa lên một tiếng vui sướng và nhảy luôn vào giữa chúng. Toto lúc nào cũng mê đuổi chuột từ hồi còn ở Kansas và thấy chuyện đó thật vô hại.

Nhưng chàng Thợ rừng Thiếc đã túm lấy con chó, giữ chặt lấy nó trong tay và kêu lên với lũ chuột, “Về đi! Về đi! Toto sẽ không làm các ngươi đau đâu”.

Nghe thấy vậy, Nữ hoàng Chuột mới thò đầu lên khỏi đám cỏ và rụt rè hỏi, “Anh có chắc nó sẽ không cắn chúng tôi?”

“Tôi sẽ không để nó cắn đâu”, chàng Thợ rừng đáp, “vậy nên các bạn đừng sợ”.

Từ từ, từng con một bò lại, còn Toto không sủa nữa, dù nó cứ cố chuồn khỏi tay chàng Thợ rừng, và nhẽ ra đã cắn chàng một cái nếu không biết chàng làm bằng thiếc. Cuối cùng một trong những con chuột to nhất lên tiếng.

“Chúng tôi có thể làm gì đây”, nó hỏi, “để trả ơn ngài đã cứu mạng Nữ hoàng?”

“Không có gì đâu”, Thợ rừng Thiếc đáp, nhưng còn Bù nhìn, người vẫn cố gắng suy nghĩ dù không thể vì đầu anh nhồi toàn rơm, đáp liền, “Ồ, có chứ. Các vị có thể cứu người bạn của chúng tôi, là Sư tử Nhát đang bị ngủ trong đồng anh túc”.

“Một con Sư tử!” Nữ hoàng bé nhỏ kêu lên, “thế thì nó sẽ ăn thịt tất cả chúng tôi mất”.

“Ồ, không đâu”, Bù nhìn tuyên bố, “Sư tử này là Sư tử nhát”.

“Thật ư?” con chuột hỏi.

“Chính cậu ta nói vậy”, Bù nhìn đáp, “và cậu sẽ không làm hại ai là bạn của chúng tôi. Nếu bà giúp chúng tôi cứu cậu ấy, tôi hữa rằng Sư tử sẽ đối xử tử tế với mọi người”.

“Tốt lắm”, Nữ hoàng nói, “chúng tôi tin anh. Nhưng chúng tôi phải làm gì?”

“Đông đảo chuột ở đây đều gọi bà là Nữ hoàng và sẵn sàng tuân lệnh bà”.

“Phải, có tới vài nghìn đứa”, bà chuột đáp.

“Vậy thì bà hãy gọi cả một đàng chuột ra càng đông càng tốt, vào bảo mổi con mang theo một sợi dây dài”.

Nữ hoàng liền quay qua đám chuột đang chờ đợi và bảo chúng đi gọi ngay toàn thể thần dan của mình tới. Nghe lệnh xong chúng thục mạng lao đi.

“Bây giờ”, Bù nhìn nói với chàng Thợ rừng Thiếc, “anh phải ra chỗ đám cây mọc bên sông và làm một cái xe để chở Sư tử”.

Thế là chàng Thợ rừng Thiếc ngay lập tức đến bên đám cây, bắt tay vào việc. Chẳng mấy chốc, chàng làm được một cái xe từ những cành cây to sau khi phạt đi lá và các cành nhỏ. Chàng ghép chúng lại bằng những chốt gỗ và lấy những khúc ngắn từ thân cây to làm bốn bánh. Chàng làm nhanh và giỏi tới mức khi bọn chuột ra tới thì cái xe đã sẵn sàng cho chúng.

Chuột đến từ mọi hướng, và có tời vài nghìn con: Chuột to, chuột nhỏ, chuột nhỡ và mỗi con ngậm một sợi dây dài trên miệng. Đúng lúc này, Dorothy tỉnh dậy từ giấc ngủ dài hơi và mở mắt ra. Cô ngạc nhiên quá đỗi khi thấy mình nằm trên cỏ, với hàng nghìn con chuột vây quanh đang ngắm nghía cô với vẻ rụt rè.

Nhưng Bù nhìn liền kể cho cô nghe mọi chuyện, và quay sang phái con Chuột nhỏ quyền quý, anh ta nói, “Xin phép được giới thiệu cô với Nữ hoàng”.

Dorothy trang nghiêm gật đầu, Nữ hoàng khẽ nhún gối chào, và sau đó trở nên thật thân thiện với cô.

Anh Bù nhìn và Thợ rừng Thiếc bắt đầu buộc bọn chuột vào chiếc xe, bằng cách dùng sợi dây chúng mang ra. Một đầu dây quán quanh cổ chuột, một đầu nối với xe. Tất nhiên là cái xe lớn hơn mỗi con chuột kéo nó tới cả nghìn lần, nhưng khi tất cả đám chuột được vào cương, chúng kéo nổi xe một cách dễ dàng. Cả anh Bù nhìn và Thợ rừng Thiếc cùng ngồi lên được, và xe được kéo đi vùn vụt bởi những con ngựa nhỏ kì dị tới nơi Sư tử đang nằm ngủ.

Sau một hồi vô cùng vất vả vì Sư tử nặng, họ cũng xoay xở vần được chú ta lên xe. Thế là Nữ hoàng liền hối hả ra lệnh cho thần dân của mình khởi hành, vì bà sợ rằng chúng cũng ngủ say ra khi lần lữa giữa đồng anh túc.

Thoạt tiên, dù đông đảo đến mấy, những sinh vật bé nhỏ ấy khó lòng nhúc nhích nổi cái xe bị chất nặng, nhưng có Thợ rừng và Bù nhìn đẩy phía sau, họ tiến tới dễ dàng hơn. Họ mau chóng đưa Sư tử ra khỏi đồng anh túc, tới chỗ những đám cỏ xanh, nơi chú ta lại có thể hít thở không khí tươi mát trong lành thay cho mùi hương độc địa của bọn hoa.

Dorothy tới bên họ và nồng nhiệt cảm ơn đàn chuột nhỏ đã cứu bạn đồng hành của cô khỏi cái chết. Cô đã trở nên quý mến Sư tử nên lấy làm mừng vì chú ta thoát nạn.

Sau đó bọn chuột được tháo khỏi xe, và lại tuồn trong cỏ về nhà. Nữ hoàng chuột là con cuối cùng rời bước.

“Có bao giờ các vị còn cần”, bà nói, “hãy ra đồng và gọi, chúng tôi sẽ nghe thấy và tới giúp. Xin tạm biệt!”

“Tạm biệt!” họ đáp và Nữ hoàng chạy đi, trong khi Dorothy ôm Toto thật chặt để nó khỏi chạy theo để làm bà chuột sợ.

Sau đó họ ngồi xuống cạnh Sư tử, đợi chú ta tỉnh giấc. Bù nhìn đi lấy cho Dorothy một ít hoa quả ở cái cây gần bên cho cô ta làm bữa tối.



Chương 10


                         Cũng phải mất một hồi, Sư tử mới thức dậy, vì chú đã nằm rõ lâu ở giữa đồng anh túc và hít cho đẫy cái mùi thơm chết người. Vừa mở mắt và lăn mình ra khỏi xe, chú vui sướng khi thấy mình vẫn còn trên đời.

“Tôi đã ra sức chạy”, chú nói, ngồi xuống ngáp, “nhưng bọn hoa mạnh quá. Sao mà các bạn đưa tôi ra được?”

Thế là họ kể cho Sư tử nghe về đàn chuột đồng đã tử tế cứu chú thoát chết ra sao. Sư tử Nhát cười to và nói, “Tôi luôn nghĩ mình rất to lớn và khủng khiếp, giờ thì những thứ nhỏ như hoa cũng suýt giết tôi, còn những con vật bé nhỏ như chuột lại cứu mạng tôi. Tất cả thật lạ lùng lấmo! Nhưng này các bạn, chúng ta làm gì?”

“Chúng ta phải tìm lại con đường gạch vàng”, Dorothy nói, “và rồi tiếp tục đi tới Thành Ngọc Xanh”.

Thế là Sư tử đã hòan toàn tươi tỉnh và sảng koái trở lại, họ bắt đầu đi, vui sướng tận hưởng cuộc hành trình trên cỏ mềm tươi mát, và chẳng mấy chốc đã tới con đường gạch vàng và đổi hướng đi về Thành Ngọc Xanh, nơi cư ngụ của phù thủy Oz.

Con đường êm ái lát gạch bằng phẳng, cảnh tượng đẹp đẽ vây quanh, vậy nên các bạn đồng hành hoan hỉ khi đã bỏ xa khu rừng đằng sau, cùng với nó là bao hiểm nguy gặp phải trong bóng rừng u ám. Một lần nữa họ lại thấy các hàng rào ở bên đường, nhưng sơn màu xanh lục, và tới bên một ngôi nhà nhỏ, rõ là nơi ở của một nông dân, cũng có màu sơn đó. Họ đi qua một vài ngôi nhà như thế trong buổi chiều, và đôi lúc mọi người chạy ra cửa nhìn họ như muốn hỏi gì, nhưng không ai lại gần hoặc nói năng chi vì chú Sư tử to lớn đã làm họ sợ quá. Hết thảy mọi người đều vận áo quần màu lục ngọc đáng yêu và đội những cái mũ có chóp như người Muchkin.

“Đây phải chăng là Xứ của Oz”, Dorothy nói, “và hẳn là chúng ta đang tới gần Thành Ngọc Xanh”.

“Phải”, anh Bù nhìn đáp, “mọi thứ ở đây đều xanh lục, trong khi ở xứ người Muchkin, xanh lơ mới là màu ưa chuộng. Nhưng người ở đây thì có vẻ không thân thiện bằng người Muchkin và tôi e rằng ta không tìm được chỗ qua đêm”.

“Tôi muốn có cái gì đó ăn ngoài hoa quả”, cô bé nói, “và chắc Toto đã đói lã rồi. Chúng ta hãy dừng lại ở ngôi nhà tiếp theo hỏi xem”.

Thế là họ bước tới một nông trang cỡ vừa, Dorothy mạnh bạo bước tới bên và gõ. Một người đàn bà hé cửa chỉ đủ nhìn ra, và nói, “Cô cần gì hả cô bé, và sao con sư tử lớn kia lại đi cùng cô?”

“Chúng cháu muốn qua đêm ở chỗ bà, nếu bà cho phép”, Dorothy đáp, “Sư tử là bạn đồng hành của cháu, nó sẽ không bao giờ làm hại bà đâu”.

“Nó đã thuần chưa?” người đàn bà hỏi, hé cửa rộng hơn chút nữa.

“Rồi ạ”, cô bé đáp, “và đó là một con vật rất nhát, thế nên nó còn sợ bà hơn là bà sợ nó nữa”.

“Thế thì”, người đàn bà nói, sau hồi nghĩ ngợi và lại liếc Sư tử, “nếu mà như vậy thì các người có thể vào, tôi sẽ mang cho bữa tối, và một chỗ để ngủ”.

Thế là họ cùng bước vào ngôi nhà, nơi bà đó còn sống cùng hai em bé và một người đàn ông. Ông ta đang đau chân nằm trên trường kỷ ở một góc. Mọi người trong nhà vô cùng sửng sốt khi thấy cái toán kỳ là này, và khi người đàn bà vận rộn dọn bàn, ông ta liền hỏi:

“Các vị đi đâu vậy?”

“Tới Thành Ngọc Xanh” Dorothy đáp, “để gặp phù thủy Oz vĩ đại”.

“Ồ, thật ư!” ông ta kêu lên. “Các người có chắc sẽ được Oz tiếp?”

“Sao lại không?” cô đáp.

“Sao ư, người ta bảo rằng ông ấy không bao giờ cho ai gặp mặt. Tôi đã tới Thành Ngọc Xanh nhiều lần, đó là một nơi kỳ diệu, đẹp đẽ, nhưng chưa bao giờ được gặp Oz Vĩ đại cũng như chẳng biết người nào đã thấy được ông”.

“Ông ấy không bao giờ ra ngoài à?” Bù nhìn hỏi.

“Không bao giờ. Ngày lại ngày ông lại ngồi trong căn phòng có ngai trong lâu đài của mình, và ngay cả kẻ hầu người hạ cũng không được nhìn thẳng mặt ông”.

“Ông ấy trông thế nào?”, cô bé hỏi.

“Cái đó thật khó nói”, người đàn ông trả lời, vẻ ngẫm nghĩ, “Cô thấy đấy, Oz là một Phù thủy vĩ đại, và có thể mang bất kỳ hình thù gì ông ta thích. Vậy nên có người nói ông giống như một con chim, có người nói giống con voi, có người lại nói giống con mèo. Còn với kẻ khác thì ông hiện ra như một cô tiên xinh đẹp, hay một phúc thần, hay bất kỳ hình thù nào ông muốn. Nhưng Oz thật sự trông thế nào khi là chính mình thì không một kẻ nào biết nổi”.

“Điều đó thật lạ” Dorothy nói, “nhung chúng cháu phải cố, bằng cách nào có thể gặp được ông, không thì chuyến đi này hóa ra vô nghĩa”.

“Vì sao cô cứ muốn gặp phù thủy Oz khủng khiếp?” người đàn ông hỏi.

“Tôi muốn xin ông cho tôi bộ não”, Bù nhìn nói, tha thiết.

“Ồ, Oz có thể làm chuyện đó dễ dàng”, người đàn ông tuyên bố. “Ông ấy có nhiều trí não hơn cần thiết”.

“Và tôi muốn xin ông một trái tim” Thợ rừng Thiếc nói.

“Và tôi muốn xin ông cho tôi lòng dũng cảm”, Sư tử Nhát nói.

“Oz có một bình lớn đựng lòng dũng cảm trong căn phòng có ngai của ông”, người đàn ông nói, “và còn phải lấy đĩa vàng đậy lên để chúng khỏi tràn ra. Ông sẽ vui vẻ cho cậu một ít”.

“Và cháu muốn xin ông đưa cháu trở lại Kansas” Dorothy nói.

“Kansas là ở đâu?” người đàn ông ngạc nhiên hỏi.

“Cháu không biết”, Dorothy trả lời buồn bã. “Nhưng nhà cháu ở đó, và chắc rằng nó ở đâu đó.

“Rất có thể. Được thôi, Oz có thể làm mọi thứ, nên tôi chắc ông sẽ tìm được Kansas cho cô. Nhưng đầu tiên cô phải gặp được ông và đó là việc khó. Vì phù thủy Oz không thích gặp ai, ông có con đường riêng của mình. Nhưng còn chú này thì muốn gì?” ông ta tiếp tục với Toto. Toto chỉ vẫy đuôi, vì có điều là nó không thể nói được.

Người đàn bà bảo với họ rằng bữa tối đã sẵn sàng. Thế là họ vây quanh bàn và Dorothy lấy một ít cháo ngon lành với một đĩa trứng bác và một lát bánh mì trắng hấp dẫn, ngon miệng dùng bữa. Sư tử ăn một chút cháo, nhưng chẳng quan tâm gì, bảo rằng cháo được làm từ yến mạch và yến mạch là thức ăn cho ngựa, không phải sư tử.

Bù nhìn và Thợ rừng Thiếc chẳng ăn gì hết. Toto ăn mỗi thứ một tí, sung sướng vì lại được buổi tối ngon lành.

Người đàn bà giờ lại cho Dorothy một cái giường để ngủ, và Toto nằm xuống cạnh cô, trong khi Sư tử canh cửa phòng cho cô được yên tĩnh. Bù nhìn và Thợ rừng Thiếc đứng trong góc phòng lặng lẽ cả đêm, đã rõ là họ chẳng hề ngủ.

Sáng hôm sau khi mặt trời vừa lên, họ đã lên đường và chẳng mấy chốc trông thấy một quầng sáng đẹp đẽ màu xanh trên bầu trời trước mặt.

“Đó chính là Thành Ngọc Xanh”, Dorothy bảo.

Khi họ tới gần, ánh sáng xanh trở nên mỗi lúc một rực rỡ, và dường như là rốt cục, mọi người sắp tới được đoạn cuối của hành trình. Đó là vào buổi chiều khi họ đến bên bức tường lớn bao quanh Thành phố. Tường đó cao, dày, bao phủ một màu xanh lục tươi sáng.

Trước mặt họ và ở cuối con đường gạch màu vàng là một cái cổng lớn, nạm đầy những viên ngọc xanh lấp lánh hết cỡ trong ánh mặt trời tới nỗi con mắt quét sơn của Bù nhìn cũng chói lòa vì rực rỡ.

Có một cái chuông cạnh cổng, khi Dorothy ấn vào thấy vang lên tiếng len keng trong trẻo bên trong. Thế rồi cánh cổng lớn chầm chậm mở ra, tất cả mọi người bước qua và thấy mình đang ở trong một căn phòng lớn cái mái vòm, với những bức tường cũng sáng lên bởi vô vàn viên ngọc.

Đứng trước mặt họ là một ngừoi đàn ông bé nhỏ, cùng cỡ người Muchkin. Ông ta vận y phục toàn xanh lục, từ chân đến đầu, đến da dẻ cũng nhuốm màu xanh xao. Bên cạnh ông là một hộp lớn màu xanh.

Trông thấy Dorothy và các bạn đồng hành, người đàn ông liền hỏi, “Các người muốn gì ở Thành Ngọc Xanh?”

“Chúng tôi tới đấy để gặp phù thủy Oz vĩ đại”, Dorothy nói.

Người đàn ông đó sửng sốt trước câu trả lời đến độ phải ngồi xuống để nghỉ.

“Đã nhiều năm nay tôi không thấy ai xin gặp Oz”, ông ta nói, lắc đầu bối rối. “Ngài thật hùng mạnh và khủng khiếp, và nếu các vị tới đây vì những chuyện vu vơ hay khờ dại làm khuấy động suy tư thông tuệ của Phù thủy Vĩ đại, ngài có thể nổi giận và hủy diệt tất cả trong tích tắc”.

“Nhưng đây không phải là chuyện khờ dại với lại vu vơ”, Bù nhìn đáp. “Chuyện này quan trọng. Và chúng tôi được biết Oz là một phù thủy tốt bụng”.

“Ngài tốt bụng”, người đàn ông màu xanh lục nói, “và ngài cai trị Thành Ngọc Xanh khôn ngoan sáng suốt. Nhưng với những ai không thực lòng, hay tới chỗ ngài chỉ vì tò mò, ngài lại vô cùng kinh khủng, chả mấy ai dám vào xin diện kiến. Ta là quan Gác Cổng, và vi đã xin gặp Oz nên ta sẽ dân các vị tới lâu đài. Nhưng trước tiên các vị phải đeo kính vào”.

“Tại sao vậy?” Dorothy hỏi.

“Bởi vì nếu cô không đeo kính, anh sáng và vẻ huy hoàng của Thành Ngọc Xanh sẽ làm cô mù lòa. Ngay cả những người sống ở Thành phố cũng phải đeo kính ngày cũng như đêm. Chúng được khóa lại, vì Oz đã ra lệnh như thế từ ngày Thành phố được dựng lên, và ta chỉ có một cái chìa để mở.

Ông ta mở cái hộp lớn ra, và Dorothy thấy trong đó đầy những kính đủ hình đủ cỡ. Tất cả đều mang mắt màu xanh lục. Viên Gác Cổng tìm được một đôi vừa vặn cho Dorothy và đeo vào mắt cô. Có hai dãi băng vàng nối với kính, vòng ra phía sau đầu cô, nơi chúng được khóa lại bằng cái chìa nhỏ ở đoạn cuối xâu chìa mà viên Gác Cổng tròng quanh cổ ông ta. Đeo kính rồi thì Dorothy không thể tháo ra được dù có muốn, nhưng dĩ nhiên cô chẳng mong bị mù bởi ánh sáng chói lòa của Thành Ngọc Xanh nên không nói gì.

Thế rồi người đàn ông màu xanh lơ đeo kính cho Bù nhìn, Thợ rừng Thiếc, Sư tử và cả Toto nhỏ bé, tất cả đều bị khóa chặt bằng chìa.

Sau đó viên Gác Cổng đeo kính của mình vào và bảo họ ông ta sẵn sàng dẫn họ tới lâu đài. Lấy từ cái chốt trên tường xuống một cái chìa khóa bằng vàng, ông ta mở một cách cửa khác, và họ bước theo ông, qua cánh cổng lớn để vào những đường phố của Thành Ngọc Xanh.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét