Chủ Nhật, 15 tháng 2, 2015

Phù Thủy Xứ OZ ( chương 11 - hết )

Chương 11

Cả khi được che chắn bởi những cặp kính xanh, thoạt đầu Dorothy và các bạn vẫn lóa mắt bởi sự rực rỡ cảu Thành phố kỳ diệu. Các dãy phố hàng nối hàng, với những ngồi nhà xinh đẹp thảy đều xây bằng đá cẩm thạch xanh và nạm ngọc lấp lánh khắp nơi. Họ đi trên vỉa hè cũng làm từ loại đá cẩm thạch đó, với nơi tiếp giáp những tấm đá là những hàng ngọc xanh, nằm sít vào nhau, nhấp nháy trong ánh sáng rực rỡ của mặt trời. Những tấm cửa sổ được làm bằng kính xanh, cả bầu trời bên trên Thành phố cũng xanh, còn những tia nắng mặt trời thì nhuộm màu xanh lục.



Có nhiều người, đàn ông, đàn bà, trẻ em, đang đi đi lại lại. Tất cả họ vận y phục xanh, làn da cũng xanh xao. Họ nhìn Dorothy cung cái đám kỳ lạ với con mắt kinh ngạc, còn trẻ con thì chạy biến nấp sau lưng mẹ khi thấy Sư tử. Không ai mở lời với họ. Trên phố có nhiều cửa hiệu, và Dorothy trông thấy mọi thứ đó đều xanh. Kẹo xanh, bỏng ngô xanh được bày bán, cùng với giày xanh, mũ xanh và áo quần xanh các loại. Tại một chỗ có người đàn ông đang bán nước chanh màu xanh, và khi bọn trẻ con mua nước, Dorothy có thể thấy chúng trả tiền bằng những đồng xu xanh.

Dường như chẳng có ngựa hay bất cứ loài vật nào nơi đây, và người ta chở đồ loanh quanh trên những chiếc xe nhỏ màu xanh họ đẩy trước mặt. Tất cả mọi người đều có vẻ hạnh phúc, hài lòng và thịnh vượng.

Viên Gác Cổng dẫn họ qua các phố tới một dinh thự lớn, ở chính giữa Thành phố, đó là cung điện của Oz, Phủ thủy vĩ đại. Có một anh lính trước cửa, trong bộ đồng phục xanh, với chòm râu xanh dài.

“Đây là những người lạ”, viên Gác Cổng bảo anh ta, “và họ xin gặp Ngài Oz vĩ đại”.

“Hãy vào đi”, anh lính đáp, “tôi sẽ bẩm với ngài”.

Thế là họ bước qua cánh cửa cung điện, vào một căn phòng lớn có thảm xanh và đò đạc đẹp đẽ màu xanh khảm ngọc. Người lính bảo tất cả chùi chân lên tấm thảm xanh trước khi vào phòng, và khi họ an tọa, anh ta lịch sự nói “Xin cứ tự nhiên trong lúc tôi tới bên cửa Phòng Ngai để cho ngài Oz biết các vị đang ở đây”.

Họ phải đợi hồi lâu trước khi anh lính quay lại.

Cuối cùng anh ta trở lại. Dorothy hỏi, “Anh có gặp được ngài Oz không?”

“Ồ, không”, anh lính đáp, “Tôi chưa bao giờ thấy ngài. Nhưng tôi bẩm với ngài qua bức màn, và chuyển lời nhắn của cô. Ngài bảo sẽ tiếp cô, nếu cô muốn, nhưng mỗi người trong các vị phải vào gặp ngài một mình, và mỗi ngày ngài chỉ gặp một người thôi. Vì vậy, các vị sẽ phải ở lại trong Lâu đài vài bữa, tôi sẽ chỉ cho các vị phòng để nghỉ ngơi sau cuộc hành trình”.

“Xin cảm ơn”, Dorothy đáp, “ngài Oz đây tử tế quá”.

Anh lính liền thổi vào cái còi xanh, và ngay lập tức một cô gái trẻ trung trong bộ áo lụa xanh duyên dáng bước vào phòng. Cô có mái tóc xanh tuyệt đẹp với đôi mắt xanh. Cô cúi sát đầu trước Dorothy, miệng nói, “Xin vui lòng theo tôi, tôi sẽ đưa cô đến phòng”.

Thế là Dorothy tạm biệt tất cả các bạn trừ Toto, và ôm chú chó trong tay, cô theo cô gái xanh đi quanh bảy hành lang, leo lên ba tầng gác thì tới căn phòng ở mặt tiền cảu Lâu đài. Đó là căn phòng ngọt ngào nhất trên thế gian này, với một cái giường êm ái dễ chịu phủ bằng lụa xanh và khăn trải giường bằng nhung xanh. Một vòi phung nước bé tí đứng ở giữa phòng, từ đó bụi nước xanh thơm ngát phun vào trong không khí, rồi lại rơi xuống cái chậu bằng đá cẩm thạch xnah trạm trổ đẹp đẽ. Những bông hoa xanh xinh đẹp đứng bên cửa sổ, cùng một cái giá với hàng sách màu xanh. Khi Dorothy có thời gian mở những cuốn sách đó ra, cô thấy chúng đầy những tranh ảnh màu xanh lạ lùng khiến cô bật cười vì chúng thật hài hước.

Trong tủ quần áo có nhiều trang phục xanh, bằng lụa, sa tanh và nhung, tất cả đều vừa khít người Dorothy.

“Cô cứ tự nhiên như ở nhà”, cô gái nói, “và nếu cần gì xin cô bấm chuông. Oz sẽ gặp cô ngày mai”.

Cô gái để Dorothy một mình rồi trở ra với những người kia.

Cô dẫn họ tới căn phòng, mỗi người thấy mình lạc vào một góc nào đó rất dễ chịu của Lâu đài. Tất nhiên sự chu đáo đó thực lãng phí với anh Bù nhìn, vì khi còn một mình trong phòng, anh ta cứ đứng lì ra một cách ngốc nghếch tại một chỗ ngay gần cửa ra vào, để chờ tới sáng. Nằm xuống cũng chẳng làm anh thư giãn, và vì không nhắm mắt được, nên cả đêm anh chằm chằm nhìn một con nhện đỏ đang giăng mạng trong góc phòng, như thể đây không hề là một trong những căn phòng đẹp nhất trên thế giới. Chàng Thợ rừng Thiếc thì vào giường theo thói quen còn lưu giữ được từ hồi còn bằng xương bằng thịt, nhưng vì không ngủ được nên chàng để cả đem trôi qua bằng cách nâng lên hạ xuống các khớp cho chúng được trơn tru. Sư tử ta thì muốn một cái giường bằng lá khô trong rừng hơn, và không thích bị nhốt vào trong một căn phòng, nhưng chú thừa khôn ngoan để khỏi phiền lòng chuyện đó. Chú liền nhảy lên giường, cuộn mình như con mèo và trong phút chốc đã rừ rừ ngon giấc.

Sáng hôm sau, sau bữa điểm tâm, cô gái xanh tới đón Dorothy, và giúp cô bé mặc một trong những chiếc áo dài xinh xắn nhất làm bằng sa tanh xanh thêu. Dorothy khoát chiếc yếm lụa xanh, buộc nơ xanh quanh cổ Toto, và họ bắt đầu đi tới Phòng Ngai của phù thủy Oz vĩ đại.

Đầu tiên họ tới một cái sảnh rộng nơi có các quý bà và quý ông của triều đình đang đứng, hết thảy đều ăn vận giàu sang. Những người này không làm gì khác ngoài việc nói chuyện với nhau, nhưng sáng nào họ cũng đến đợi bên ngoài Phòng Ngai, dù chẳng bao giờ được gặp Oz. Khi Dorothy bước vào, họ nhìn cô tò mò, và một trong số đó thì thầm, “Có thực là cô sắp thấy mặt Oz khủng khiếp?”

“Tất nhiên rồi”, cô bé đáp, “nếu ngài tiếp tôi”.

“Ồ, ngài sẽ tiếp”, anh lính đã mang lời nhắn của cô tới vị Phù thủy nói, “dù ngài không thích có người xin gặp. Quả thật lúc đầu ngài rất giận dữ và bảo tôi trả cô về nơi cô đã tới. Nhưng rồi ngài hỏi trông cô thế nào, và khi tôi nhắc tới đôi giày bạc của cô ngài tỏ ra rất quan tâm. Cuối cùng tôi nói với ngài về dấu hiệu cô mang trên trán, và ngài chấp thuận cho cô vào diện kiến”.

Ngay khi đó tiếng chuông vang lên, và cô gái xanh bảo với Dorothy, “Đó là tín hiệu. Cô phải vào trong Phòng Ngai một mình”.

Cô gái mở cánh cửa nhỏ, Dorothy mạnh bạo bước tiến vào và thấy mình ở một nơi tuyệt diệu. Đó là một căn phòng lớn hình tròn, với mái vòm cao vút mà tường, trần và sàn đều phủ đầy những viên ngọc to tướng nằm sít vào nhau. Ở chính giữa trần là một quầng sáng lớn, sáng như mặt trời, làm cho những viên ngọc lấp lánh trong một dáng vẻ đẹp đẽ.

Nhưng cái làm cho Dorothy để ý nhất là cái ngai làm bằng đá cẩm thạch xanh ở giữa phòng. Nó được làm theo hình chiếc ghế và lóng lánh đá quý như tất thảy mọi thứ. Ở giữa ghế là một cái Đầu lớn, không có thân hình để đỡ, cũng như chẳng hề có tay chân. Đầu không có tóc nhưng có mắt, mũi, mồm và to gấp mấy lần cái đầu cảu người khổng lồ to nhất.

Trong khi Dorothy chằm chằm nhìn vào vật đó với vẻ sửng sốt và sợ hãi, thì đôi mắt của nó chậm chạp xoay ra và xoi mói nhìn cô không dứt. Cái miệng cử động, và Dorothy nghe thấy một giọng nói cất lên, “Ta là Oz, Phù thủy Vĩ đại và Khủng khiếp. Cô là ai, tìm ta có việc gì?”

Đó không phải là cái giọng kinh khủng mà cô đã đợi nghe từ cái Đầu lớn. Thế là cô lấy hết can đảm đáp, “Tôi là Dorothy, Bé nhỏ, Khiêm nhường. Tôi tới cầu xin ngài giúp đỡ”.

Đôi mắt nhìn cô nghĩ ngợi trong giây lát. Rồi là tiếng giọng nói, “Cô lấy đâu ra đôi giày bạc?”

“Từ mụ Phù thủy Độc ác của miền Đông, khi mà ngôi nhà của tôi rơi phải mụ và làm mụ chết”, cô đáp.

“Làm thế nào cô có được cái dấu hiệu trên trán?”, giọng nói tiếp tục.

“Đó là chỗ bà Phù thủy miền Bắc tốt bụng hôn tôi khi từ biệt để tôi tới chỗ ông”, cô bé nói.

Một lần nữa đôi mắt lại nhìn cô soi mói, và chúng thấy rằng cô đang nói sự thật. Thế rồi Oz hỏi, “Vậy cô muốn tôi làm gì cho cô?”

“Hãy cho tôi về Kansas, nơi có Thím Em và Chú Henry của tôi”, cô đáp, giọng thiết tha. “Tôi không thích vương quốc của ông, dù nó vô cùng đẹp đẽ. Và tôi chắc Thím Em đang lo lắm vì tôi đã vắng nhà lâu đến thế”.

Đôi con mắt nháy ba lần, rồi chúng ngước lên trần hạ xuống sàn và đảo quanh kỳ dị như thể ngó nghiêng mọi chỗ của căn phòng. Và cuối cùng chúng lại nhìn Dorothy.

“Vì sao ta phải làm điều đó cho cô?” Oz hỏi.

“Vì ông hùng mạnh còn tôi thì yếu ớt, vì ông là Phù thủy Vĩ đại còn tôi chỉ là một cô bé nhỏ không nơi nương tựa”.

“Nhưng cô đã đủ mạnh để giết được Phù Thủy Độc ác miền Đông”, Oz nói.

“Điều đó tự đến”, Dorothy đơn giản đáp, “Tôi không làm được gì”.

“Được rồi”, cái Đầu nói, “ta sẽ cho cô câu trả lời. Cô không có quyền mong ta đưa cô về Kansas trừ phi cô làm điều gì đó cho ta. Ở vương quốc này mọi người trả giá cho điều họ được. Nếu cô muốn ta dùng phép thần thông đưa cô về nhà, cô phải làm điều gì đó cho ta trước đã. Cô giúp ta và ta sẽ giúp cô”.

“Tôi phải làm gì?” cô bé hỏi.

“Hãy đi giết Phù thủy Độc ác của miền Tây”, Oz trả lời.

“Nhưng tôi không thể”, Dorothy kêu lên, vô cùng sửng sốt.

“Cô đã giết Phù thủy Độc ác miền Đông và cô đi đôi giày bạc có phép thuật hùng mạnh. Giờ đây chỉ còn một mụ Phù thủy Độc ác trên xứ sở này, và khi nào cô có thể bảo ta rằng mụ đã chết, ta sẽ đưa cô về Kansas – còn trước đó thì không”.

Cô bé nhỏ bắt đầu khóc, cô quá thất vọng, và đôi mắt kia lại chớp chớp và nhìn cô băn khoăn, như thể phù thủy Oz vĩ đại cảm thấy cô có thể giúp được ông ta nếu cô muốn.

“Tôi chưa bao giờ giết một cái gì, một cách chủ ý”, cô thổn thức, “và cả khi tôi muốn, làm thế nào mà tôi giết được mụ Phù thủy Độc ác? Nếu như ông, ngài phù thủy Vĩ đại và Khủng khiếp, không thể tự mình giết được, thì mong gì tôi sẽ làm được điều đó?”

“Ta không biết”, cái Đầu nói, “nhưng đó là câu trả lời của ta và cô sẽ chưa gặp lại chú và thím mình cho tới khi Phù thủy Độc ác chết. Hãy nhớ rằng mụ Phù thủy này rất là độc ác và cần phải tiêu diệt. Giờ thì hãy đi đi, và đừng xin gặp ta nữa tới khi nào cô xong nhiệm vụ”.

Buồn bã, Dorothy rời Phòng Ngai, trở lại nơi mà Sư tử, Bù nhìn và Thợ rừng Thiếc đang ngóng xem Oz đã nói gì với cô.

“Không còn hy vọng gì cho tôi”, cô buồn rầu nói, “vì Oz sẽ không giúp tôi về nhà chừng nào chưa giết được Phù thủy Độc ác miền Tây, điều mà không bao giờ tôi có thể làm được”.

Các bạn cô ái ngại, nhưng không thể làm gì để giúp cô, vậy nên cô về phòng lăn ra giường khóc một mình đến khi ngủ mất.

Sáng hôm sau người lính có chòm râu xanh tới chỗ Bù nhìn và bảo, “Hãy đi với tôi, ngài Oz cho đòi anh”.

Thế là Bù nhìn đi theo anh ta và được vào trong Phòng Ngai vĩ đại, nơi anh trông thấy ngồi trên cái ngai đầy lục ngọc là một quý bà rất đỗi đáng yêu. Bà ta mặc áo dài lụa màu xanh và trên mơ tóc xanh mượt mà là cái vương miệng bằng đá quý. Mọc hai bên vai bà ta là những cái cánh, màu sắc đẹp đẽ và nhẹ tới mức cứ dập dờn như thể có luồng gió nhẹ bỗng chạm vào.

Khi Bù nhìn cúi chào, duyên dáng đến mức mà cái nón rơm nhồi cho phép, trước tạo vật xinh đẹp đó, bà ta liền ngọt ngào nhìn anh và nói, “Ta là Oz, Phù thủy Vĩ đại và Khủng khiếp. Anh là ai, tìm ta có việc gì?”

Giờ đây anh Bù nhìn, định bụng sẽ trông thấy cái Đầu mà Dorothy đã kể, thấy vô cùng sửng sốt, nhưng anh can đảm đáp lời, “Tôi chỉ là một gã Bù nhìn, được nhồi rơm. Vì vậy tôi không có bộ óc, và tôi tới để xin bà cho một ít trí óc vào đầu thay rơm, để tôi có thể trở nên một người như mọi người trong lãnh địa của bà”.

“Vì sao ta phải làm điều đó cho anh?” bà ta hỏi.

“Vì bà thông thái và hùng mạnh, vì ngoài ra chẳng ai có thể giúp được tôi”, Bù nhìn đáp.

“Ta không bao giờ ban ân huệ mà không có chi đổi lại”, Oz nói, “nhưng điều này ta có thể hứa với anh. Nếu anh giết cho ta mụ Phù thủy Độc ác của miền Tây, ta sẽ cho anh nhiều trí não, và với bộ não tốt như thế anh sẽ là con người thông thái nhất trong Xứ Oz”.

“Tôi nghĩ là bà đã bảo Dorothy giết mụ Phù thủy đó”, Bù nhìn ngạc nhiên nói.

“Ta đã bảo. Ta không quan tâm ai giết được mụ. Nhưng cho khi mụ chết ta sẽ không cho anh điều ước. Giờ thì hãy đi đi, và đừng tới gặp ta chừng nào anh có được trí nào mà anh hằng mong đợi”.

Anh Bù nhìn buồn bã trở ra với các bạn và kể cho họ nghe những điều Oz nói. Dorothy kinh ngạc khi thấy Oz không phải là cái Đầu như cô đã biết, mà là một quý bà duyên dáng.

“Cũng vậy cả thôi”, Bù nhìn nói, “bà ta cũng cần một trái tim như Thợ rừng vậy”.

Buổi sáng hôm sau anh lính có chòm râu xanh tới chỗ chàng Thợ rừng và bảo, “Oz cho đòi gặp anh. Hãy theo tôi”.

Thế là Thợ rừng Thiếc đi theo anh ta tới Phòng Ngai vĩ đại. Chàng ta không biết mình sẽ thấy Oz là một quý bà duyên dáng hay một cái Đầu, nhưng hy vọng sẽ là quý bà. “Bởi vì”, chàng nhủ thầm, “nếu với cái Đầu, ta chắc sẽ không có được trái tim, vì cái đầu tự nó không có tim nên không thể thông cảm với ta. Nhưng nếu là bà duyên dáng thì ta sẽ nài xin cho được, vì người ta bảo tất cả đàn bà đều là những người có trái tim nhân hậu”.

Nhưng khi bước vào Phòng Ngai, chàng Thợ rừng không thấy cái Đầu lẫn Quý bà, bởi Oz đã khoát lên mình bộ dạng của một con thú khủng khiếp nhất. Nó ta gần bằng con voi, và cái ngai xanh dường như khó mà chịu nổi sức nặng của nó. Con thú có cái đầu của con tê giác, nhưng lại có năm con mắt trên mặt. Năm cánh tay dài mọc ra từ thân thể nó, cùng với năm cái chân dài, mảnh khảnh. Một bộ lông rậm, quăn tít bao phủ toàn thân, khiến nó trông còn kinh khiếp hơn. May mắn lúc đó Thợ rừng Thiếc chẳng có tim, nếu không thì nó sẽ đập ầm lên vì khiếp hãi. Nhưng chỉ làm bằng thiếc nên chàng ta chẳng sợ gì hết, dù cảm thấy rất thất vọng.

“Ta là Oz, Phù thủy Vĩ đại và Khủng khiếp”, con thú nói, bằng một giọng như thể gầm tướng lên. “Ngươi là ai, tìm ta có việc gì?”

“Tôi là Thợ rừng, làm bằng thiếc. Vậy nên tôi không có tim, và không thể yêu được. Tôi cầu xin ngài cho tôi một trái tim để tôi được như những người đàn ông khác”.

“Vì sao ta phải cho ngươi?” con thú hỏi.

“Bởi vì tôi đã cầu xin, vì chỉ ngài là có thể cho tôi điều mong ước”, Thợ rừng đáp.

Oz khẽ gầm lên khi nghe điều này, nhưng rồi cộc cằn nói, “Nếu quả người muốn có một quả tim, ngươi phải giành lấy nó”.

“Bằng cách nào?”, Thợ rừng hỏi.

“Giúp Dorothy giệt trừ Phù thủy Độc ác của miền Tây”, con thú đáp. “Khi mụ Phù thủy chết, hãy tới chỗ ta, và ta sx cho ngươi trái tim to nhất, tốt nhất và yêu đương nhất trong Xứ sở của Oz”.

Thể là Thợ rừng Thiếc buộc lòng buồn bã trở ra với các bạn và kể cho họ nghe về con Thú khủng khiếp đã trông thấy. Họ đều hết sức kinh ngạc về hình dạng của Phù thủy vĩ đại. Sư tử liền nói, “Nếu ông ta là con thú thì hãy để tôi. Tôi sẽ hết ầm lên cho ông ta khiếp sợ mà thuận theo điều tôi muốn. Và nếu ông ta là quý bà duyên dáng, tôi sẽ vờ lao vào bà ta, ép bà ta phải chiều ý tôi. Và nếu ông ta là cái Đầu lơn, thì thật là may, vì tôi sẽ lăn cái đầu khắp phòng cho tới khi ông ta phải hứa cho chúng ta những gì ta mong mỏi. Vậy nên hãy vui lên các bạn, vì mọi việc sẽ đâu vào đấy”.

Sáng hôm sau người lính có chòm râu xanh tới dẫn Sư tử tới Phòng Ngai vĩ đại và cho chú gặp Oz.

Ngay lập tức Sư tử bước qua cánh cửa, liếc quanh phòng và ngạc nhiên thấy, trước cái ngai là một Quả cầu Lửa, sáng rực và chói chang tới mức chsu ta khó mà cứ dán mãi mắt vào. Suy nghĩ đâu tiên của chú là Oz đã tình cờ vướng vào lửa và bị đốt cháy mất rồi. Khi chú ta cố tới lại gần nó, hơi nóng trở nên dữ dội tới mức làm xém cả ria mép, và chú run rẩy bò lại một chỗ gần cánh cửa.

Vào lúc đó, một giọng trầm khẽ khàng từ Quả cầu Lửa vọng ra, và đây là những lới nó nói, “Ta là Oz, Phù thủy Vĩ đại và Khủng kiếp. Ngươi là ai, tìm ta có việc gì?”

Sư tử liền đáp, “Tôi là Sư tử Nhát, cái gì cũng sợ. Tôi tới xin ngài cho tôi lòng dũng cảm, để tôi có thể thực sự trở thành Chúa Sơn lâm như người ta vẫn gọi”.

“Tại sao lại phải cho ngươi lòng dũng cảm?” Oz hỏi.

“Vì ngài là vĩ đại nhát trong tất cả các Phù thủy, và chỉ ngài mới đủ quyền năng cho tôi điều ước”, Sư tử đáp.

Quả cầu Lửa cháy dữ dội một hồi, rồi cái giọng đó nói, “Hãy chứng tỏ cho ta rằng Phù thủy Độc ác đã chết, và lúc đó ta sẽ cho ngươi lòng dũng cảm. Chừng nào mụ ta còn sống, ngươi vẫn là kẻ hèn nhát”.

Những lời này khiến Sư tử nổi giận, nhưng không đáp nổi. Và trong khi cứ ngây ra chằm chằm ngó Quả cầu thì nó nóng lên dữ dội tới mức chú phải cúp đuôi lại lao ra khỏi phòng. Chú thấy mừng khi gặp lại các bạn đang ngóng đợi kể cho họ nghe buổi nói chuyện kinh hoàng với ngài Phù thủy.

“Giờ chúng ta phải làm gì?” Dorothy buồn rầu hỏi.

“Chỉ có một điều chúng ta có thể làm”, Sư tử đáp, “đó là tới vùng đất của người Winky, tìm mụ Phù thủy Độc ác và tiêu diệt mụ”.

“Nhưng nếu ta không diệt được thì sao?” cô bé nói.

“Khi đó tôi sẽ không bao giờ có lòng dũng cảm”, Sư tử tuyên bố.

“Còn tôi sẽ không bao giờ có được trí khôn”, Bù nhìn thêm vào.

“Còn tôi sẽ không bao giờ có được trái tim”, Thợ rừng nói.

“Còn tôi sẽ không bao giờ gặp lại Thím Em và chú Henry”, Dorothy nói và bắt đầu khóc.

“Cẩn thận”, cô gái xanh kêu lên, “nước mắt sẽ rớt xuống áo luạn xanh của cô và làm bẩn nó”.

Thế là Dorothy lau nước mắt và nói, “Tôi nghĩ chúng ta phải thử xem, nhưng chắc chắn là tôi không muốn giết một ai, ngay cả để về với Thím Em”.

“Tôi sẽ đi với cô, nhưng tôi quá nhát để mà giết được Phù thủy”, Sư tử nói.

“Tôi sẽ cùng đi”, Bù nhìn tuyên bố, “nhưng sẽ không giúp được gì nhiều, vì tôi ngốc nghếch mà”.

“Tôi không có tim để làm hại ai, kể cả một mụ Phù t hủy”, chàng Thợ rừng Thiếc nói, “nhưng nếu cô đi thì tôi sẽ đi với cô”.

Vì thế mọi người quyết định khởi hành vào sáng hôm sau, và chàng Thợ rừng liền mài rìu trên một hòn đá mài xanh, tra dầu đầy đủ cho các khớp. Bù nhìn thì tự nhồi cho mình toàn rơm mới, Dorothy còn sơn lại mắt cho anh ta, để nhìn rõ hơn. Cô gái màu xanh, người đã rất tử tế với họ, thì đổ đầy giỏ của Dorothy những thức ăn ngon lành, và xiết chặt cái chuông nhỏ quanh cổ Toto bằng một sợi ruy băng xanh.

Thế rồi họ lên đường thật sớm và say giấc tới rạng ngày, tới khi được đánh thức bởi tiếng gáy của con gà trống xanh vẫn sống ở sân sau lâu đài, cùng tiếng cục tác của con gà mái mới cho ra lò những quả trứng xanh.


Chương 12

Người lính có chòm râu xanh dẫn họ qua các phố Thành Ngọc Xanh, tới căn phòng nơi có viên Gác Cổng sống. Viên quan này tháo những đôi kính ra, bỏ lại trong cái hòm lớn của ông ta rồi lịch sự mở cổng cho các bạn.

“Đường nào dẫn tới mụ Phù thủy Độc ác của miền Tây? “Dorothy hỏi.

“Không có đường”, viên Gác Cổng trả lời, “không ai lại muốn đi đường đó cả”.

“Thê thì làm thế nào tìm được mụ đây?” cô bé hỏi.

“Chuyện đó dễ thôi”, người đàn ông đáp, “vì khi mụ biết cô đang ở trên mảnh đất của người Winky, mụ sẽ tìm cô và biến cô thành nô lệ”.

“Sự thể có lẽ sẽ không thế”, anh Bù nhìn nói, “vì chúng tôi đang định tới tiêu diệt mụ”.

“Ồ, vậy lại là chuyện khác”, viên Gác Cổng nói, “Trước giờ không có ai tiêu diệt được mụ, nên đương nhiên tôi nghĩ mụ sẽ biến các vị thành nô lệ như những kẻ khác. Nhưng hãy cẩn trọng, vì mụ độc ác và dữ tợn, và có thể sẽ không để cho các vị giết mụ. Hãy đi về phía Tây, nơi mặt trời lặng, các vị sẽ tìm ra mụ”.

Họ cảm ơn ông ta và chào tạm biệt, rồi quay về hướng Tây, dấn bước trên những đồng cỏ xanh mềm mại điểm xuyết đây đó hoa cúc với mao lương vàng. Dorothy vẫn mặc cái váy lụa xinh xắn từ lúc còn trong lâu đài, nhưng giờ cô ngạc nhiên thấy nó không còn màu xanh nữa mà trắng muốt. Cái ruy băng quanh cổ Toto cũng hết xanh và thành ra trắng như áo của Dorothy vậy.

Thành Ngọc Xanh mau chóng xa tít phía sau. Họ càng tiến bước, mặt đất càng trở nên gồ ghề lắm đồi lắm núi, vì nơi miền Tây chẳng có ruộng đồng hay nhà cửa và đất đai thì bỏ hoang hóa.

Trong buổi chiều, mặt trời nóng rực trên mặt họ. Chẳng có cây cối nào để cho bóng mát. Vậy nên trước khi đêm xuống, Dorothy, Toto, và Sư tử đã thấy mệt, liền lăn ra ngủ liền, trong lúc Thợ rừng với anh Bù nhìn đứng canh.

Vào lúc này, mụ Phù thủy Độc ác miền Tây chỉ còn một mắt, nhưng nó ghê gớm như một cái kính viễn vọng, có thể nhìn khắp chốn. Thế là, ngồi trong cửa lâu đài, mụ đưa mắt nhìn quanh và trông thấy Dorothy đang nằm ngủ, còn các bạn vây quanh. Họ còn xa lắm nhưng mụ Phù thủy Độc ác đã tức tối khi thấy họ trong lãnh địa của mình, thế là mụ thổi vào cái còi bạc đeo quanh cổ.

Ngay lập tức, một lũ sói to tướng từ mọi ngả chạy ra. Chân chúng dài, mắt thì nảy lửa còn hàm răng sắc nhọn.

“Hãy tới chỗ những đứa kia”, mụ Phù thủy nói, “và xé chúng ra thành từng mảnh”.

“Thế bà không định biến chúng thành nô nệ?”, con sói đầu đàn hỏi.

“Không”, mụ đáp, “một đứa bằng thiếc, một đứa bằng rơm, một là con nhãi con và một nữa là con sư tử. Không đứa nào trong bọn chúng có khả năng làm việc, vậy các ngươi hãy xé tan xác chúng”.

“Được lắm”, con sói nói và tốc lực lao đi, những con khác phóng theo.

Thật may mắn là Bù nhìn với Thợ rừng vẫn thức nguyên, liền nghe thấy tiếng bọn sói đáng xông tới.

“Đây là trận chiến của tôi”, chàng Thợ rừng nói, “hãy nấp sau lưng tôi, tôi sẽ nghênh tiếp chúng”.

Chàng ta lấy cái rìu mà chàng đã mài rất sắc, và khi con sói đầu đàn tiến tới chàng Thợ rừng Thiếc vung rìu lên chém bay đầu nó ra khỏi thân, khiến nó chết ngay lập tức. Chàng vung rìu lên lần nữa cũng là lúc con sói tiếp theo tới, và nó cũng gục xuống dưới vũ khí bén ngọt của chàng Thợ rừng. Có bốn mươi con sói, và bốn mươi lần sói bị giết, thế là rốt cục chúng nằm thành một đống trước mặt chàng.

Xong rồi chàng hạ rìu xuống và xuống ngồi cạnh Bù nhìn, người liền bảo với chàng rằng, “Thật là một trận đánh cừ, bạn ạ”.

Họ đợi tới khi Dorothy thức dậy và sáng hôm sau. Cô gái nhỏ kinh hoàng quá đỗi khi thấy một đống tướng những con sói bù xù, nhưng Thợ rừng đã kể cho cô nghe tất cả. Cô cảm ơn chàng đã cứu mọi người rồi ngồi xuống ăn bữa sáng, sau đó họ tiếp tục lên đường.

Lúc này đây, cũng trong buổi sáng đó, mụ Phù thủy Độc ác tới bên cửa lâu đài và nhìn bằng con mắt độc nhất trông xa vạn dặm. Mụ thấy tất cả lũ sói của mình đã nằm chết, và những kẻ lạ mặt thì vẫn đi lại trên vương quốc của mụ. Điều đó làm mụ điên tiết hơn nữa, và mụ thổi cái còi bạc lần hai.

Ngay lập tức một đàn quạ hoang bay về phía mụ, tối đen cả bầu trời. Và mụ Phù thủy Độc ác nói với Vua quạ, “Hãy bay ngay tới chỗ những kẻ lạ kia, móc mắt chúng ra và xé chúng thành từng mảnh”.

Đàn quạ hoang khổng lồ bay tới chỗ Dorothy và các bạn động hành. Thấy chúng cô gái nhỏ sợ hãi. Nhưng anh Bù nhìn bảo, “Đây là trận chiến của tôi, các bạn hãy nằm xuống cạnh tôi và sẽ được bình yên”.

Thế là họ nằm xuống mặt đất, trừ anh Bù nhìn. Anh ta đứng thẳng và vươn hai tay ra. Và khi lũ quạ thấy anh, chúng kinh hoàng, vì loài chim này luôn hãi các bù nhìn không dám lại gần. Nhưng gã Vua quạ bảo, “Nó chỉ là cái thằng nhồi rơm. Ta sẽ móc mắt nó ra”.

Vua quạ lao vào Bù nhìn, anh ta liền túm lấy đầu nó và vặn cổ đến chết. Rồi một con khác lao vào, và Bù nhìn cũng vặn cổ nó. Có bốn mươi con, và Bù nhìn phải vặn cổ quạ bốn mươi lần, tới khi tất cả bọn chúng nằm chết cả một bên. Thế rồi Bù nhìn gọi các bạn đứng dậy, và họ lại lên đường.

Khi mụ Phù thủy Độc ác lại trông ra và thấy bọn quạ của mụ đã chết thành đống, mụ nổi cơn giận dữ khủng khiếp và thổi còi bạc lần ba.

Tức thì có tiếng vo ầm không trung, và một bầy ong đen bay tới chỗ mụ.

“Hãy tới chỗ những kẻ lạ và đốt chết chúng đi!”, mụ phù thủy ra lệnh, và bọn ong quay mình lao tới nơi mà Dorothy và các bạn đang rảo bước. Nhưng chàng Thợ rừng đã nom thấy chúng và Bù nhìn ta thì đã biết phải làm gì.

“Hãy lấy rơm từ trong người tôi và phủ lên người cô bé”, chó con với Sư tử”, anh ta nói với Thợ rừng, “và lũ ong sẽ không đốt được họ”. Chàng Thợ rừng làm theo và lúc Dorothy nằm sát bên Sư tử và bế Toto trong tay, rơm đã phủ kín họ.

Bọn ong tới nơi và thấy không có ai ngoài chàng Thợ rừng để đốt, liền lao vào chàng, làm gãy vòi của chúng trên mặt thiếc mà lại chẳng làm đau được chàng ta. Và vì loài ông không thể sống nổi nếu ngòi của chúng bị gãy, đó là kết cục của bọn ong đen này. Chúng nằm vương vãi đen đặc bên chàng Thợ rừng, như những đống than mịn nhỏ.

Thế là Dorothy và Sư tử đứng dậy. Cô giúp Thợ rừng Thiếc nhồi rơm lại cho anh Bù nhìn. Một lần nữa, họ tiếp tục hành trình.

Mụ Phù thủy Độc ác phát cuồng lên khi thấy bọn ong đen thành ra những đống nhỏ như than mịn, liền dậm chân, dứt tóc và nghiến răng kèn kẹt. Và mụ cho gọi một tá các nô lệ là những người Winky lên, đưa cho họ những chiếc giáo sắc, lệnh cho họ tới chỗ những kẻ lạ mặt và tiêu diệt.

Winky không phải giống người dũng cảm, nhưng họ không thể nào trái lệnh mụ. Thế là họ lên đường, tiến lại gần Dorothy. Sư tử liền gầm lên một tiếng rất lớn, lao về phía họ, và những người Winky đáng thương khiếp hãi chạy biến về càng mau càng tốt.

Về đến lâu đài, họ bị mụ Phù thủy Độc ác lấy roi da đánh cho tơi bời, rồi bắt đi làm việc. Sau đó mụ ngồi xuy tính xem thế nào đây. Mụ không hiểu nổi vì sao mọi kế hoạch tiêu diệt những kẻ lạ mặt lại thất bại hết, nhưng mụ là một Phù thủy tinh ranh cũng như độc ác nên chẳng mấy chốc đã nghĩ ra.

Trong tủ đĩa của mụ có một cái Mũ vàng, có một vòng kim cướng với đá rubi vây quanh. Cái Mũ vàng này mang phép thuật. Kẻ nào có nó thì được gọi ra bầy Khỉ có cánh ba lần, chúng sẽ thi hành mọi mệnh lệnh người đó đưa ra. Nhưng trên ba lần thì không. Đã hai lần mụ Phù thủy Độc ác sử dụng phép thuật của cái mỹ. Lần đầu là để biến người Winky thành nô lệ, cho mụ thành chúa tể trị vì mảnh đất này. Bầy khỉ đã giúp mụ việc này. Lần hai là khi mụ đánh nhau với chính phủ thủy Oz vĩ đại và đẩy được ông ta ra khỏi miền Tây. Bọn Khỉ có cánh cũng giúp mụ vụ đó. Mụ chỉ có thể viện tới Mũ vàng một lần nữa thôi, vì vậy mụ không muốn dùng nó cho tới khi mọi sức mạnh của mình đã cạn kiệt. Nhưng giờ đây bọn sói hung dữ, quạ hoang và ong châm của mụ đã chết cả. Nô lệ của mụ thì hãi Sư tử Nhát chạy biến, mụ thấy chỉ còn cách duy nhất để diẹt trừ Dorothy và các bạn.

Thế là mụ Phù thủy Độc ác lấy cái Mũ vàng từ trong tủ đĩa và đặt lên đầu. Xong mụ đứng lên chân trái và chậm rãi nói, “Ep-pe, pe-pe, kak-ke!”

Tiếp đó mụ đứng lên chân phải và nói, “Hi-lo, Ziz-zy, zuz-zi, zik!”

Thế là phép thuật bắt đầu. Bầu trời tối lại, trong không trung có tiếng ầm nhỏ. Có tiếng dập dờn hối hả của nhiều cánh, và tiếng nói cười huyên náo lớn, rồi mặt trời ra khỏi bầu trời đen tối, để lộ ra mụ Phù thủy Độc ác với đàn khỉ vây quanh, mỗi con mang một đôi cánh rộng khỏe khoắn trên vai.

Một con, to lớn hơn những con khác, có vẻ là thủ lĩnh. Nó bay tới gần mụ Phù thủy và nói, “Bà đã gọi chúng tôi lần thứ ba, cũng là lần cuối. Bà có lệnh gì cần sai bảo?”

“Hãy tới chỗ kẻ lạ đang ở trong lãnh địa của ta và tiêu diệt tất cả bọn chungs, trừ con Sư tử”, mụ Phù thủy Độc ác nói. “Hãy mang nó về đây, vì ta muốn đóng cương cho nó như một con ngựa và bắt nó làm việc”.

“Lệnh của bà sẽ được thi hành”, tên thủ lĩnh nói. Và khi đó, trong tiếng huyên náo rầm rĩ, bon Khỉ có cánh bay tới nơi mà Dorothy và các bạn đang bước đi.

Một vài con Khỉ túm lấy Thợ rừng Thiếc, mang chàng bay qua không trung tới một nơi đầy những khối đã nhọn hoắc. Ở đây chúng thả chàng Thợ rừng đáng thương từ khoảng cách cao vọi xuống những tảng đá, nơi mà chàng lăn ra méo mó lồi lõm, không còn cử động hay rên rỉ nổi.

Những con khác túm lấy Bù nhìn. Bằng những ngón tay dài chúng rút rơm ra khỏi áo quần và đầu anh ta. Chúng cuộn mũ, ủng, áo quần anh thành một búi nhỏ và ném lên tận ngọn cây cao.

Bọn Khỉ lại quăng những sợi dây thừng chắc khỏe quanh cổ Sư tử, quấn làm nhiều vòng quanh đầu, quanh thân và chân chú, cho tới khi chú không còn cắn, cào và kháng cự bất kỳ cách nào. Rồi chúng nhấc Sư tử lên và bay tới lâu đài của mụ Phù thủy, nơi chú bị ném vào một cái sân nhỏ có hàng rào sắt vây quanh để không tài nào thoát được.

Nhưng bọn khỉ chẳng hề động tới Dorothy. Cô bé đứng ôm Toto trong tay, nhìn gương mặt buồn bã của các bạn, thầm chắc rồi sẽ mau tới lượt cô. Tên đầu lĩnh của bầy Khỉ có cánh bay tới chỗ cô, cánh tay dài lông lá của nó vươn ra với cái mặt nhăn nhó xấu xi khủng khiếp, nhưng vừa trông thấy cái dấu hiệu của bà Phù thủy Tốt bụng trên trán cô, nó dừng lại ngay và bảo bọn khỉ kia không đụng tới cô.

“Chúng ta không thể hại cô bé này được”, nó nói với chúng, “vì cô ta được bảo vệ bởi Sức mạnh của điều Thiện, là thứ mạnh hơn sức mạnh của cái ác. Tất cả những gì chúng ta làm có thể là mang cô ta tới lâu đài của Phù thủy Độc ác và để lại đó”.

Thế là, nhẹ nhàng và cẩn trọng, chúng mang Dorothy trong tay, lao vụt trong không tới lâu đài và thả cô xuống thềm cửa chính.

Rồi con khỉ đầu lĩnh nói với mụ Phù thủy, “Chúng tôi đã vâng mệnh bà trong khả năng có thể. Thợ rừng Thiếc và Bù nhìn đã bị tiêu diệt, Sư tử bị trói trong sân của bà. Cô bé này thì chúng tôi không dám đụng tới, cũng như con chó mà cô ta ôm. Quyền năng của bà với chúng tôi giờ đây đã hết, và bà sẽ không gặp lại bọn này nữa”.

Thế là tất cả bọn Khỉ có cánh, trong tiếng nói cười ồn ĩ, bay vào không trung và biến khỏi tầm mắt.

Mụ Phù thủy Độc ác vừa ngạc nhiên vừa lo lắng khi trông thấy cái dấu hiệu của Dorothy – mụ hiểu rằng bọn khỉ có cánh lẫn mụ đều không dám làm hại cô bé bằng bất cứ cách nào. Mụ nhìn xuống chân cô và thấy đôi giày bạc, thế là mụ bắt đầu run lên sợ hãi, vì mụ biết phép thuật hùng mạnh nào có trong đó. Thoạt tiên mụ muốn chạy trốn khỏi Dorothy, nhưng khi nhìn vào đôi mắt cô, thấy tâm hồn ngây thơ ẩn dấu trong đó, và rằng cô bé cũng chẳng biết phép thuật diệu kỳ của đôi Giày bạc cô mang, thế là Phù thủy Độc ác cười thầm, và nghĩ, “Ta vẫn có thể biến nó thành nô lệ, vì nó chẳng biết cách dùng cái gì mà nó có”.

Rồi mụ bảo với Dorothy, giọng dữ dằn và khắc nghiệt, “Hãy đi với ta, xem ngươi có nghe lời ta ta, vì nếu không ta sẽ kết liễu đời ngươi như đã làm với Thợ rừng Thiếc và Bù nhìn”.

Dorothy bước theo mụ qua nhiều căn phòng đẹp đẽ của lâu đài tới cái bếp, nơi mụ Phù thủy bắt cô rửa nồi, rửa ấm, lau sàn, tiếp củi vào lò.

Dorothy nhẫn nhục đi làm, định rằng sẽ chăm chỉ hết mức, vì cô mừng là mụ Phù thủy Độc ác không giết cô.

Thấy Dorothy làm việc chăm chỉ, mụ Phù thủy muốn ra sân và đóng cương cho Sư tử Nhát giống như ngựa. Sẽ thích lắm, mụ chắc mẫm, khi bắt chú ta kéo xe của mụ tới bất cứ nơi nào mụ muốn. Nhưng khi cửa vừa mở ra, Sư tử đã gầm tướng lên dữ tợn nhảy tới chỗ mụ làm Phù thủy Độc ác sợ quá, lao bổ ra ngoài, sập cửa lại.

“Nếu không đóng cương cho mi được”, mụ Phù thủy bảo với Sư tử qua những thanh cổng, “ta sẽ bỏ đói mi. Mi sẽ không có gì để ăn cho tới khi chịu làm cái điều ta muốn”.

Sau đó mụ không mang thức ăn cho Sư tử ta đang bị cầm tù, và trưa nào cũng tới bên cổng hỏi, “Ngươi đã sẵn sàng đóng cương như ngựa chưa?”

Và Sư tử đáp, “Đừng hòng. Nếu vụ vào trong sân này ta sẽ cắn”.

Lý do Sư tử không phải làm điều mụ muốn là đêm nào cũng thế, khi mụ đã ngủ, Dorothy lại mang cho chú thức ăn từ trong tủ. Ăn xong rồi, chú nằm xuống cái giường bằng rơm, bên cạnh Dorothy ngả xuống gối đầu lên cái bờm mềm mại, bù xù của chú, họ cùng nói về nỗi gian truân của mình và cố vạch ra kế hoạch giải thoát. Nhưng họ không thấy cách nào để thoát ra khỏi lâu đài, vì nó luôn được canh gác bởi những người Winky màu vàng, là nô lệ của mụ Phù thủy Độc ác và quá khiếp hãi để mà làm trái lệnh mụ.

Cô gái nhỏ phải làm việc quần quật cả ngày, và mụ Phù thủy thường xuyên dọa đánh cô bằng cái ô cũ lúc nào mụ cũng cầm trong tay. Nhưng thực ra thì mụ không dám đánh Dorothy vì cái dấu hiệu vẫn hiện diện trên trán cô. Cô bé không hay biết điều đó và vô cùng sợ hãi cho bản thân và Toto. Có lần mụ Phù thủy lấy ô đánh Toto và cho con can đảm lao vào trả miếng bằng một cú ngoạm vào chân mụ. Mụ Phù thủy không chảy máu ở chỗ cắn, vì mụ quá độc ác nên tất cả máu trong người đã khô hết từ nhiều năm trước.

Cuộc sống của Dorothy trở nên buồn bã hơn khi càng ngày với cô, chuyện trở về Kansa gặp lạ Thím Em càng trở nên xa xôi. Đôi lúc cô khóc cay đắng hàng giờ, trong lúc Toto ngồi dưới chân, nhìn vào mặt cô, buồn rầu rên rỉ để bảo rằng nó phiền lòng đến thế nào cho cô chủ nhỏ. Toto thực chẳng cần biết nó đang ở Kansas hay Xứ sở của Oz, chừng nào có Dorothy ở bên. Nhưng nó biết cô nhỏ đang buồn, và điều đó khiến nó buồn theo.

Giờ đây mụ Phù thủy Độc ác vô cùng khao khát có đôi Giày bạc mà Dorothy lúc nào cũng mang. Bọn Ong, Quạ và Sói nằm chất đống và đang khô đi. Mụ đã dùng hết phép của cái Mũ vàng, nhưng nếu chỉ cần mụ có được đôi Giày bạc, mụ sẽ có nhiều sức mạnh hơn tất cả những thứ đã mất. Mụ xét nét dò chừng Dorothy, xem cô có cởi giày ra không, để mụ còn ăn trộm. Nhưng cô bé tự hào về đôi giày xinh xắn đến nỗi không khi nào cởi ra trừ ban đêm và khi cô đi tắm. Mụ Phù thủy thì quá sợ bóng tối nên không dám vào phòng cô ban đêm để lấy giày, và mụ còn hãi nước hơn cả bóng tối, nên chẳng bao giờ lại gần Dorothy đang tắm. Quả thực là, mụ Phù thủy già không bao giờ chạm vào nước, cũng như bằng cách nào đó để cho nước chạm vào mụ.

Nhưng sinh vật độc ác đó rất xảo quyệt, và cuối cùng cũng nghĩ ra một mẹo để có được cái mình muốn. Mụ đặt một thanh sắt ở giàn bếp, và rồi phù phép biến nó thành vô hình trong con mắt thường. Thế là khi Dorothy bước qua phòng mà không thấy nó, cô liền vấp vào thanh sắt, ngã xoài ra. Cô chẳng bị đau, nhưng khi cô ngã, một chiếc giày văng ra, và trước khi cô lấy lại được, mụ Phù thủy liền vồ lấy chiếc giày và xỏ vào chân mình.

Mụ già độc ác vô cùng hả hê thấy mẹo đó thành công, vì chừng nào mụ có một trong hai chiếc giày, mụ sẽ nắm giữ một nửa sức mạnh thần thông của nó, và Dorothy không thể dùgn để chống lại mụ ngảy cả khi cô biết làm.

Cô gái nhỏ bị mất chiếc giày, liền nổi giận bảo mụ Phù thủy, “Hãy trả giày cho tôi!”

“Ta không trả”, mụ Phù thủy đáp, “vì giờ là giầy của ta, không phải của ngươi”.

“Bà là kẻ độc ác!” Dorothy kêu lên. “Bà không có quyền láy giày của tôi”.

“Ta sẽ giữ nó, cũng thế cả thôi”, mụ Phù thủy cười vào mặt cô, “và ngày nào đó, ta sẽ lấy nốt cái kia”.

Điều đó khiến Dorothy vô cùng giận dữ và cô nhặt lấy xô nước gần đó, ném về phía mụ Phù thủy, làm mụ ướt sượt từ chân tới đầu.

Ngay lập tức mụ già độc ác hét lên sợ hãi, và khi đó, trong sự kinh hoàng sửng sốt cả Dorothy, mụ Phù thủy bắt đầu co rúm và teo tóp lại.

“Hãy xem ngươi đã làm gì ta!” mụ gào lên. “Một phút nữa thôi, ta sẽ bị tan hết”.

“Quả thực, tôi rất tiếc”, Dorothy nói, cũng thật kinh hãi khi thấy mụ Phù thủy trở nên tan chảy như đường màu nâu trước mắt cô.

“Ngươi không biết rằng nước là sự hủy diệt của ta?” mụ hỏi, bằng một giọng rền rỉ tuyệt vọng.

“Đương nhiên rồi”, Dorothy đáp. “Làm sao mà tôi biết được?”

“Phải rồi, trong vài phút nữa ta sẽ tan chảy hết, và ngươi sẽ sở hữu lâu đài. Sinh thời ta đã độc ác, nhưng chưa bao giờ tan nghĩ sẽ bị tan biến bởi một con nhãi như người, hết cả những chiến tích tàn bạo. Trông này, ta đi đây”.

Với những lời này, mụ Phù thủy đổ xuống thành một bãi tan chảy màu nâu, không hình thù và bắt đầu loan ra những tấm ván sạch sẽ nơi sàn bếp. Thấy mụ đã tan thành hư vô, Dorothy lấy một xô nước nữa dội lên cái đống đó. Rồi quét chúng ra cửa. Cô nhặt chiếc giày bạc lên, đó là cái duy nhất sót lại của mụ già. Cô rửa sạch giày, lấy khăn lau khô, rồi đi vào chân. Thế rồi, khi cuối cùng đã được tự do làm điều mình muốn, cô chạy ra sân bảo với Sư tử rằng đã hết đời mụ Phù thủy Độc ác của miền Tây, và họ không còn là những tù nhân trên vùng đất xa lạ.


Chương 13


Sư tử Nhát mừng rỡ nghe kể rằng mụ Phù thủy Độc ác đã tan hết vì một xô nước, và Dorothy ngay lập tức mở cổng nhà tù giải phóng cho chú. Họ cùng nhau vào trong lâu đài, nơi điều đầu tiên cô gọi tất cả những người Winky lại, bảo với họ rằng họ không còn là nô lệ.

Người Winky màu vàng hoan hỉ hết sức, vì đã nhiều năm rồi họ phải khổ sở làm việc cho Phù thủy Độc ác, kẻ luôn đối xử với họ vô cùng độc ác. Họ lấy luôn ngày này làm ngày lễ, và suốt từ đó chỉ hội hè nhảy múa.

“Nếu các bạn tôi, là Bù nhìn với Thợ rừng cũng được ở đây”, Sư tử nói, “thì tôi mới thật là hạnh phúc”.

“Cậu không nghĩ rằng chúng ta sẽ cứu được họ?” cô bé lo lắng hỏi.

“Chúng ta sẽ cố”, Sư tử đáp.

Thế là họ gọi những người Winky màu vàng lại và hỏi họ xem có thể cứu được các bạn cô, và người Winky đáp rằng họ sẵn lòng làm mọi điều có thể vì Dorothy, người đã đưa họ thoát khỏi cuộc đời nô lệ. Thế là cô chọn một người Winky có vẻ thông thạo nhất, rồi khởi hành lên đường. Họ đi cả ngày hôm đó, một phần của ngày hôm sau, cho tới khi tới được cái vùng đá lởm chởm nơi chàng Thợ rừng Thiếc đang nằm cong queo méo mó. Cái rìu của chàng ở gần đó, nhưng lưỡi đã rỉ còn tay cầm thì văng hẳn ra.

Những người Winky nhẹ nhàng nâng chàng Thợ rừng trong tay, đem chàng trở lại lâu đài vàng. Dorothy chảy nước mắt trước cảnh đáng buồn của người bạn cũ, còn Sư tử trông điềm tỉnh và cảm thông.

Khi về tới lâu đài, cô hỏi người Winky, “Có ai trong các anh là thợ thiếc?”

“Ồ, có, chúng tôi có vài thợ thiếc rất giỏi”, họ bảo có.

“Thế thì hãy đưa họ đến đây”, cô nói. Và khi đám thợ thiếc tới, dụng cụ mang trong giỏ, cô đề nghị với họ, “Các bác có thể vuốt thẳng những chỗ lồi lõm trên người chàng Thợ rừng, nắn cho về hình dáng cũ và hàn lại những chỗ gãy được không?”

Các bác thợ thiếc cẩn thận ngắm nghía chàng Thợ rừng rồi đáp rằng họ có thể chữa cho chàng lại được như xưa. Thế rồi trong một cái phòng lớn màu vàng của lâu đài, họa bắt tay vào việc, suốt ba ngày bốn đêm, gõ, vặn, xoắn, hàn, đánh bóng, đo đếm chân tay, mình, đầu của Thợ rừng Thiếc cho đến lúc cuối cùng chàng ta lại đâu vào đấy trong hình dáng cũ, cùng các khớp trơn tru như xưa. Đúng là có một vài miếng vá trên người chàng, nhưng các bác thợ thiếc đã cố gắng hết sức, và vì Thợ rừng không phải là kẻ phù phiếm nên chàng chẳng mảy may bận lòng.

Sau cùng, lúc chàng ta bước vào phòng Dorothy cảm ơn cô đã cứu, chàng ta mừng đến nỗi tuôn rơi những giọt nước mắt hạnh phúc, khiến Dorothy phải lấy tạp dè cẩn thận lau sạch khỏi mặt chàng để cho các khớp khỏi rỉ. Đông thời nước mắt cô cũng tuôn trào như mưa trước niệm vui gặp lại người bạn cũ, và nước mắt này thì không cần phải lau. Còn về Sư tử, chú ta cứ lấy chỏm đuôi lau nước mắt liên hồi đến nỗi nó ướt nhèm, khiến chú phải ra ngoài sân lâu đài hong lên trước mặt trời cho khô.

“Nếu chúng ta lại có anh Bù nhìn nữa”, chàng Thợ rừng Thiếc nói, khi nghe Dorothy kể xong mọi chuyện, “thì tôi mới thực sự hạnh phúc”.

“Chúng ta sẽ cố tìm lại anh ấy”, cô bé nói.

Thế là cô lại gọi những người Winky tới giúp, và họ đi cả ngày hôm đó và một phần của ngày hôm sau, tới cái cây cao nơi bọn Khỉ có cánh đã ném quần áo của Bù nhìn lên.

Đó là một cái cây rất cao, và thân cây trơn nhẵn tới độ không ai trèo nổi, nhưng chàng Thợ rừng Thiếc lập tức bảo, “Tôi sẽ hạ nó xuống, và chúng ta sẽ lấy được quần áo của anh ấy”.

Thì ra trong khi một nhóm thợ thiếc đang chữa thân thể cho Thợ rừng thì những người Winky khác, là các bác thợ vàng, đã làm một cái cán bằng vàng đặc và tra vào rìu của chàng, thay cho cái cũ đã gãy. Những người khác lại đánh bóng lưỡi rìu cho tới khi nó hết rỉ và lấp lánh lên như bạc sáng ngời.

Nói xong Thợ rừng bắt đầu đẵn, và chỉ môt lát cái cây đỗ đánh ầm, áo quần Bù nhìn văng ra, lăn xa trên mặt đất.

Dorothy nhặt chúng lên bà bảo đám người Winky mang về lâu đài, nơi chúng được nhồi bằng thứ rơm sạch đẹp, và trông kìa, đó chính là anh Bù nhìn, vẫn tinh tươm như xưa, đang không ngớt cảm tạ mọi người cứu mạng.

Giờ đây họ lại đoàn tụ với nhau. Dorothy và các bạn trải qua vài ngày vui vẻ tại Lâu đài, nơi họ tìm được mọi thứ mình muốn để được thỏa thích. Nhưng rồi một ngày, cô gài nhỏ nghĩ tới Thím Em và nói, “Chúng ta phải trở về chỗ Oz và yêu cầu ông ta thực hiện lời hứa”.

“Đúng vậy”, Thợ rừng đáp, “và cuối cùng tôi sẽ có được trái tim của mình”.

“Và tôi có được lòng dũng cảm”, Sư tử nói, vẻ ngẫm nghĩ.

“Và tôi sẽ được về Kansas”, Dorothy vỗ tay, kêu lên.

“Ôi, ngày mai ta sẽ lên đường trở về Thành Ngọc Xanh!”

Họ đã quyết điều này. Ngày hôm sau họ gọi những người Winky lại, nói lời từ biệt. Đám người Winky buồn bã thấy họ ra đi, và họ đã trở nên quý mến Thợ rừng Thiếc đến nỗi cứ nài xin chàng ở lại trị vì họ trên Miền đất Vàng phía Tây đó. Nhưng thấy các bạn quả quyết lên đường, người Winky liền tặng Toto và Sư tử mỗi người một cái đeo cổ vàng, tặng Dorothy một cái vòng xinh đẹp, nạm đầy kim cương tặng Bù nhìn cây gậy chống bịt vàng để đi khỏi ngã, và cho chàng Thợ rừng Thiếc họ tặng can đầu làm bằng bạc, có dát vàng cùng đá quý.

Mỗi người trong bọn họ nói với người Winky những lới tốt đẹp, rồi tất cả bắt tay họ đến rũ cả tay.

Dorothy đến bên cái tu đựng bát đĩa của mụ Phù thủy để lấy vào giỏ lương thực cho cuộc hành trình, và ở đó cô thấy cái Mũ vàng. Cô đội thử mũ lên đầu, thấy nó vừa khít. Cô không biết gì về phép thuật của Mũ vàng, nhưng thấy nó xinh xắn nên cô quyết định sẽ đội nó và đội mũ trùm đầu của cô vào trong giỏ.

Thế là, đã sẵn sàng cho chuyến đi, các bạn bắc đầu khởi hành về Thành Ngọc Xanh. Những người Winky tung hô họ ba lần với nhiều lời chúc lên đường may mắn.

Các bạn hẳn còn nhớ rằng không có con đường nào – ngay cả một lối đi – giữa lâu đài của mụ Phù thủy Độc ác với Thành Ngọc Xanh. Đang lúc bốn bạn đồng hành tìm mụ thì mụ đã thấy họ và phái bầy Khỉ có cánh đến bắt. Giờ đây, tìm lối về qua những cánh đồng lớn đầy mao lương và cúc rực rỡ còn nhọc nhằn hơn khi đến. Đương nhiên các bạn của chúng ta biết rằng phải đi thằng về phương đông, nơi mặt trời mọc, và họ đã khởi hanh đúng hướng. Nhưng tới trưa, khi mặt trời ở trên đỉnh đầu, họ không còn biết đâu là đông, đâu là tây, và đó là lý do khiến họ lạc đường trong những cánh đồng bao la. Tuy vậy, họ vẫn tiếp tục bước, và đêm xuống với mặt trăng hiện ra sáng ngời. Thế là họ nằm xuống giữa những bông hoa đỏ thẫm có mùi thơm ngọt ngào và ngủ say sưa tới sáng, ngoại trừ anh Bù nhìn và Thợ rừng.

Sáng hôm sau, mặt trời khuất sau đám mây, nhưng họ vẫn khởi hành như thể biết rõ đường đi.

“Nếu cứ đi thật xa”, Dorothy nói, “có lúc ta sẽ tới một nơi nào đó, tôi chắc thế”.

Nhưng ngày lại ngày trôi qua, và họ vẫng không thấy có gì trước mặt ngoại trừ cánh đồng đỏ thẫm. Bù nhìn bắt đầu hơi cằn nhằn.

“Chắc hẳn chúng ta đã đi lạc đường”, anh ta nói, “và trừ phi ta phải tìm được đường tới ThànhNgọc Xanh, tôi sẽ không bao giờ có được bộ não”.

“Cũng như tôi chẳng tìm được trái tim”, Thợ rừng Thiếc tuyên bố, “Tôi thấy khó mà đợi nổi tới khi gặp được Oz, và cô có thấy rằng đây là chuyến đi rất dài”.

“Cô xem”, Sư tử Nhát nói, giọng rên rỉ. “Tôi không đủ can đảm để lê bước mãi mà chẳng tới đâu”.

Thế là Dorothy mất hết tinh thần. Cô ngồi xuống cỏ và nhìn các bạn đồng hành, còn họ ngồi xuống và nhìn cô, rồi Toto thấy lần đầu tiên trong đời nó chản rượt đuổi con bướm đang bay ngang đầu, thế là nó thè lưỡi ra thở hổn hển và nhìn Dorothy như muốn hỏi “ta làm gì bây giờ?”

“Chúng ta thử gọi Chuột đồng xem”, cô đề nghị, “Họ có thể cho ta biết đường về Thành Ngọc Xanh”.

“Chắc hẳn rồi”, Bù nhìn kêu lên. “Sao ta không nghĩ ra từ trước nhỉ?”

Dorothy thổi vào cái còi cô vẫn đeo quanh cổ từ khi Nữ hoàng chuột cho cô. Vài phút sau họ nghe thấy tiếng ràn rạt của những cái chân bé xíu và một lũ chuột nhỏ xam lao tới chỗ cô. Ở giữa chúng chính là Nữ hoàng – bà ta liền hỏi họ bằng cái giọng bé chin chít, “Tôi có thể làm gì cho các bạn?”

“Chúng tôi bị lạc đường”, Dorothy nói. “Bà có biết Thành Ngọc Xanh ở đâu?”

“Đương nhiên là tôi biết”, Nữ hoàng đáp, “nhưng tới đó còn xa lắm, vì giờ đây cô toàn đi ngược đường”. Lúc này bà ta nhìn thấy cái Mũ vàng của Dorothy và bảo, “Vì sao cô không sử dụng phép thuật của chiếc mũ và gọi bầy Khỉ có cánh tới? Chúng sẽ đem cô về thành của Oz trong không đầy một giờ”.

“Tôi không biết nó có phép”, Dorothy đáp, ngạc nhiên, “đó là gì vậy?”

“Phép thuật được ghi bên trong Mũ vàng”, Nữ hoàng chuột đáp, “nhưng nếu cô định gọi bầy Khỉ có cánh thì gượm đã, để chúng tôi đi đã, vì chúng nghịch lắm và gây được rắc rối cho bọn tôi thì chúng sẽ lấy làm sướng lắm”.

“Thế chúng có làm gì tôi không?” cô bé lo lắng hỏi.

“Ồ, không. Chúng phải tuân lời người mang Mũ. Xin tạm biệt!” Và bà ta chạy vụt đi, bọn chuột hối hả chạy theo sau.

Dorothy nhìn vào cái Mũ vàng và nhìn thấy những dòng chữ trên lớp lót. Đây chắc hẳn là phép thuật, cô nghĩ. Thế là cô cẩn thận đọc lời chỉ dẫn rồi đặt cái mũ lên đầu.

“Ep-pe, pep-pe, kak-ke” cô nói, đứng lên chân trái.

“Cô nói gì thế?” anh Bù nhìn hỏi, không hiểu Dorothy đang làm gì.

“Hil-lo, hol-lo, hel-lo” Dorothy tiếp tục, làn này đứng lên chân phải.

“Helle”, Thợ rừng Thiếc thản nhiên đáp.

“Ziz-zy, zuz-zy, zik!” Dorothy nói, giờ thì đứng trên hai chân. Thế là kết thúc việc đọc thần chú, và họ nghe thấy tiếng ríu rít và cánh đập ồn ĩ, khi bầy Khỉ có cánh bay tới chỗ họ.

Con Vua khi cuối đầu trước Dorothy và hỏi, “Cô có lệnh gì sai bảo?”

“Chúng tôi muốn về Thành Ngọc Xanh”, cô bé nói, “nhưng bị lạc đường.

“Chúng tôi sẽ đưa cô về”. Vua khỉ đáp, lập tức hai con Khỉ đã cắp Dorothy trong tay bay đi. Những con khác mang Bù nhìn, Thợ rừng Thiếc, Sư tử. Một con khỉ nhỏ túm lấy Toto và bay theo, dù con chó cứ cố cắn nó.

Thoạt tiên anh Bù nhìn và Thợ rừng Thiếc hơi sợ sệt, rồi thấy không có chuyện gì xảy ra, họ đã du hành qua không trung một cách vui vẻ, dễ chịu thưởng ngoạn những khu vườn và cánh rừng xinh đẹp xa tít bên dưới.

Dorothy thấy mình lướt đi nhẹ nhàng giữa hai con Khỉ to nhất, một con chính là Vua khỉ. Chúng lấy tay làm thành một chiếc ghế và cẩn trọng để khỏi làm cô đau.

“Vì sao các anh phải tuân lời phép thuật của Mũ vàng?” cô hỏi.

“Đó là một câu chuyện dài”, Vua khi đáp, trong tiếng cười. “Đường trước mặt còn dài, tôi sẽ kể cho cô nghe nếu cô thích”.

“Tôi rất muốn nghe chuyện đó”, cô đáp.

“Ngày trước”, khỉ đầu đàn bắt đầu, “bọn tôi là những con khỉ tự do, sống sung sướng trong rừng lớn, chuyền cành, ăn quả hạt, làm những điều chúng tôi thích mà chẳng phải gọi ai là chủ. Có lẽ đôi lúc một số trong bọn tôi quá tinh nghịch, có nhảy xuống kéo đuôi những con vật có cánh, đuổi chim, ném hạt vào người trong rừng. Nhưng chúng tôi vô tư và hạnh phúc, tràn ngập niềm vui, tận hưởng từng giây từng phút mỗi ngày. Đó là nhiều năm về trước, trước cả khi phù thủy Oz ra khỏi những đám mây và thống trị vùng đất này.

Khi đó, tận phương Bắc là nơi ở của một nàng công chúa xinh đẹp và là một phù thủy tài ba. Tất cả phép thuật của nàng đều dùng để giúp đỡ mọi ngươi. Nàng tên là Gayelette và sống trong một lâu đài lộng lẫy xây bằng những khối đã ru bi lớn. Nàng được tất cả mọi người yêu quý, nhưng mang trong mình một nỗi buồn sâu thẳm là không thể tìm nổi người yêu, vì hết thảy đàn ông đều ngốc nghếch và xấu xí để có thể xứng đôi với một người vừa xinh đẹp và thông minh đến thế. Cuối cùng, nàng tìm được một cậu thanh niên đẹp trai, đỉnh đạc và khôn ngoan hơn tuổi tác. Gayelette quyết rằng khi chàng ta trở thành đàn ông, nàng sẽ lấy người đó làm chồng. Thế là nàng mang chàng tới lâu đài ru bi của mình, và dùng mọi phép thần thông biến chàng trai thành mạnh mẽ, tốt bụng và đáng yêu như niềm ao ước của bất kỳ người đàn bà nào. Khi trưởng thành, Quelala, tên chàng trai như thế, được coi là người đàn ông tốt đẹp và thông thái nhất trong miền, trong khi vẻ nam nhi của chàng khiến Gayelette say đắm và hổi hả chuẩn bị cho đám cưới.

“Ông tôi lúc đó là Vua của bầy Khỉ có cánh sống trong cánh rừng gần lâu đài của Gayelette, và cụ già là kẻ thích đùa bỡn hơn bất kỳ thứ gì trên đời. Một hôm, ngay trước đám cưới, ông tôi đang bay với cả bầy thì thấy Quelala đang đi bên sông. Chàng ta ăn vận bộ cánh giàu sang bằng lụa hồng và nhung đỏ tía, và ông tôi muốn xem xem chàng ta có nên trò trống gì. Thế là cả bầy liền lao xuống tóm lấy Quelala, mang chàng ra giữa sông thả xuống.

“Hãy bơi đi, chàng trai thân mến”, ông tôi kêu lên, “và xem nước có làm hỏng mất xiêm y”. Quelala quá khôn ngoan không thể không bơi. Chàng không hề là kẻ đã bị vận may làm hỏng. Chàng cười lớn khi ngoi lên mặt nước và bơi vào bờ. Nhưng khi Gayelette chạy ra đón chàng, nàng thấy rằng quần nhung áo lụa của chàng đã bị dòng nước sông làm hỏng.

Công chúa rất đỗi tức giận, và đương nhiên, nàng biết kẻ nào gây ra chuyện đó. Nàng cho bắt cả bầy Khỉ có cánh tới trước mặt, nàng bảo trước tiên sẽ buộc cánh cả bọn lại giống như chúng đã làm với Quelala, đem thả chúng xuống dòng sông. Nhưng ông tôi ra sức cầu xin, vì ông biết bầy khỉ sẽ chết đuối dưới sông nếu bị trói cánh. Quelala cũng nói đỡ cho, vậy nên cuối cùng Gayelette tha cho họ, với điều kiện rằng bầy Khỉ có cánh từ đó phải ba lần thực hiện ước nguyện của người đội Mũ vàng. Cái mũ này là quà cưới cho Quelala, và người ta bảo nó khiến công chúa tốn một nửa vương quốc của nàng. Dĩ nhiên ông tôi và bầy Khỉ đồng ý với điều kiện ngay lập tức, và đó là lý do vì sao chúng tôi phải ba lần làm nô lệ cho những người nào có được Mũ vàng, bất luận là ai”.

“Thế rồi họ ra sao?” Dorothy hỏi, vô cùng thích thú vì câu chuyện.

“Quelala là người đầu tiên sở hữu cái Mũ vàng”, Khỉ đáp, “và chàng là người đầu tiên đưa điều ước cho chúng tôi. Vì cô dâu của chàng không thể chịu nổi sự hiện diện của chúng tôi, sau khi cưới nàng chàng gọi tất cả chúng tôi vào rừng và ra lệnh cho chúng tôi không bao giờ để nàng phải trông thấy bầy Khỉ có cánh nữa, là điều mà chúng tôi rất muốn vì tất cả đều sợ nàng.

“Đó là tất cả những gì chúng tôi phải làm cho tới khi Mũ vàng rơi vào tay Phù thủy Độc ác miền Tây, kẻ đã bắt chúng tôi biến người Winky thành nô lệ, và sau đó đẩy Oz ra khỏi miền Tây. Giờ đây Mũ vàng thuộc về cô, và cô có ba lần gọi chúng tôi để thực hiện ước muốn”.

Khi Vua khỉ kết thúc câu chuyện, Dorothy nhìn xuống và trông thấy trước mặt là những bức tường xanh sáng ngời của Thành Ngọc Xanh. Cô kinh ngạc trước chuyến đi chóng vánh của bẩy Khỉ, nhưng mừng rỡ vì hành trình đã kết thúc. Những sinh vật kỳ lạ cẩn thận đặt các bạn đồng hành xuống trước cổng Thành phố, vua Khỉ sát đầu chào Dorothy rồi bay vụt đi, cả bầy theo sau.

“Thật là một chuyến đi thú vị”, cô gái nhỏ nói.

“Đúng vậy, và mau chóng thoát khỏi rắc rối”, Sư tử đáp. “May mắn làm sao là cô đã mang theo cái mũ kỳ diệu đó!”


Chương 14


Bốn bạn đồng hành bước tới cái cổng lớn của Thành Ngọc Xanh và nhấn chuông. Nhấn được vài lần, cánh cổng mở ra bởi chính viên Gác Cổng họ từng gặp khi trước.

“Cái gì thế này, các vị trở lại ư?” ông ta ngạc nhiên hỏi.

“Thế ông không thấy sao?” anh Bù nhìn đáp.

“Nhưng tôi nghĩ các vị đã đi gặp Phù thủy Độc ác của miền Tây”.

“Chúng tôi đã gặp mụ”, Bù nhìn đáp.

“Và mụ để các vị đi?” người đàn ông kinh ngạc hỏi.

“Mụ không thể không để, vì mụ đã tan ra rồi”, Bù nhìn giải thích.

“Tan ra! Vậy à, đó quả là một tin tốt lành”, ông ta nói.

“Thế ai đã làm mụ tạn vậy?”

“Đó là Dorothy”, Sư tử nghiêm trang nói.

“Trời phù hộ cho cô!” người đàn ông kêu lên, và cúi đầu thật thấp trước mặt cô.

Rồi ông ta dẫn họ vào căn phòng nhỏ của mình và lấy kính từ cái hộp lớn đeo cho tất cả, cũng như lần trước. Sau đó họ qua cổng vào Thành Ngọc Xanh, và khi mọi người nghe viên Gác Cổng bảo rằng các bạn đã làm tan chảy mụ Phù thủy Độc ác miền Tây, họ liền xúm lại quanh họ, đi theo họ thành một đám lớn tới Lâu đài của Oz.

Trước cửa, người lính có chòm râu dài màu xanh vẫn đứng canh, nhưng anh ta cho họ vào ngay, và họ gặp lại cô gái xanh xinh đẹp, người lập tức dẫn từng người về căn phòng cũ để nghỉ ngơi trước khi ngài Oz vĩ đại sẵn sàng tiếp họ.

Anh lính lập tức mang tin tới chỗ ngài Oz rằng Dorothy và các bạn đã trở về, sau khi tiêu diệt xong Phù thủy Độc ác, nhưng Oz không đáp. Họ nghĩ rằng Phù thủy vĩ đại sẽ cho đòi ngay, nhưng không phải. Ngày hôm sau, họ không có tin tức gì về ông ta, ngày hôm sau, rồi hôm sau nữa. Việc chờ đợi thực chán chường và mệt mỏi, và cuối cùng họ thấy bức tức ngài Oz đối xử với họ thật là tệ, sau khi khiến họ phải trải qua bao nhiêu gian khó cùng cảnh nô lệ. Thế là anh Bù nhìn, rốt cục liền yêu cầu cô gái xanh mang tiếp lời nhắn tới Oz, rằng nếu ngài ta không gặp họ ngay lập tức, họ sẽ gọi bầy Khỉ có cánh tới giúp để xem ngài có giữ lời hữa hay không. Khi Phù thủy Oz nhận được tin này, ông ta kinh hoảng tới nổi cho đòi họ tới Phòng Ngai bốn phút sau chín giờ sáng hôm sau. Ông ta đã có lần chạm trán bọn Khỉ có cánh ở miền Tây và không mong gặp lại chúng.

Bốn bạn đồng hành trải qua một đêm không ngủ, mỗi người nghĩ tới món quà mà Oz hứa ban cho họ. Duy chỉ có một lần Dorothy chợp mắt nổi, rồi cô mơ thấy mình đáng ở Kansas, nơi có Thím Em đang bảo rằng thím mừng quá đỗi khi thấy cô lại trở về nhà.

Đúng chín giờ sáng hôm sau, người lính tóc mai xanh đã ở chỗ họ, và bốn phút sau họ đã tới Phòng Ngai của phù thủy Oz vĩ đại.

Lẽ dĩ nhiên mỗi người trong số họ mong nhìn thấy Phù thủy Oz trong hình dạng trước đây, và thảy đều vô cùng kinh ngạc khi nhìn quanh mà chẳng thấy ai ngoài căn phòng. Họ đứng sát cửa và sát vào nhau, vì sự tĩnh lặng của căn phòng trống rỗng còn đáng sợ hơn mọi hình dạng của Oz mà họ từng thấy.

Thế rồi họ nghe thấy một giọng nói, phát ra đâu đó gần đỉnh mái vòm lớn, với một giọng điệu long trọng, “Ta là Oz, phù thủy Vĩ đại và Khủng khiếp. Các ngươi tìm ta có việc gì?”

Họ lại nhìn khắp xó xỉnh trong phòng. Chẳng thấy ai, Dorothy liền hoi, “Ngài ở đâu?”

“Ta ở mọi nơi”, Giọng nói đáp, “nhưng vô hình trước mắt bọn ngươi. Giờ ta sẽ ngồi lên ngai kia và các ngươi có thể nói chuyện với ta”.

Quả thực là, khi đó Giọng nói dương như phát thẳng ra từ cái ngai, thế là họ tiến lên thành hàng, trong khi Dorothy nói, “Chúng tôi tới để xin ngài giữ lời hứa, thưa ngài Oz”.

“Lời hứa nào?” Oz hỏi.

“Ngài hứa đưa tôi trở về Kansas khi mụ Phù thủy Độc ác bị tiêu diệt”, cô bé nói.

“Và hứa cho tôi bộ não”, anh Bù nhìn tiếp.

“Và hứa cho tôi trái tim”, chàng Thợ rừng Thiếc đáp.

“Và hứa cho tôi lòng dũng cảm”, Sư tử Nhát đáp.

“Có phải Phù thủy Độc ác đã thực sự bị tiêu diệt?” Giọng nói hỏi, và Dorothy nghĩ nó hơi run rẩy.

“Phải”, cô đáp, “Tôi đã làm mụ tan ra bằng một xô nước”.

“Trời đất”, Giọng nói đáp, “thật là đột ngột! Được rồi, hãy tới chỗ ta ngày mai, vi ta cần thời gian để nghĩ cho kỹ”.

“Ngài đã có vô khối thời gian”, chàng Thợ rừng giận dữ nói.

“Chúng tôi không thể đợi thêm một ngày”, Bù nhìn tiếp.

“Ngài phải giữ lới hứa với chúng tôi” Dorothy kêu lên.

Sư tử ta nghĩ phải dọa ngài phù thủy một cái. Thế là chú ta gầm tướng lên, hung hãn và đáng sợ tới mức Toto phải cuống cuồng chạy ra xa, làm đổ bức bình phong ở góc phòng. Và khi bình phong rơi đánh ầm một cái, họ nhìn ra phía đó, và trong khoảng khắc tất cả đều tràn đầy sửng sốt. Vì họ thấy đứng ở chỗ mà cái màn bị che khuất, là một ông già bé nhỏ,với cái đầu hói và khuôn mặt nhăn nheo, cũng đang kinh hoàng như họ.

Thợ rừng Thiếc vùng rìu lao tới chỗ người đàn ông bé nhỏ và hét lên, “Ông là ai?”

“Tôi là Oz, phù thủy Vĩ đại và Khủng khiếp”, ông già nhỏ thó đáp, giọng run rẩy. “Nhưng xin đừng đánh tôi, tôi sẽ làm bất kỳ điều gì các vị muốn”.

Các bạn của chúng ta nhìn ông già trong sửng sốt và thất vọng.

“Tôi nghĩ Oz là cái đầu lớn cơ mà”, Dorothy nói.

“Còn tôi tưởng Oz là một Quý bà đáng yêu”, Bù nhìn nói.

“Còn tôi tưởng Oz là một con thú khủng khiếp”, Thợ rừng Thiếc nói.

“Còn tôi tưởng Oz là một quả cầu lửa”, Sư tử kêu lên.

“Không, các vị đều nhầm, người đàn ông nhỏ đáp, nhũn nhặn, “Đó là tôi đã ngụy tạo ra”.

“Ngụy tạo!”, Dorothy kêu lên, “ông không phải là phù thủy vĩ đại ư?”

“Khẽ thôi, thưa cô”, ông ta nói, “xin đừng nói to, nếu ngươi ta nghe thấy thì tôi sẽ đi đời. Tôi được coi là phù thủy vĩ đại mà”.

“Nhưng mà không phải?” cô bé hỏi.

“Không hề, thưa cô. Tôi chỉ là một người bình thường”.

“Còn tệ hơn thế”, Bù nhìn nói, giọng buồn bã, “ông là kẻ mạo danh”.

“Chính thế”, người đàn ông nhỏ tuyên bố, xoa hai tay vào nhau như thể điều đó khiến ông thú vị. “Tôi là kẻ mạo danh”.

“Nhưng chuyện này thật khủng khiếp”, chàng Thợ rừng lên tiếng, “làm thế nào tôi có được trái tim đây?”

“Và lòng dũng cảm của tôi?” Sư tử hỏi.

“Và trí não của tôi?” Bù nhìn hỏi, lấy tay gạt nước mắt chảy ra.

“Ôi, các bạn thân mến”, Oz nói, “Xin đừng nhắc tới mấy thứ nhỏ nhặt đó. Hãy xem tôi đây và cái nỗi khổ kinh khủng mà tôi gặp phải khi bị phát giác”.

“Không ai biết ông là giả mạo ư?” Dorothy hỏi.

“Không ai cả, ngoài bốn vị và tôi”, Oz đáp, “Tôi lừa mọi người lâu đến nỗi đã nghĩ rằng sẽ không bao giờ bị lộ. Sai lầm lớn nhất của tôi, đó là các vị vào Phòng Ngai. Thường thường tôi không bao giờ gặp thần dân của mình, nên họ tin rằng tôi là cái gì khủng khiếp lắm”.

“Nhưng tôi không hiểu”, Dorothy hoang mang nói. “Làm thế nào mà ông hiện ra với cái đầu lớn?”

“Đó là một trong các mẹo của tôi”, Oz đáp, “Xin cô theo lối này, tôi sẽ cho cô hay”.

Ông ta dẫn đường tới một phòng nhỏ ở cuối Phòng Ngai và họ bước theo. Ông ta chỉ và một góc, ở đó có cái đầu lớn đang nằm, làm bằng nhiều lớp giấy dày có khuôn mặt được sơn khéo.

“Tôi treo cái này từ trên trần bằng sợi dây”, Oz nói, “Tôi đứng sau bình phong và kéo dây, để đảo đảo con mắt và cử động cái miệng”.

“Thế còn giọng nói?” cô hỏi.

“Ồ, tôi là người có tài nói bụng”, người đàn ông bé nhỏ đáp, “và tôi có thể định vị giọng của mình bất cứ khi nào tôi muốn. Thế nên cô nghĩ nó từ cái đầu phát ra. Đây là những cái khác tôi dùng để đánh lừa các vị”. Ông ta cho Bù nhìn xem áo quần và mặt nạ mà ông ta mặc để làm quý bà duyên dáng, còn chàng thợ rừng thi trông thấy con thú khủng khiếp chỉ là một đống da, được khâu vào nhau, với những thanh gỗ nhỏ để dựng các phía. Còn quả cầu lửa thì vị Phù thủy giả mạo cũng treo nó ở trên trần. Đó thực là một quả bông, nhưng được rót dầu lên thành ra một quả cầu cháy dữ dội.

“Thực sự thì”, Bù nhìn nói, ông phải lấy làm hổ thẹn làm một kẻ giả mạo như thế”.

“Có, chắc chắn là tôi hổ thẹn”, người đàn ông bé nhỏ đáp, buồn bã. “Nhưng đó là điều duy nhất tôi có thể. Xin hãy ngồi xuống, có đủ ghế đây, và tôi sẽ kể các vị nghe câu chuyện của mình”.

Thế là họ ngồi xuống và nghe ông ta kể câu chuyện sau đây:

“Tôi sinh ra ở Omaha…”

“Sao lại thế, nơi đó chẳng cách Kansas là bao!” Dorothy kêu lên.

“Không xa, nhưng từ đây thì xa hơn”, ông ta lắc đầu với cô, buồn bã. “Lớn lên tôi trở thành một người nói bụng, và được huấn luyện bởi một bậc thầy vĩ đại về môn đó. Tôi có thể bắt chước bất kỳ loài chim hay thú nào”. Tới đây ông liền bắt chước tiếng mèo con giống đến nỗi Toto liền vểnh tai ngó xem nó ở đâu. “Sau một hồi”, Oz tiếp tục, “tôi phát chán trò đó và trở thành người bay khinh khí cầu”.

“Cái đó là gì vậy?” Dorothy hỏi.

“Một người bay lên khinh khí cầu vào hôm diễn xiếc, thế là một đám đông kéo tới và họ phải trả tiền xem xiếc”.

“Ồ, tôi hiểu”, cô đáp.

“Và thế là, một ngày nọ tôi bay lên trong khinh khí cầu nhưng dây thừng bị xoắn, thế là tôi không xuống được nữa. Nó vượt lên trên cả mây, xa tới nổi gặp phải luồng không khí và bi mang đi qua bao dặm đường. Cả ngày lẫn đêm tôi bay trong không trung, và sáng ngày thứ hai tôi thức giấc và thấy khinh khí cầu đang lơ lửng trên một vùng đất kỳ lạ, xinh đẹp.

“Nó từ từ hạ xuống, tôi chẳng bị đau tí nào. Nhưng thấy mình ở giữa những nơi xa lạ. Còn họ thấy tôi từ mây xuống, thì nghĩ rằng tôi là một Phù thủy Vĩ đại. Đương nhiên tôi cứ để họ nghĩ như thế, vì họ sợ tôi và hứa làm mọi điều tôi muốn.

“Để vui vẻ và để cho người giỏi có việc, tôi lệnh cho họ xây dựng Thành phố này, cùng với cung điện của tôi. Họ làm điều đó nhiệt thành và giỏi giang. Thế là tôi nghĩ, xứ sở ngày xanh tươi và đẹp đẽ, tôi sẽ gọi nó là Thành Ngọc Xanh, và để cho hợp với cái tên, tôi bắt tất cả thảy mọi người đeo kính, khiến mọi thứ họ nhìn thấy đều thành ra xanh”.

“Thế nghĩa là mọi thứ ở đây không xanh?” Dorothy hỏi.

“Không xanh hơn bất kỳ thành phố nào”, Oz đáp. “Nhưng khi cô đeo kính xanh đó vào, tất nhiên là mọi thứ cô thấy đều màu xanh. Thành Ngọc Xanh được xây đã nhiều năm rồi, và khi được khinh khí cầu mang tới, tôi là một người trẻ tuôi, mà nay đã quá già. Nhưng đám thần dân của tôi mang kính lâu tới mức đa phần họ nghĩ nó thực sự là Thành Ngọc Xanh, và chắc chắn là một nơi đẹp đẽ, thừa mứa ngọc ngà với kim loại đá quý, và mọi thứ tốt đẹp cần có cho người ta hạnh phúc. Tôi tử tế với các thần dân và họ quý mến tôi, nhưng từ khi cung điện này được dựng lên, tôi đã giam mình lại không gặp mặt bất kỳ một ai.

“Một trong những điều tôi lo sợ nhất là các mụ phù thủy, vì trong khi mình hoàn toàn không có phép thuât gì thì tôi mau chóng biết rằng đám phù thủy có thể làm ra những điều thần kỳ. Có bốn phù thủy trong xứ này, và họ trị vì dân chúng ở miền Bắc, miền Nam, miền Tây, miền Đông. May mắn là các bà Phù thủy miền Bắc và Nam tốt bụng, và tôi biết họ sẽ không hại mình. Nhưng các mụ phù thủy miền Đông và miền Tây thì độc ác kinh khủng, và nếu không nghĩ rằng tôi mạnh hơn thì các mụ chắc chắn đã tiêu diệt tôi lâu rồi. Và thế là, tôi sống trong nỗi sợ cùng cực về các mụ nhiều năm, thế nên cô cứ tưởng tượng tôi đã vui mừng thế nào khi thấy ngôi nhà của cô đã rơi vào Phù thủy Độc ác miền Đông. Khi cô tới chỗ tôi, tôi sẵn sàng hứa điều gì nếu cô làm biến luôn mụ Phù thủy còn lại. Giờ thì cô đã làm mụ ta tan ra, tôi lấy làm xấu hổ mà nhận rằng tôi không giữ được lời hứa”.

“Tôi nghĩ ông là người rất tồi”, Dorothy nói.

“Ồ, không, cô bé thân mến. Tôi thực là người rất tốt, nhưng là một phù thủy tồi, tôi thừa nhận như vậy”.

“Ông có thể cho tôi bộ não?”, Bù nhìn hỏi.

“Anh không cần nó. Anh đang học mọi thứ mỗi ngày. Đứa trẻ có óc não, nhưng nó có biết nhiều đâu. Kinh nghiệm là cái duy nhất mang lại hiểu biết, và chừng nào anh còn ở trên đời, anh càng có nhiều kinh nghiệm”.

“Điều đó có lẽ đúng”, Bù nhìn nói, nhưng tôi vẫn cứ không hạnh phúc trừ phi ông cho tôi một bộ não”.

Vị Phù thủy giả nhìn anh ta cẩn thận.

“Được rồi”, ông ta thở dài nói, “tôi không phải là phù thủy, như tôi đã nói, nhưng nếu sáng mai anh tới chỗ tôi, tôi sẽ nhồi bộ não vào đầu anh. Tuy vậy, tôi không thể cho anh biết làm thế nào để sử dụng chúng, anh phải tự mình tìm ra”.

“Ồ, cảm ơn, cảm ơn ngài!”, Bù nhìn kêu lên. “Tôi sẽ tìm ra cách để dùng nó, đừng lo!”

“Thế lòng dũng cảm của tôi thì sao?”, Sư tử lo lăng hỏi.

“Cậu có thừa lòng dũng cảm, tôi đảm bảo”, Oz trả lời. “Tất cả thứ cậu cần là tự tin vào chính mình. Không có sinh vật nào không sợ hãi khi gặp nguy hiểm. Lòng dũng cảm là đối mặt với nguy hiểm ngay cả khi anh sợ, và lòng dũng cảm đó thì cậu có thừa”.

“Có lẽ vậy, nhưng tôi vẫn cứ sợ”, Sư tử nói, “Tôi sẽ rất là không vui trừ phi ông cho tôi một thứ can đảm làm một kẻ quên đi rằng anh ta đang sợ”.

“Được rồi, ngày mai, tôi sẽ cho cậu lòng dũng cảm đó”, Oz trả lời.

“Thế còn trái tim của tôi?” chàng Thợ rừng Thiếc hỏi.

“Vậy sao”, Oz trả lời, ‘về chuyện đó, tôi nghĩ anh đã làm khi muốn có trái tim. Nó là thứ khiến con người ta phiền muộn nhất. Nếu mà anh biết rằng, anh là người may mắn không có tim”.

“Đó là vấn đề quan điểm”, Thợ rừng đáp, “Về phần tôi, tôi sẽ chịu mọi bất hạnh mà không hề ca cẩm, nếu ông cho tôi một trái tim”.

“Được thôi”, Oz đáp nhã nhặn, “Hãy tới chỗ tôi ngày mai và anh sẽ có trái tim. Tôi đã sắm vai Phù thủy nhiều năm tới nổi sẽ tiếp tục vai đó thêm một chút nữa”.

“Còn giờ thì”, Dorothy hỏi, “làm thế nào cho tôi được trở về Kansas?”

“Chúng ta phải suy nghĩ về chuyện đó”, người đàn ông bé nhỏ đáp. “Hãy cho tôi hai ba ngày xem xét vấn đề và tôi sẽ tìm ra con đường đưa cô vượt qua sa mạc. Trong khi đó, các vị sẽ được đối xử như khách quý, và cung điện của tôi, mọi người sẽ hầu hạ và tuân theo những mong muốn nhỏ nhất của các vị. Chỉ có một điều tôi xin đổi lại cho sự giúp đỡ đó, là các vị hãy giữ kín đừng cho ai biết tôi là giả mạo”.

Họ đồng tình không hề nói gì về điều đã biết, và trở lại phòng trong tâm trạng phấn chấn. Cả Dorothy cũng hy vọng rằng “Kẻ giả mạo Vĩ đại và Khủng khiếp”, cô gọi ông ta như thế, sẽ tìm ra cách đưa cô vê Kansas, và nếu thế thì cô sẵn sàng tha thứ cho ông ta tất cả.


Chương 15


Sáng hôm sau, anh Bù nhìn bảo với các bạn, “Hãy mừng cho tôi đi. Rốt cục tôi cũng được tới chỗ Oz để lấy bộ óc. Khi trở về tôi cũng sẽ là một người như ai”.

“Tôi luôn quý anh như là anh vậy thôi”, Dorothy nói giản dị.

“Như là cô quý một anh bù nhìn”, anh ta đáp. “Nhưng chắc rằng cô sẽ thấy được nhiều hơn trước những ý tưởng tuyệt với từ bộ óc mới đây của tôi”.

Thế rồi anh ta vui vẻ chào họ và tới Phòng Ngai, gõ nhẹ cánh cửa.

“Mời vào”, Oz nói.

Anh Bù nhìn bước vào và thấy người đàn ông nhỏ bé đang ngồi bên cửa sổ, đắm chìm trong suy tư.

“Tôi đến để xin bộ óc”, Bù nhìn nói, hơi bối rối.

“À phải, xin mời ngồi xuống”, Oz đáp. “Thứ lỗi cho tôi phải nhấc cái đầu anh ra, nhưng tôi phải làm thế nào để não anh vào đúng chỗ”.

“Không hề gì”, Bù nhìn nói, “Ông cứ việc nhấc ra, rồi nó sẽ tốt hơn lúc trở lại”.

Thế là vị Phù thủy tháo đầu Bù nhìn và rút rơm ra. Rồi ông về hậu phòng, lấy một đấu cám, trộn với một lô đinh với kim. Sau khi nhào chúng cho đều, ông đổ đầy hỗn hợp đó lên đầu của Bù nhìn, nhồi rơm cho phần còn lại và giữ nó yên vị. Khi buộc đầu lại vào thân cho Bù nhìn, ông bảo anh ta, “Từ giờ anh sẽ là người vĩ đại, vì tôi đã làm cho anh rất nhiều cám mới”.

Anh Bù nhìn vừa vui sướng vừa hãnh diện trước tâm nguyện lớn nhất đã hoàn thành, nồng nhiệt cảm ơn Phù thủy Oz và trở ra với các bạn.

Dorothy tò mò nhìn anh ta. Quả thực đỉnh đầu anh phồng lên vì bộ óc.

“Anh thấy thế nào?” co hỏi.

“Quả thực tôi thấy sáng suốt ra”, anh ta đáp nghiêm chỉnh. “Khi quen với nó rồi, tôi sẽ biết tất cả mọi điều”.

“Vì sao đinh với kim cứ chọc ra khỏi đầu anh vậy?” chàng Thợ rừng Thiếc hỏi.

“Đó là bằng chứng về con người sắc sảo”, Sư tử nhận xét.

“Thế thì, tôi phải tới chỗ Oz để lấy trái tim”, Thợ rừng nói. Thế là chàng ta tới Phòng Ngai và gõ cửa.

“Mời vào”, Oz gọi. Chàng Thợ rừng bước vào và bảo, “Tôi tới để xin trái tim”.

“Được lắm”, người đàn ông bé nhỏ đáp, “nhưng tôi sẽ phải cắt một cái lỗ ở ngực anh để đặt tim cho đúng chỗ. Hy vọng sẽ không làm anh đau”.

“Ồ, không hề gì”, chàng Thợ rừng đáp. “Tôi chẳng đau gì hết”.

Thế là Oz lấy cái kéo bằng sắt tây cắt một lỗ vuông nhỏ ở ngực bên trái của Thợ rừng Thiếc. Rồi tới cái tủ ngăn kéo, ông lấy ra một quả tim xinh xắn, bặng lụa và nhồi mùn cưa. “Nó đẹp đấy chứ?” ông hỏi.

“Quả thực, đẹp lắm!” Chàng ta đáp, vô cùng hài lòng. “Nhưng nó có phải là một trái tim tử tế?”

“Ồ, rất mực!” Oz đáp. Ông ta cho trái tim vào lồng ngực Thợ rừng, đặt lại miếng thiếc vuông, gọn gẽ hàn lại chỗ cắt.

“Đấy”, ông nói, “thế là anh đã có trái tim mà bất kỳ người đàn ông nào cũng phải hãnh diện. Tôi xin lỗi đã để lại miếng vá trên ngực anh, nhưng đó là chuyện ko sao tránh khỏi”.

“Đừng bận tâm miếng vá”. Chàng Thợ rừng kêu lên hanh phúc. “Thực vô cùng cảm tạ. Tôi sẽ không bao giờ quên được lòng tốt của ông”.

“Xin đừng nhắc nữa”, và Oz đáp lời.

Thế là Thợ rừng Thiếc trở lại với các bạn, những người liền chúc chàng hạnh phúc vì may mắn có được.

Giờ đây Sư tử bước vào Phòng Ngai và gõ cửa.

“Mời vào”, Oz bảo.

“Tôi tới xin lòng dũng cảm”, Sư tử bước vào phòng tuyên bố.

“Tốt lắm”, người đàn ông bé nhỏ đáp, “tôi sẽ lấy cho cậu”.

Người đàn ông đi tới chạn đĩa, với tay lên một ngăn trên cao lấy xuống cái chai vuông màu xanh, rồi rót cái thứ trong đó ra cái đĩa vàng chạm trỗ đẹp đẽ. Đặt món này trước mặt Sư tử Nhát, đang hít hà như thể không thích, vị Phù thủy bảo, “Hãy uống đi”.

“Cái gì thế?” Sư tử hỏi.

“À”, Oz đáp, “nếu nó vào trong cậu thì cậu sẽ thành can đảm. Cậu biết đấy, dĩ nhiên là, lòng dũng cảm luôn ở trong người ta, thế nên cái này không thể gọi là lòng dũng cảm cho đến khi cậu nuốt nó vào. Vì vậy tôi đã bảo cậu uống càng mau càng tốt”.

Sư tử không chần chừ gì nữa uống cạn cái đĩa.

“Cậu thấy thế nào?” Oz hỏi.

“Tràn đầy dũng cảm”, Sư tử đáp, vui sướng trở ra với các bạn, kể cho họ nghe vận may của mình.

Còn lại một mình, Oz mỉm cười khi nghĩ tới thành công của ông trong việc đem đến cho Bù nhìn, Thợ rừng Thiếc và Sư tử đúng cái họ ao ước. “Làm thế nào mình không khỏi là kẻ giả mạo”, ông nhủ thầm, “khi tất cả những nhân vật đó buộc mình phải làm những thứ mọi người đều biết là không thể? Thật dễ để khiến Bù nhìn, Sư tử và Thợ rừng Thiếc hạnh phúc, vì họ tưởng ta có thể làm mọi việc. Nhưng sẽ cần nhiều tưởng tượng hơn để đưa Dorothy về Kansas, và chắc rằng mình chưa biết phải làm thế nào đây”.

Đã ba ngày rồi Dorothy không được tin tức gì từ Oz. đó là những ngay buồn bã với cô gái nhỏ, dù các bạn cô thảy đều hài lòng và hạnh phúc. Bù nhìn bảo với mọi người rằng đầu anh có những ý nghĩ tuyệt diệu, nhưng chẳng nói ra vì anh biết không ai ngoài anh có thể hiểu. Khi Thợ rừng Thiếc bước đi, chàng ta cảm thấy tim mình đạp rộn ràng trong lồng ngực, và bảo Dorothy rằng chàng ta phát hiện đó là một quả tim nhân hậu và dịu dàng hơn thứ chàng có khi còn là người bình thường. Sư tử thì tuyên bố rằng chú chẳng sợ gì nữa trên đời, và sẽ vui vẻ mà giáp mặt cả đội quân hay hàng tá con Kalidah dự tợn.

Thế là ai trong nhóm nhỏ cũng thỏa mãn, ngoại trừ Dorothy, người càng khao khát trở về Kansas hơn bao giờ hết.

Tới ngày thứ tư, cô vô cùng vui sướng khi Oz cho gọi, và khi cô bước vào Phòng Ngai, ông nói với giọng nhẹ nhõm, “Hãy ngồi xuống đây, cô bé yêu quý. Tôi nghĩ đã tìm ra cách đưa cô ra khỏi xứ sở này”.

“Và trở lại Kansas?’ cô tha thiết hỏi.

“Được rồi, tôi chưa chắc về Kansas lắm”, Oz đáp, “vì tôi hoàn toàn không rõ nó ở phương nào. Nhưng điều đâu tiên tôi cần làm là vượt qua sa mạc, sau đó tìm đường về nhà sẽ dễ thôi”.

“Nhưng làm thế nào để vượt qua sa mạc?” cô hỏi.

“Được rồi, tôi sẽ cho cô hay điều tôi đang nghĩ”, người đàn ông bé nhỏ đáp. “Cô biết đây, tôi tới đây trên khinh khí cầu. Cô cũng tới trên không, bởi cơn lốc xoáy. Vậy nên tôi tin cách tốt nhát qua sa mạc là đi trên không. Làm một cơn lốc xoáy thì quá khả năng của tôi. Nhưng tôi nghĩ rồi, tôi chắc mình có thể làm được một khinh khí cầu”.

“Làm thế nào?” Dorothy hỏi.

“Một khinh khí cầu”, Oz đáp, “đựơc làm bằng lụa, và bọc keo để giữ hơi đốt ở trong. Tôi có đầy lụa trong Lâu đài, thế nên khinh khí cầu không khó. Nhưng trên toàn xứ sở này không đâu có khí đốt để bơm vào cho nó bay được”.

“Nếu nó không bay được”, Dorothy nhận xét, “thì sẽ vô dụng với chúng ta”.

“Đúng vậy”, Oz đáp, “Nhưng có cách khác làm nó bay, đó là cho khí nóng vào. Khí nóng không thể đốt bằng khí đốt, vì khi nó lạnh đi thì khí cầu sẽ rơi xuống sa mac, và chúng ta thất bại”.

“Chúng ta!” co bé kêu lên, “ông đi cùng với tôi ư?”

“Phải, tất nhiên rồi”, Oz đáp. “Tôi đã chán làm kẻ giả mạo. Nếu tôi ra khỏi Lâu dài này, người ta sẽ phát hiện tôi không phải là Phù thủy, rồi họ sẽ tức giận tôi vì đã lừa dối họ. Thế là cả ngày tôi phải giam mình trong những căn phòng này và cuộc đời trở nên buồn chán. Tôi thà cùng cô về lại Kansas và trở lại gánh xiếc”.

“Tôi lấy làm vui sướng có ông đi cùng”, Dorothy nói.

“Cảm ơn cô”, ông đáp. “Giờ thì, nếu cô giúp tôi khâu lụa, chúng ta sẽ bắt tay vào khinh khí cầu”.

Thế là Dorothy lấy kim chỉ ra, và khi Oz vừa cắt ra những dải lụa theo những hình dáng thích hợp, cô gái nhỏ liền khâu chúng gọn ghẽ vào nhau. Đầu tiên có một dải màu xanh nhạt, rồi một dải thanh thẫm, rồi là một dải xanh ngọc, vì Oz thích làm một khinh khí cầu có ba màu khác nhau vây quanh. Phải mất ba ngày để khâu các dải lụa lại với nhau. Khi kết thúc họ có một cái túi lụa xanh to lớn dài hơn hai mươi mét.

Rồi Oz liền sơn bên trong nó một lớp keo mỏng để kín gió, sau đó tuyên bố rằng khinh khí cầu sẵn sàng.

“Nhưng chúng ta phải có giỏ đề ngồi”, ông nói. Thế là anh phái tên lính có bộ râu xanh đi mua một cái giỏ quần áo lớn, buộc dưới đáy khinh khí cầu bằng nhiều sợi thừng.

Khi mọi việc đã sẵn sàng, Oz thông báo cho toàn thể thần dân rằng ông sắp đi thăm một người anh Phù thủy sống trên những đám mây. Tin đó lập tức truyền đi khắp Thành phố và tất cả mọi người kéo tới xem cảnh tượng kỳ diệu.

Oz ra lệnh cho mang khinh khí cầu tới trước của lâu đài, và mọi người cứ chằm chằm ngắm nó hết sức tò mò. Chàng Thợ rừng Thiếc đã chặt một đống gỗ lớn, hun lên một đống lửa, còn Oz thì giữ đáy của khinh khí cầu trên ngọn lửa để cho không khí nóng bốc lên chui vào trong túi lụa. Dần dần khinh khí cầu phình ra, vươn lên trên không, tới khi cái giỏ chỉ còn chớm mặt đất.

Thế là Oz trèo vào trong giỏ và lớn giọng bảo các thần dân, “Giờ ta vắng nhà cho một chuyến thăm viếng. Trong khi đó, Bù nhìn sẽ trị vì các ngươi. Ta ra lệnh cho các người vâng lời anh ấy như vâng lời ta”.

Khi đó, khinh khí cầu xiết căng sợi dây gắn nó với mặt đất, vì không khí bên trong đã nóng lên khiến trọng lượng của nó nhẹ hơn không khí – thiếu điều này thì khinh khí cầu khó mà lên trời được.

“Tới đây, Dorothy!” ông Phù thủy kêu lên, “mau lên, không thì khinh khí cầu bay mất”.

“Tôi không thấy Toto”, Dorothy đáp, không muốn bỏ lại chú chó nhỏ. Toto đã lao tới chỗ đám đông để sủa một con mèo con, và cuối cùng Dorothy cũng tóm được nó. Cô xốc nó lên chạy về phía khinh khí cầu.

Cô còn cách nó vài bước,và Oz đang giơ tay ra để đỡ cô lên giỏ, thì “Rắc” đi đời sợi dây, và khinh khí cầu bay lên mà không có cô.

“Trở lại đi!” cô hét, “Tôi cũng muốn đi”.

“Tôi không trở lại được, cô bé thân mến”, Oz kêu lên với cô từ trong giỏ. “Tạm biệt”.

“Tạm biệt!” tất cả kêu lên, và mọi con mắt đều hướng lên về phía Phù thủy đang bay trong chiếc giỏ, mỗi lúc một xa vào trong bầu trời.

Đó là khoảnh khắc cuối cùng mà bất kỳ ai trong số họ con trông thấy Oz, vị Phù thủy tuyệt với, dù có lẽ ông đã về tới Omaha bình an và giờ này đang ở đấy. Đó là tất cả những gì chúng ta có thể biết.

Nhưng mọi người thì nhớ ông với tình cảm thắm thiết và bảo nhau rằng, “Oz luôn là bạn của chúng ta. Khi ở đây, ông xây cho ta Thành Ngọc Xanh, và khi đi rồi, ông để cho ta Bù nhìn để cai trị”.

Dẫu vậy, nhiều ngày sau, họ vẫn buồn rầu vì mất đi vị Phù thủy Tuyệt vời, không dễ gì khuây khỏa nổi.


Chương 16


Dorothy khóc cho sự cay đắng kết thúc hy vọng được trở về Kansas, nhưng nghĩ rồi cô lại lấy làm mừng vì đã không leo lên khinh khí cầu. Và cô cũng tiếc vì không còn Oz ở bên, các bạn của cô cũng thế.

Chàng Thợ rừng Thiếc tới chỗ cô bảo, “Thực sự tôi sẽ là kẻ vô ơn nếu không tiếc thương người đã cho tôi một quả tim tuyệt với. Tôi muốn khóc một chút về chuyện ông ấy đi mất, nếu cô làm ơn lau nước mắt để tôi khỏi rỉ”.

“Rất sẵn lòng”, cô bé đáp, và lập tức mang khăn ra. Thế là chàng Thợ rừng khóc chừng vài phút, cô vẩn thận xem nước mắt và lấy khăn lau đi. Khi đã xong, chàng ta tha thiết cảm ơn cô, tự tra dầu khắp lượt từ can nạm đá quý để phòng rủi ro.

Anh Bù nhìn giờ đây là quốc vương trị vì Thành Ngọc Xanh – dù không phải là phù thủy nhưng mọi người vẫn hãnh diện về anh. “Bởi vì”, họ nói, “chẳng thành phố nào trên thế gian này được trị vì bởi một người nhồi rơm”. Và trong chừng mực đó, họ hoàn toàn đúng.

Buổi sáng sau khi khinh khí cầu bay mất cùng với Oz, bốn bạn đồng hành gặp nhau trong Phòng Ngai bàn bạc tình hình. Bù nhìn ngồi trong Ngai lớn và những người kia kính cẩn đứng trước mặt.

“Chúng ta cũng chưa đến nỗi kém may mắn”, vị quốc vương mới nói, “vì lâu đài và Thành Ngọc Xanh giờ thuộc về ta, và chúng ta có thể làm điều mình muốn. Khi tôi nhớ ra rằng cách đây không lâu tôi còn bị treo trên cái sào ngoài đồng, và giờ đây tôi thống trị Thành phố xinh đẹp này, tôi hoàn toàn thảo mãn về số phận của mình”.

“Tôi cũng thế”, Thợ rừng Thiếc nói, “rất là mãn nguyện với quả tim mới, và thực sự thì, đó là cái duy nhất tôi mong ước trên đời này”.

“Về phần tôi, tôi hài lòng biết rằng mình can đảm như bất kỳ con thú nào, nếu không nói là hơn”, Sư tử nói, vẻ khiêm nhường.

“Nếu mà Dorothy cũng bằng lòng sống ở Thành Ngọc Xanh”, Bù nhìn tiếp tục, “thì chúng ta sẽ cùng vui vẻ bên nhau”.

“Nhưng tôi không muốn sống ở nơi đây”, Dorothy kêu lên, “Tôi muốn về Kansas, với Chú Henry và Thím Em”.

“Thôi được, vậy thì ta làm gì bây giờ?” chàng Thợ rừng hỏi.

Bù nhìn quyết định suy nghĩ, và anh ta nghĩ riết đến nổi những kim đinh bắt đầu chọc ra khỏi đầu.

Cuối cùng anh nói, “Vì sao chúng ta không gọi bầy Khỉ có cánh tới, và bảo chúng mang cô qua sa mạc?”

“Tôi chưa nghĩ ra điều đó!” Dorothy vui sướng. “Chính thế. Tôi sẽ đi lấy Mũ vàng ngay”.

Khi mang mũ vào Phòng Ngai, cô đọc thần chú, chẳng mấy chốc bầy khỉ có cánh bay vào qua cửa sổ để ngỏ và đứng bên cô.

“Đây là lần thứ hai cô gọi chúng tôi”, Vua khỉ nói, cúi đầu trước cô gái nhỏ. “Cô muốn điều gì, thưa cô?”

“Tôi muốn cùng các anh bay về Kansan”, Dorothy nói.

Nhưng Vua khỉ lắc đầu.

“Điều đó không thể được”, khỉ nói. “Chúng tôi chỉ thuộc về mảnh đất này, chúng tôi không thể rời khỏi nó. Chưa bao giờ Khi có cánh tại Kansas, và tôi nghĩ cũng không bao giờ, vì chúng tôi không thuộc về nơi đó. Chúng tôi vui sướng được phục vụ cô trong khả năng của mình, nhưng không thể nào vượt qua sa mạc. Xin tạm biệt”.

Và cúi mình lần nữa, Vua khỉ dang cánh ra bay qua cửa sổ, theo sau là cả bầy đàn.

Dorothy sắp khóc òa vì thất vọng.

“Tôi đã không đâu lãng phí phép thuật của Mũ vàng”, cô nói, “vì bầy khỉ có cánh không giúp được tôi”.

“Chuyện rõ đáng buồn!” chàng Thợ rừng hiền hậu nói.

Anh Bù nhìn lại nghĩ ngợi, và cái đầu anh ta phồng lên khiếp đến nổi Dorothy sợ nó nổ tung.

“Chúng ta hãy cho gọi anh lính có bộ râu xanh”, anh ta nói, “và hỏi xem sao”.

Thế là người lính được triệu tới, rụt rè bước vào Phòng Ngai, vì khi Oz còn đó anh ta không bao giờ đi xa hơn cánh cửa.

“Cô gái nhỏ này”, Bù nhìn nói với anh lính, “muốn vượt qua sa mạc. Cô ấy phải làm thế nào?”

“Tôi không biết”, người lính đáp, “vì chưa từng co ai vượt qua sa mạc, ngoại trừ Oz”.

“Thế không ai giúp được tôi sao?” Dorothy tha thiết hỏi.

“Có thể là Glinda”, anh ta gợi ý.

“Glinda là ai?” Bù nhìn hỏi.

“Là Phù thủy miền Nam. Bà là người mạnh nhất trong các phủ thủy và cai trị vì người Quadling. Hơn nữa, lâu đài của bà nằm bên rìa sa mạc, nên có thể biết đường vượt qua nó”.

“Glinda là một Phù thủy Tốt bụng, phải không?” cô bé hỏi.

“Những người Quadling cho rằng bà tốt”, anh lính nói, “và bà tử tế với mọi người. Tôi nghe nói Glinda là một phụ nữ xinh đẹp, bà biết cách làm cho mình trẻ mãi dù đã sống bao năm”.

“Có cách gì để tôi tới được lâu đài của bà?” Dorothy hỏi.

“Con đường đi thẳng về phương Nam”, anh ta đáp, “nhưng thấy bảo đầy nguy hiểm cho lữ khách. Có những con thú hoang dại trong rừng, và một giống người kỳ dị không thích người lạ đi qua vương quốc của họ. Vì lẽ đó không người Quadling nào từng đến được Thành Ngọc Xanh”.

Thế rồi người lính rời bước và anh Bù nhìn nói, “Có vẻ là, dù nguy hiểm đến mấy thì điều tốt nhất cho Dorothy là tới miền nam và hỏi xin Glinda giúp đỡ. Nếu ở lại đây thì không bao giờ cô về Kansas được”.

“Anh cần suy nghĩ thêm về việc này”, chàng Thợ rừng Thiếc nhận xét.

“Có chứ”, Bù nhìn đáp.

“Tôi sẽ đi với Dorothy”, Sư tử tuyên bố. “Vì tôi chán thành phố của anh và thấy nhớ cánh rừng và đồng nội. Tôi thực là một loài hoang dã, anh biết đó. Hơn nữa, Dorothy sẽ cần có ai bảo vệ”.

“Đúng vậy”, chàng Thợ rừng đồng tình. “Rìu của tôi có thể có ích với cô, thế nên tôi cũng sẽ cùng tới miền Nam”.

“Khi nào chúng ta khởi hành?” anh Bù nhìn hỏi.

“Anh cũng đi ư?” họ ngạc nhiên hỏi.

“Đương nhiên rồi. Không có Dorothy tôi đã không bao giờ có trí tuệ. Cô ấy đã nhấc tôi ra khỏi cái sào ngoài đồng và đưa tôi tới Thành Ngọc Xanh, và tôi sẽ không bao giờ rời xa chừng nào cô vĩnh viễn trở lại Kansas”.

“Cảm ơn anh”, Dorothy nói, giọng biết ơn. “Anh rất tốt với tôi. Nhưng tôi mong được khởi hành càng mau càng tốt”.

“Sáng mai chúng ta lên đường”, Bù nhìn đáp. “Giờ thì tất cả hãy sẵn sàng, vì đó không phải là cuộc hành trình ngắn ngủi”.

Sáng hôm sau Dorothy hôn từ biệt cô gái xanh xinh đẹp, và tất cả họ bắt tay anh lính có chòm râu xanh, người tiễn họ tới tận cổng Thành phố. Khi viên Gác Cổng lại thấy họ, ông ta hết sức băn khoăn, không hiểu có phải họ lại rời thành phố xinh đẹp để đi tìm rắc rối mới. Nhưng ông tháo kính cho họ ngay, bỏ vào cái hộp xanh cùng với nhiều lời chúc tụng họ lên đường may mắn.

“Giờ anh là người trị vì chúng tôi”, anh ta bảo Bù nhìn, “vậy hãy quay lại càng mau càng tốt”.

“Chắc hẳn rồi, nếu tôi có thể”, anh Bù nhìn đáp, “nhưng tôi phải giúp Dorothy về nhà đã”.

Khi Dorothy chào từ biệt viên Gác Cổng tốt bụng, cô nói, “Tôi đã được đối xử rất tốt ở Thành phố đáng yêu của ông, mọi người đều tử tế với tôi. Tôi không làm sao nói hết lòng biết ơn”.

“Xin cô đừng bận lòng”, ông ta đáp. “Chúng tôi những muốn cô ở lại, nhưng nếu cô mong mỏi về Kansas thì tôi hy vọng cô tìm được đường về”. Thế rồi ông ta mở cánh cổng của bức tường ngoài và họ bước ra, bắt đầu cuộc hành trình.

Mặt trời chiếu sáng rực rỡ khi những người bạn của chúng ta hướng về miền Nam. Họ đều vô cùng hưng phấn, cười nói chuyện trò. Một lần nữa Dorothy lại tràn đầy hy vọng trở về quê hương, và Bù nhìn và Thợ rừng Thiếc thì mừng vì giúp được cô. Còn về Sư tử, chú tan sảng khoái hít hít bầu không khí trong lành, phất đuôi bên nọ bên kia vì niềm vui trong trẻo lại được ở nơi thông dã, trong lúc Toto chạy quanh họ, bắt sâu đuổi bướm, mồm sủa liên hồi.

“Cuộc sống nơi đô thành hoàn toàn không hợp với tôi”, Sư tử nói trong lúc bước đi sôi nổi. “Tôi đã giảm cân nhiều từ khi ở đây, và giờ tôi háo hức đợi dịp cho bọn thú khác xem tôi đã thành dũng mãnh ra sao”.

Giờ họ quay lại nhìn Thành Ngọc Xanh lần cuối. Tất cả những gì họ thấy là vô số những ngọn tháp và tháp chuông đằng sau những bức tường lớn màu xanh, và cao hơn hết thảy là tháp và mái vòm lâu đài Oz.

“Rốt cục thì Oz cũng không phải là một phù thủy xấu” chàng Thợ rừng Thiếc nói, trong khi cảm nhận trái tim thậm thịch trong lòng ngực.

“Ông ấy đã biết cách cho tôi có được bộ óc, một bộ óc rất cừ”, anh Bù nhìn nói.

“Nếu Oz cũng làm một điều dũng cảm như đã cho tôi”, Sư tử thêm vào, “thì ông ta sẽ thành một con người can đảm”.

Dorothy không nói gì. Oz không giữ được lời hứa với cô, nhưng ông đã làm hết sức, vậy nên cô tha thứ cho ông. Đúng như lời ông nói thì ông chính là một người tốt, dù là một Phù thủy tồi.

Ngày hành trình đầu tiên xuyên qua cánh đồng xanh với hoa cỏ rực rỡ trải quanh Thành Ngọc Xanh từ mọi phía. Đêm đó họ ngủ trên cỏ, trên đầu không có gì ngoài những vì sao, và họ nghỉ ngơi thật ngon giấc.

Buổi sáng họ tiếp tục đi, tới bên một khu rừng rậm. Không có đường vòng qua, rừng trải sang phải sang trái xa hút tầm mắt họ, và thêm nữa, họ không dám đổi hướng vì sợ đi lạc đường. Thế là họ kiếm một chỗ có vẻ dễ dàng hơn để vào rừng.

Anh Bù nhìn, là người dẫn đường, cuối cùng tìm ra một cái cây to với những cành sải rộng tới mức làm thành lối đi cho cả bọn phía dưới. Thế là anh ta bước tới cái cây, nhưng vừa bước vào những cành đầu tiên, chúng liền uốn lại quấn lấy anh, vài giây tiếp theo thì nhấc bổng anh lên khỏi mặt đất rồi liệng ra, cắm đầu xuống giữa các bạn đồng hành.

Chuyện đó không làm đau Bù nhìn, nhưng khiến anh sửng sốt, và anh thấy chóng mặt khi được Dorothy đỡ dậy.

“Đây lại là một khoảng trống khác giữa những cái cây”, Sư tử gọi.

“Để tôi thử đã, Bù nhìn nói, “chúng nó liệng tôi thì tôi cũng chả đau”. Miệng nói vậy, anh ta tiến lại một cái cây khác, nhưng cành của nó lập tức túm lấy anh và ném trở lại.

“Chuyện này là thật”, Dorothy kêu lên, “chúng ta làm gì bây giờ?”

“Có lẽ bọn cây này muốn tuyên chiến với chúng ta và ngăn cản hành trình”, Sư tử nhận định.

“Để mình tôi thử xem”, Thợ rừng nói, rồi vác rìu lên vài, chàng ta bước tới cái cây đầu tiện đã ném anh Bù nhìn rõ thô bạo. Khi cành cây to vòng xuống túm lấy anh thì chàng ta bổ dữ dội tới mức chém nó thành hai mảnh. Ngay lập tức cái cây rung tất cả cành lá của nó lên như thể đau đớn, và chàng Thợ rừng yên ổn bước qua.

“Tới đây nào”, chàng ta gọi những người khác, “nhanh lên nào!”

Tất cả họ chảy tới đi qua cái cây mà không hề suy suyển, ngoại trừ Toto, bị cái cành nhỏ túm được và lắc tới mức nó phải tru lên. Nhưng Thợ rừng đã mau chóng chặt cành và giải thoát con chó.

Những cây khác trong rừng không ngăn trở họ, thế là họ cho rằng chỉ hàng cây đầu tiên là có thể uốn cành và có lẽ đó là bọn cảnh sát của rừng, được ban cho năng lực kỳ lạ để ngăn chặn kẻ lạ.

Bốn bạn đồng hành bước đi thoải mái qua đám cây tới khi đến được bìa rừng xa nhất. Thế là, trong sự ngạc nhiên, họ thấy trước mặt bức tường cao dường như được làm bằng sứ trắng. Nó nhẵn nhụi như mặt đĩa và cao quá đầu họ.

“Giờ ta làm gì nhỉ?” Dorothy hỏi.

“Tôi sẽ làm một cái thang”, Thợ rừng Thiếc nói, “vì chắc chắn chúng ta phải vượt qua tường này”.


Chương 17


Trong lúc chàng Thợ rừng làm thang bằng gỗ lấy từ trong rừng, Dorothy nằm xuống và ngủ. Cô đã mệt vì đường xa. Sư tử cũng cuộn mình đánh một giấc và Toto nằm cạnh chủ.

Bù nhìn xem chàng Thợ rừng làm và bảo, “Tôi không hiểu vì sao cái tường đó đứng ở đây và nó làm bằng gì”.

“Hãy nghỉ ngơi đi, đừng bận tâm về cái tường”, Thợ rừng đáp, “qua được nó rồi chúng ta sẽ biết bên kia là gì”.

Sau một hồi, cái thang đã xong. Trông nó thô sơ nhưng Thợ rừng Thiếc bảo đảm rằng nó chắc khỏe, giúp ích được cho họ. Anh Bù nhìn đánh thức Dorothy, Sư tử và Toto dậy, bảo họ rằng thang đã xong. Anh ta leo lên thang đầu tiên, nhưng lóng ngóng tới nỗi Dorothy phải theo sát đằng sau để giữ cho anh khỏi rơi xuống. lúc nhô đầu lên đỉnh tường, Bù nhìn kêu lên, “Ôi, trời đất!”

“Lên nữa đi!” Dorothy bảo.

Thế là Bù nhìn leo tiép và ngồi trên đỉnh tường, rồi Dorothy nhô đầu lên và kêi, “Ôi, trời đất”, cũng hệt Bù nhìn.

Rồi đến Toto leo lên thang, và lập tức sủa váng lên khiến Dorothy phải bảo nó im.

Sư tử lên thang tiếp theo, và Thợ rừng Thiếc sau cung, nhưng cả hai đều kêu lên, “Ôi, trời ơi!” ngay lúc nhìn sang bên kia tường. Khi tất cả cùng ngồi thành một hàng trên đỉnh tường, họ nhìn xuống và thấy một cảnh tượng lạ kỳ.

Trước mặt họ trải dài ra một vương quốc có cái nền nhẵn và sáng trắng như đáy một cái đĩa phẳng lớn. Rải rác khắp nơi là nhiều ngôi nhà, làm toàn bằng sứ và sơn màu tươi sáng. Những ngồi nhà này rất nhỏ, cái lớn nhất chỉ tới ngang hông Dorothy. Cũng có những cánh đồng nhỏ xinh xắn với những hàng rào sứ bao quanh, cùng với nhiều bò, cừu, ngựa, gà cũng bằng sứ đang túm tụm đâu đó.

Nhưng lạ lùng hơn cả là con người sống trong xứ sở lạ lùng đó. Có những cô vắt sửa và cô chắn cừu, trong vạt áo sáng màu và đốm vàng trên khắp áo quần, những cô nương với áo choàng dài tuyệt đẹp màu vàng, bạc và tía, còn những chàng chăn cừu thì quần ngắn đầu gối với những sọc hồng, vàng và xanh lam chạy suốt cùng những cái khóa vàng trên giày, các hoàng tử thì đội vương miệng đầy ngọc trên đầu, mặc áo choàng lông chồn, áo chẽn bằng sa tanh, những chàng hề vui vẻ mặc áo xếp diềm, với những chấm tròn đỏ trên má và cái mũ cao chóp nhọn. Và, lạ lùng hơn hết thảy, những người này làm bằng sứ, cả quần áo họ nữa, và bé nhỏ tới nổi người cao nhất cũng chẳng quá gối Dorothy.

Thoạt tiên chẳng ai động tĩnh gì khi thấy các bạn, ngoại từ một con chó sứ nhỏ có cái đầu quá cỡ, cứ chạy lại bức tường và sủa vào họ bằng cái giọng bé xíu, rồi lại chạy đi.

“Chúng ta làm thế nào xuống được đây?” Dorothy hỏi.

Họ thấy cái thang nặng quá không kéo lên được, thế là anh Bù nhìn nhảy xuống, những người khác nhảy lên người anh, để nền sứ không làm đau chân họ. Đương nhiên họ gắng không chạm tới đầu anh để đinh khỏi đâm vào chân. Khi tất cả nhảy xuống liền đỡ anh dậy, lúc này đã dẹt hết cả người, và vỗ vỗ đám rơm cho về hình dáng cũ.

“Chúng ta phải vượt qua cái xứ sở lạ lùng này để tới được bên kia”, Dorothy nói, “dại gì mà đi một đường nào khác đường thẳng về phương Nam”.

Họ bắt đầu đi qua vương quốc của người sứ, và nơi đầu tiên họ tới là chỗ một cô gái sứ đang vắt sửa con bò sứ. Khi họ tới gần, con bò đột nhiên đá một cái, rồi đá lên cái ghế đẩu, lên cái xô nước và lên cả cô vắt sữa, làm tất cả đổ xuống nền sứ trong một tiếng kêu lớn.

Dorothy kinh hoàng thấy con bò đã tự làm gãy một chân trái, còn cái xô vỡ thành mầy mảnh, trong khi cô vắt sửa đáng thương vị một khía ở khuỷu tay.

“Thế đó”, cô vắt sửa giận dữ hét. “Hãy xem các người đã làm gì! Con bò của ta đã gãy chân, và ta phải đưa nó tới hiệu để gắn lại. Các ngươi tới đây có ý gì để làm nó sợ?”

“Tôi rất tiếc”, Dorothy đáp, “xin cô thứ lỗi”.

Nhưng cô vắt sửa xinh xắn quá bực tức nên không thèm đáp. Cô sưng sỉa nhặt cái chân lên và dẫn bò đi, con vật đáng thương khập khiễng trên ba chân. Lúc bỏ đi cô ném lại qua vài những cái lườm trách móc với những kẻ lạ mặt vụng về, khuỷu tay bị sứt của cô ép sát vào hông.

Dorothy buồn bã về rủi ro này.

“Ở đây, chúng ta phải rất cẩn thận”, chàng Thợ rừng hiền lành nói, “nếu không ta sẽ làm đau những con người bé nhỏ này và họ sẽ không bao giờ lành được”.

Đi thêm chút nữa, Dorothy gặp một công nương trẻ tuổi ăn vận vô cùng xinh đẹp, nàng ta đột nhiên khựng lại khi thấy những người lạ và bắt đầu bỏ chạy.

Dorothy muốn được xem công nương nữa, thế là cô chạy theo nàng, nhưng nàng người sứ kêu lên, “Đừng đuổi tôi, đừng đuổi tôi!”

Nàng ta có cái giọng bé nhỏ sợ sệt khiến phải Dorothy dừng bước và hỏi, “Vì sao vậy?”

“Bởi vì”, công nương trả lời, lúc này cũng đã dừng lại ở một khoảng cách an toàn, “nếu chạy tôi có thể ngã xuống và vỡ tan”.

“Thế cô không gắn lại được ư?” cô bé hỏi.

“Ồ, có, nhưng người ta không thể nào xinh đẹp được nữa sau khi đã bị gắn, cô biết đấy”, công nương trả lời.

“Tôi cũng thấy vậy”, Dorothy trả lời.

“Ở đây có Bác Pha Trò, một trong số các anh hề của chúng tôi”, quý cô bằng sứ nói, “anh ta luôn cố đứng bằng đầu. Anh ta bị vỡ nhiều bận tới mức phải gắn lại cả trăm lần, và trông chẳng còn ra gì nữa. Giờ anh ta đang tới cô có thể xem”.

Quả thực một anh hề nhỏ bé vui vẻ đang tiến về phía họ, và Dorothy có thể thấy tha vì bộ quần áo xanh đỏ vàng đẹp đẽ thì trên người anh ta toàn là những vết nứt chạy tứ tung, nói toạc ra rằng anh đã bị gắn ở nhiều chỗ.

Anh Hề bỏ tay vào túi, và sau khi phùng má gật đầu suồng sã với họ, anh hát:

Quý bà của tôi

Sao nàng lại ngó

Hề già đáng thương?

Nàng thật đứng đắn

Và rắn như thể

Xơi phải gỗ đó!

“Trật tự, thưa ngài!” công nương nói, “ngài không thấy đây là những người lạ, và phải được đối xử tôn trọng?”

“Được thôi, đây là sự tôn trọng, theo thiển ý của tôi”, anh Hề tuyên bố, và ngay lập tức đứng chổng chân lên trời.

“Đừng để ý đến Bác Pha Trò”, công nương nói với Dorothy, “anh ta đã bị nứt khá nhiều ở đầu, và điều đó làm anh trở nên ngốc nghếch”.

“Ồ, tôi không phiền chút nào”, Dorothy nói, “Nhưng cô thật xinh đẹp”, cô bé tiếp tục, “và tôi chắc sẽ quý cô lắm. Cô có muốn tôi đưa cô về Kansas và đứng trên giá lò sưởi của Thím Em? Tôi có thể để cô vào giỏ này mang đi”.

“Điều đó sẽ không làm tôi hạnh phúc”, công nương sứ nói. “Cô thấy đấy, chúng tôi sống mãn nguyện ở nơi đây, có thể đi lại chuyện trò theo sở thích. Nhưng nếu bị mang đi bất kỳ đâu, các khớp của chúng tôi lập tức cứng lại, và chúng tôi chỉ được đứng thẳng đuỗn với bề ngoài xinh xẻo. Đương nhiên đó là điều người ta mong đợi khi chúng tôi đứng trên giá lò sưởi, trên tủ, trên bàn phòng khách, nhưng cuộc sống của chúng tôi thú vị hơn nơi đây, trên đất nước chính mình”.

“Tôi sẽ không đời nào làm cô không hạnh phúc”, Dorothy kêu lên, “vậy thì xin tạm biệt”.

“Tạm biệt”, công nương trả lời.

Họ cẩn trọng bước đi qua vương quốc người sứ. Những con thú nhỏ và hết thảy mọi người dạt khỏi đường họ đi, sợ rằng những người lạ sẽ làm mình vỡ tan, và sau một giờ các bạn đồng hành đã tới rìa bên kia của xứ sở, trước một bức tường nữa bằng sứ.

Tuy vậy, nó không cao bằng cái đầu tiên, và bằng cách đứng lên lưng Sư tử, họ gắng trường lên đỉnh tường. Rồi Sư tử thu chân lại và nhảy qua tường, nhưng khi nhảy, đuôi chú ta quật vào một nhà thờ, đập tan nó ra từng mảnh.

“Như thế thật quá tệ”, Dorothy nói, “nhưng thực sự tôi nghĩ may mà chúng ta không gây tổn hại cho những con người bé nhỏ đó nhiều hơn là làm gãy cái chân bò và phá một nhà thờ. Tất cả họ đều quá giòn!”

Quả thực thế!” Bù nhìn nói, “và tôi cảm tạ trời đất đã cho tôi bằng rơm, không dễ gì mà hư hại được. Trên đời này có những thứ còn tệ hơn cả một gã Bù nhìn”.



Chương 18



                         Sau khi nhảy xuống tường sứ, các bạn đồng hành thấy mình ở giữa nơi không lấy gì làm dễ chịu, đầy những vũng với đầm lầy, bao phủ bởi cỏ rậm rạp. Thật khó mà bước đi cho khỏi rớt xuống các hố bùn, bởi cỏ dày đã che khuất bọn chúng khỏi tầm mắt. Tuy vậy, bằng cách dò đường cẩn thận, họ an toàn tới được các vùng đất cứng. Nhưng tại chỗ này vương quốc đó dường như rộng lớn hơn bao giờ hết, và sau một hồi đằng đẵng mệt mỏi qua các bụi rậm, họ tới một khu rừng khác, nơi cây cối thì to lớn và già hơn bất cứ nơi nào họ từng biết.

“Khu rừng này thật là tuyệt vời”, Sư tử tuyên bố, nhình quanh với vẻ vui sướng, “tôi chưa bao giờ thấy nơi nào đẹp hơn”.

“Nó có vẻ tối tăm”, anh Bù nhìn nói.

“Hoàn toàn không”, Sư tử đáp, “Tôi thì muốn sống trọn đời nơi đây. Hãy xem lá dưới chân anh mới mềm mại làm sao, và đám rêu bám vào những cây lớn tuổi kia mới xanh và dày làm sao. Chắc hẳn không có con nào hoang dã nào còn ao ướt một ngôi nhà dễ chịu hơn”.

“Có lẽ giờ đây trong rừng cũng có bọn thú hoang”, Dorothy nói.

“Tôi nghĩ rằng có”, Sư tử đáp, “nhưng không thấy đứa nào quanh đây”

Họ xuyên qua rừng cho tới khi quá tối trời để mà đi tiếp. Dorothy, Toto với Sư tử lăn ra ngủ, trọng khi Thợ rừng Thiếc và Bù nhìn canh chừng như thường lệ.

Sáng ra họ lại lên đường. Chưa được bao xa, họ nghe thấy tiếng ầm ĩ xa xôi, như tiếng gầm của nhiều loại thú hoang. Toto rên rỉ một chút nhưng không ai sợ hãi và họ tiếp tục đi trên con đường đã lắm kẻ lại qua cho tới khi ra đến cửa rừng, nơi có tới hàng trăm con thú các loài đang tụ tập. Có bọn hổ, voi, gấu, chó sói, cáo cùng tất cả các loài khác trong lịch sử tự nhiên, và trong thoáng chốc Dorothy thấy sợ. Nhưng Sư tử giải thích rằng bọn chúng kia đang hội họp và qua tiếng làu nhàu và gầm gừ của của chúng chú đoán rằng chú đang gặp rắc rối.

Nói vậy rồi một vài con thú trông thấy chú, và ngay lập tức cà đám to lớn đó im thít như thể có phép thần. Con hổ to nhất tiến đến Sư tử, cúi đầu và nói, “Xinh kính mừng! Thưa Chúa sơn lâm! Một lần nữa, ngài đã tới thật đúng lúc để đánh đuổi kẻ thù, mang hòa bình tới cho tất thảy chúng sinh trong rừng”.

“Các anh gặp chuyện gì?” Sư tử điềm tĩnh nói.

“Chúng tôi thảy đều bị đe dọa”, con hổ đáp, “bởi một kẻ thù hung bạo mới đây đã tới khu rừng này. Nó là một quái vật khổng lồ, trông như con nhện lớn, thân thì như voi, chân dài bằng thân cây. Nó có tám cái chân dài như thế, và con quái vật cứ bò đi trong rừng, một chân tóm lấy các con vật đưa lên miệng để nhai như nhện ăn ruồi. Không còn ai trong chúng tôi được an toàn khi kẻ hung ác đó còn sống, và chúng tôi đang họp bàn xem làm thế nào để bảo trọng được mình thì ngài tới”.

Sư tử suy nghĩ một lát.

“Không còn Sư tử nào khác trong rừng sao?” chú ta hỏi.

“Không, có một vài nhưng quái vật đã ăn thịt cả rồi. Và hơn nữa, không có vị nào lại to lớn và can đảm bằng ngài”.

“Nếu ta tiêu diệt được kẻ thủ của các ngươi thì các người có cúi đầu tôn ta làm Chúa sơn lâm?” Sư tử hỏi.

“Chúng tôi rất vui lòng”, con hổ đáp, và hết thảy bọn thú kia gầm tướng lên, “Chúng tôi xin vâng”.

“Con nhện lớn của các người đâu?” Sư tử hỏi.

“Đằng kia, giữa những cây sồi”, con hổ nói và chỉ bằng chân trước.

“Hãy trông chừng cho các bạn ta”, Sư tử nói, và ta sẽ đi đánh nhau với con quái vật ngay bây giờ”.

Chú chào các bạn và kiêu hãnh bước đi chiến đấu với kẻ thù.

Khi Sư tử thấy nó, con nhện lớn đang ngủ, và trông nó xấu xí đến nổi kẻ thù của nó phải hếch mũi lên vì ghê tởm. Những cái chân của nó quả thật dài như con hổ nói, và thân thể nó bao trùm bởi thứ lông đen thô. Nó có cái mồm to tướng và hàm răng sắc dài chừng vài phút (1), nhưng đầu nó nối với cái thân mập lùn bằng cái cổ mỏng mảnh như của con ong. Điều này gợi cho Sư tử cách hay nhất để tấn công con vật, và chú biết rằng đánh nó lúc ngủ dễ hơn khi thức, liền lao mạnh tới và nhảy thẳng lên lưng nó. Rồi, bằng một cú táp nặng trịch, bao bọc trong vuốt sắc nhọn, chú rứt cái đầu con nhện ra khỏi thân nó. Rồi chú nhảy xuống, đứng nhìn cho tới khi những cái chân dài thôi quằng quại, thế là chú biết rằng nó đã xong đời.

Sư tử trở về rừng nơi các con thú đang đứng đợi, và kiêu hãnh bảo, “Kẻ thù đó, các ngươi không còn phải sợ sệt nữa”.

Thế là các loài thú cúi sát đầu trước Sư tử như trước vị Chúa tể của chúng, và rồi chú hứa sẽ quay lại nơi đây để trị vị, ngay lúc làm Dorothy an toàn trở về Kansas.



Chú thích:

(1) Foot_Đơn vị đo chiều dài của Anh bằng 0,3048m


Chương Kết


Bốn người bạn đồng hành yên ổn qua phần rừng còn lại, và khi ra khỏi bóng tối của nó, họ thấy trước mặt một ngọn đồi dốc đứng, từ chân tới đỉnh phủ đầy những tảng đá lớn.

“Trèo lên đó sẽ mệt lắm đây”, Bù nhìn nói, nhưng thế nào thì ta vẫn phải lên”

Thế là anh ta dẫn đường, những người khác theo sau. Họ gần tới tảng đá đầu tiên thì nghe thấy một giọng khàn khàn hô lên, “Lui lại!”

“Ai đó?”’ Bù nhìn hỏi.

Thế là một cái đầu nhô lên tảng đá, cùng với giọng nói đó, “Cái đồi này là của chúng tao, không kẻ nào được qua”.

“Nhưng bọn tôi thì khác, “Bù nhìn nói, “Chúng tôi muốn đế xứ sở của người Quahling”.

“Vậy mà không được đấy!” giọng nói đáp trả, và rồi bước ra từ sau tảng đá là kẻ người lạ lùng nhất mà các bạn từng thấy.

Hắn ta thân hình ngắn ngủi với cái đầu to, đỉnh đầu phẳng tẹt, được đỡ bởi cái cổ dày đầy những nếp nhăn. Nhưng người lại hoàn toàn không tay. Nhận ra điều đó, anh Bù nhìn không thấy ngại rằng sinh vật bất lực nọ có thể cản họ lên đồi.

Thế là anh nói, “Xin thứ lỗi vì không làm theo lời anh, nhưng chúng tôi phải vượt qua đồi dù anh có thích hay không”, và quả quyết bước tới.

Nhanh như chớp, cái đầu của kẻ kia phóng tới cùng với cái cổ vươn dài ra tới khi đỉnh đầu, vốn phẳng tẹt, đập ngang thân anh Bù nhìn, làm anh ngã nhào lăn lông lốc xuống đồi. Và cũng nhanh nhẹn như lúc vọt ra, cái đầu ngay tắp lự rút vào thân. Gã đó cười chói tai và bảo, “Cũng không dễ như mi tưởng phải không!”

Một hợp xướng cười dữ dội vang lên từ những tảng đá khác, và Dorothy thấy hàng trăm những gã Đầu Búa không tay trên đồi, mỗi tên ở sau một tảng đá.

Sư tử nổi với cái đám đang cười cợt nỗi không may của anh Bù nhìn, liền gầm lên vang động như sấm rồi lao lên đồi.

Một cái đầu phi ra lần nữa, và chú Sư tử to lớn lăn xuống đồi như bị hạ bởi một quả đại bác.

Dorothy chạy xuống giúp Bù nhìn đứng dậy, còn Sư tử bước tới chỗ cô, mình mẩy thâm tím đau nhức và bảo, “Thật vô ích mà đi đánh nhau với cái bọn bắn bằng đầu đó, không ai có thể chịu nổi chúng”.

“Thế ta làm thế nào bây giờ?” cô hỏi.

“Hãy gọi bầy Khỉ có cánh đi”, chàng Thợ rừng gợi ý, “cô vẫn có thể gọi chúng một lần nữa”.

“Được lắm”, cô đáp, và đội Mũ vàng lên đầu, đọc thần chú. Bầy khỉ có cánh vẫn nhanh như thế, trong vài dây cả đàn đã đứng trước mặt cô.

“Cô có lệnh gì?” Vua khỉ cúi sát đầu, hỏi.

“Hãy mang chúng tôi qua đồi tới đất nước của nguời Quadling”, cô bé đáp.

“Điều đó sẽ được thực hiện”, Vua khỉ nói, và ngay lập tức bầy khỉ cắp bốn bạn đồng hành cùng Toto bay đi. Khi họ bay qua đồi, bọn người Đầu Búa lá hét tức tối, và vọt cao những cái đầu lên không khí, nhưng chúng không với tới bầy khỉ đang mang Dorothy cùng các bạn an toàn qua quả đồi và đặt họ xuống miền đất tươi đẹp của người Quadling.

“Đây là lần cuối cùng cô triệu chúng tôi”, thủ lĩnh khỉ nói với Dorothy, “vậy xin từ biệt và chúc cô may mắn”.

“Xin chào, và cảm ơn các bạn rất nhiều”, cô gái nhỏ đáp, rồi bầy khỉ vút lên không trung và khuất dạng trong nháy mắt.

Nước của người Quadling có vẻ giàu có và hạnh phúc. Cánh đồng nối tiếp cánh đồng đầy lúa đang hồi chín tới, với những con đường lát gạch ngay ngắn chạy giữa, và nhưng dòng suối xinh róc rách cùng những cây cầu vững chắc bắc qua. Hết thảy hàng rao, nhà cửa và cầu đều sơn màu đỏ tươi, như màu vàng ở xứ sở của người Winky và màu xanh ở xứ sở người Muchkin. Những người Quadling thì béo lùn, trông bụ bẫm và đôn hậu, tất cả điều diện màu đỏ, tương phản rực rỡ với cỏ xanh và lúa vàng.

Bầy khỉ đã đặt họ xuống gần một ngôi nhà thôn quê, bốn bạn liền bước tới gõ cửa. Vợ của bác nông dân ra mở cửa, và khi Dorothy hỏi xin chút gì lót dạ, người đàn bà liền cho họ cả một bữa tối ngon lành, gồn có ba loại bánh nướng và bốn loại bánh quy, cùng với một bát sữa cho Toto.

“Từ đây đến lâu đài của Glinda bao xa?” cô bé hỏi.

“Không xa lắm”, bà vợ nông dân đáp, “Cô hãy đi con đường chạy về phía Nam, chẳng mấy chốc là tới”.

Họ cảm tạ người đàn bà tốt bụng và lại bước đi, canh các cánh đồng, qua những cái cầu xinh xắn cho tới khi thấy trước mặt là một lâu đài vô cùng đẹp đẽ. Trước cổng có ba cô gái trẻ, mặc đồng phục đỏ tinh tươm, trang hoàng thêm bằng những dải viền vàng, và khi Dorothy tới gần, một trong số họ bảo cô, “Điều gì đã khiến cô lặn lội tới Vương quốc miền Nam này?”

“Để gặp Phù thủy Tốt bụng trị vì nơi đây”, cô đáp. “Các cô cho tôi vào gặp bà chứ?”

“Xin cho biết quý danh, tôi sẽ hỏi xem Glinda có bằng lòng tiếp cô”. Họ cho biết mình là ai, rồi cô gái lính vào trong Lâu đài. Sau một hồi cô ta trở ra, bảo rằng Dorothy và các bạn được chấp thuận ngay lập tức.

Tuy thế, trước khi gặp Glinda, họ được dẫn tới một căn phòng trong lâu đài, nơi Dorothy rửa mặt và chải tóc, Sư tử thì rủ bụi ra khỏi bờm, anh Bù nhìn thì vỗ vô thân mình cho nghiêm chỉnh, còn chàng Thợ rừng thì đánh bóng mặt thiếc và tra dầu cho các khớp. Khi tất cả đã sẵn sàng để diện kiến, họ theo cô gái lính vào căn phòng lớn nơi có Phù thủy Glinda đáng ngồi trên vàng bằng đá ru bi.

Bà vừa xinh đẹp vừa trẻ trung trong mắt họ. Tóc bà đậm màu đỏ và buông xuống thành những lọn mượt mà trên vai. Y phục của bà trắng truyền nhưng mắt bà xanh, và chúng hiền từ nhìn cô gái nhỏ.

“Tôi có thể làm gì cho cô, cô bé?” bà hỏi.

Dorothy liền kể cho bà Phù thủy nghe tất cả câu chuyện của cô: làm thế nào cơn lốc xoáy đã mang cô tới miền đất của Oz, làm thế nào cô gặp các bạn đồng hành, và những cuộc phiêu lưu kỳ diệu họ đã trả qua.

“Mong ước lớn nhất của cháu bây giờ”, cô nói tiếp, “là được trở về Kansas, vì Thím Em chắc hẳn đã nghĩ có chuyện gì kinh khủng xảy ra với cháu, điều đó sẽ làm thím đau lòng lắm. Và trừ phi năm nay mùa màng khá hơn năm trước, cháu chắc rằng chú Henry không thể cầm cự được”.

Glinda cuối xuống và hôn lên gương mặt ngọt ngào đang ngước lên của cô bé tình cảm.

“Trời phù hộ trái tim yêu thương của cháu”, bà nói. “Ta chắc chắn có thể bảo cho cháu cách trở về Kansas”. Rồi bà tiếp, “Nhưng nếu thế, cháu phải đưa cho ta Mũ vàng”.

“Cháu sẵn lòng!” Dorothy kêu lên, “Quả thực giờ nó không còn giúp ích cho cháu nữa, và khi bà có nó, bà có thể ra lệnh cho bầy khỉ có cánh ba lần”.

“Và ta nghĩ rằng ta chỉ cần sự phục vụ của chúng ba lần đó thôi”, Glinda mỉm cười đáp.

Thế là Dorothy trao cho bà Mũ vàng, và bà Phù thủy hỏi Bù nhìn, “Anh sẽ làm gì khi Dorothy rời chúng ta?”

“Tôi trở về Thành Ngọc Xanh”, anh đáp, “vì Oz đã cho tôi làm người trị vì và mọi người thích tôi. Điều duy nhất tôi lo là phải đi qua ngọn đồi của những gã Đầu Búa”.

“Bằng phép thuật của Mũ vàng ta sẽ ra lệnh cho bầy Khỉ có cánh mang anh tới Thành Ngọc Xanh”, Glinda nói, “vì sẽ đáng xấu hổ nếu lấy đi của dân chúng một kẻ trị vì tuyệt với như thế”.

“Tôi thực sự tuyệt vời ư?” Bù nhìn hỏi.

“Anh thật khác thường”, Glinda nói.

Quay sang Thợ rừng Thiếc bà hỏi, “Anh sẽ làm gì khi Dorothy rời khỏi nơi đây?”

Chàng ta tựa vào rìu nghĩ ngợi một lát. Rồi chàng nói, “Những người Winky rất tốt với tôi, và muốn tôi trị vì họ sau khi mụ Phù thủy Độc ác chết. Tôi cũng quý người Winky, và nếu như có thể trở lạ xứ sở miền Tây đó, tôi không ước gì hơn là được trị vì họ mãi mãi”.

“Mệnh lệnh thứ hai của ta cho bầy Khỉ có cánh”, Glinda nói, “đó là đưa anh bình an trở về miền đất của người Winky. Trínão anh có lẽ không lớn để trông thấy được như Bù nhìn, nhưng anh thực sự sáng láng hơn, nhất là khi đã đánh bóng kỹ và ta chắc anh sẽ trị vì người Winky một cách khôn ngoan tài giỏi”.

Rồi bà Phù thủy quay sang chú Sư tử to lớn bờm xờm và hỏi, “Khi Dorothy trở về nhà cô ấy thì cậu sẽ làm gì?”

“Bên kia quả đồi của bọn Đầu Búa”, chú đáp, “có một khu rừng cổ rộng lớn, và tất cả thú rừng ở đó đã tôn tôi làm Chúa tể. Nếu trở lại được khu rừng, tôi sẽ sống ở đó cuộc đời vô cùng hạnh phúc”.

“Mệnh lệnh thứ ba của ta cho bầy Khỉ có cánh”, Glinda trả lời. “sẽ là mang cậu về khu rừng đó. Rồi sau khi đã dùng hết sức mạnh của Mũ vàng, ta sẽ đưa no cho vua khỉ và hắn ta cũng cả bầy đàn sẽ được tự do mãi mãi”.

Bù nhìn, Thợ rừng Thiếc và Sư tử hết lời cảm tạ bà Phù thủy Tốt bụng vì sự nhân hậu của bà, còn Dorothy kêu lên, “Bà chắc hẳn cũng tốt bụng như là xinh đẹp vậy! Nhưng bà chưa bảo cháu cách nào để trở về Kansas”.

“Đôi giày bạc sẽ đưa cháu vượt qua sa mạc”, Glinda trả lời “Nếu mà biết được sức mạnh của nó, cháu đã có thể trở về với Thím Em ngay ngày đầu tiên cháu tới xứ sở này”.

“Nhưng nếu thế có lẽ tôi không được bộ óc tuyệt vời này!” anh Bù nhìn kêu lên. “Cả đời tôi sẽ trôi qua trên cái sào ngoài đồng”.

“Và tôi có thể không có đựoc trái tim ngọt ngào đó”, chàng Thợ rừng tiếp, “Tôi có lẽ sẽ đứng han rỉ trong rừng cho đến ngày tận cùng của thế giới”.

“Và tôi mãi mãi sống cuộc đời hèn nhát”, Sư tử tuyên bố, “và cả rừng sẽ không có một con vật nào dành cho tôi một lời tử tế”.

“Tất cả đều đúng”, Dorothy nói, “và tôi mừng là đã giúp ích được cho những người bạnt tốt. Giờ mỗi người trong họ đã có được điều mong ước, và hạnh phúc vì có một vương quốc để trị vì, tôi nghĩ đã đến lúc trở về Kansas”

“Đôi giày bạc”, bà Phù thủy Tốt bụng nói, “có một sức mạnh kỳ diệu. Và lạ lùng nhất là chúng có thể mang cháu tới bất cứ nơi nào trên thế giới trong ba bước, mỗi bước chỉ dài trong chớp mắt. Tất cả những gì cháu phải làm là dậm hai gót chân vào nhau ba lần và lệnh cho đôi giày mang cháu tới nơi nào mà cháu muốn”.

“Nếu mà như vậy”, cô bé vui sướng kêu lên, “cháu sẽ lập tức bảo giày đưa về Kansas”.

Cô vòng hai tay quanh cổ Sư tử và hôn chú, dịu dàng vỗ vỗ cái đầu lớn của chú. Rồi cô hôn Thợ rừng Thiếc, người đang khóc một cách hết sức nguy hiểm cho các khớp của chàng. Nhưng cô ôm thân hình nhồi rơm mềm mại của Bù nhìn trong tay thay vì hôn lên khuôn mặt sơn của anh, và thấy mình nước mắt tuôn rơi trước sự chia tay đau lòng với các bạn yêu quý.

Glinda Tốt bụng từ ngai vàng ru bi bước xuống hôn từ biệt cô gái nhỏ, và Dorothy cảm ơn bà vì tất cả lòng tốt bà đã ban cho cô và các bạn đồng hành.

Giờ là lúc Dorothy nghiêm trang bế Toto trong tay, và sau khi cuối chào lần cuối cô vỗ hai gót chân giày vào nhau ba lần và nói, “Hãy đưa tôi về nhà với Thím Em!”

Cuối cùng cô ngồi dậy và nhìn quanh.

“Trời ơi!” cô kêu lên.

Vì cô đang ngồi giữa đồng cỏ Kansas bao la, và ngay trước mặt cô là ngôi nhà mới của chú Henry, được dựng lên sau khi nhà cũ bị cơn lốc mang đi. Chú Henry đang vắt sữa cho bọn bò cái ở sân kho, và Toto đã nhảy khỏi tay cô lao về kho thóc, sủa lên vui vẻ.

Dorothy đứng dậy và thấy rằng cô đang chân trần mang tất. Vì đôi Giày bạc đã rơi mất trong chuyến bay của cô, mãi mãi chìm trong sa mạc.

Thím Em ra khỏi nhà để tưới bắp cải thì để ngẩng lên và trông thấy Dorothy đang chạy về phía mình.

“Ôi, cháu yêu quý của ta!” thím kêu lên và ôm lấy cô bé vào lòng phủ đầy mặt cô những cái hôn, “cháu đã từ chốn nào về thế?”

“Từ xứ sở của Oz”, Dorothy nghiêm trang đáp. “Và đây là Toto, cũng vậy. Ôi, Thím Em ơi, cháu mừng biết bao lại được trở về nhà!”

hết

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét