Thứ Tư, 25 tháng 2, 2015

Tình Người Duyên Ma & Ma Tình Báo Oán 4 -5

Ma Tình Báo Oán 4 -5

Phần IV

QUẢ BÁO NHÃN TIỀN


Hồn ma về báo oán không ai dám nói đó chỉ là chuyện hoang đường không có thật, bởi ở xóm quê ai cũng từng chứng kiến cảnh nhóm thầy Ba Ma Thiên Lãnh đánh âm binh cùng bọn ma vòng, hay nghe nói đến cảnh hồn ma nhập xác người bày trò dâm đãng.

Nhưng hôm nay lại nghe thêm tin Tư Hạnh vừa chết trong nhà giam, làm dư luận xóm trên xóm dưới lại càng thêm xôn xao bàn tán...

Hạnh bị tống vào nhà giam tận trên tỉnh, bởi tội giết người của nàng thuộc khung phạt đại hình. Và dù đang mang thai chờ ngày sinh đẻ nhưng Hạnh không được cho biệt giam, bị cho giam chung một xà lim với các nữ tù nhân khác.

Mặc dù Hạnh đã ân hận rất nhiều bởi lỗi lầm đã gây nên, nhưng các hồn ma bóng quế đều vô hình vô ảnh mắt người dương trần không thể thấy. Cho nên Hạnh luôn bị ám ảnh hồn ma Nga sẽ trả thù, như đêm âm hồn Nga về nhập xác đồng hâm dọa, nhưng nàng không thể biết vào lúc nào và cách hồn ma nữ sẽ trả thù ra sao, khi nàng đang ngồi trong xà lim chờ ngày ra tòa lãnh án.

Từ hôm Hạnh cúi đầu nhận tội đã giết chết Nga, bị tống giam ngay vào xà lim này. Ngay ngày đầu tiên ăn cơm tù, Hạnh đã bị bọn “đại bàng” đánh cho một trận để chào sân.

Tên nữ đại bàng ở xà lim mới chỉ hơn hai mươi tuổi, tức trạc tuổi với Hạnh.

Tuy vậy lại tỏ ra rất anh chị, bọn nữ tù lớn nhỏ ở đây đều phải kêu nó bằng chị Hai. Chị Hai thường vào mỗi tối đều kêu nàng đến đấm lưng đấm chân tay cho nó ngủ, hay lúc tắm rửa đến kỳ cọ, còn mỗi buổi sáng đi lấy nước cho nó rửa mặt như một nô lệ. Khiến Hạnh thấy nhục nhã chua chát vô cùng.

Mới thấy cuộc đời thường mạnh được yếu thua, con nữ đại bàng trước đây từng là nữ tướng cướp, dưới trướng có hàng chục tên đàn em nam có nữ có, chuyên đi cướp bóc trên các tuyến quốc lộ về đêm.

Nếu Hạnh không làm vừa ý chị Hai, tức khắc nó không thèm nói mà chỉ cần búng nhẹ tay là có đám lâu la ở đây nhảy đến đánh ngay, bởi vậy nàng không thể chịu đựng nổi những trận đòn ấy, lại thêm cái thai đang ngày mỗi lớn lỡ bị sảy đi càng thêm khổ.

Những gì Hạnh bị con nữ đại bàng ức hiếp là thấy trước mắt trong thực tế, còn vào mỗi đêm sau khi đấm lưng đấm tay chán cho con chị Hai đại bàng ngủ yên, thể xác và đôi tay nàng đã mỏi rã rời. Nàng vừa nghỉ tay nằm xuống là đã ngủ say sưa.

Đêm nào cũng như đêm nấy, Hạnh gặp toàn ác mộng hiện ra trong đầu, toàn những bóng ma chập chờn có hình dạng đầy máu, hay đang le cái lưỡi thật dài quấn chặt lấy nàng, khóc lóc thét gào:

- Mi ác quá! Mi giết chết con Nga còn kêu chồng mướn bọn thầy pháp về trị nó với tên Minh. Nhưng mi đâu hiểu, hồn ma bóng quế khi tu luyện thành tài có thứ ma thuật “độn hình” đến trả thù, như mi đã thấy. Và đừng tưởng mi vào tù ngồi sẽ được bình an vô sự vì máu phải trả bằng máu đó...

Đôi khi Hạnh chỉ nghĩ, do nàng bị ám ảnh bởi tội ác mà đêm nằm sinh ra những cơn ác mộng khủng khiếp. Nhưng cho đến một đêm nàng đang nằm ngủ, chợt thấy một người con gái đến lay chân. Cô gái này không phải em út của con nữ đại bàng, khuôn mặt nó hiền hậu cũng mặc áo tù không khác nàng.

Hạnh dụi mắt nhìn cô gái rồi hỏi:

- Bạn mới bị đưa vô xà lim này?

Cô gái chỉ mỉm cười đoạn lắc đầu đáp, mà giọng nói lại đầy vẻ khiêu khích:

- Không, tao ở đây đã lâu lắm rồi nhưng tại mày không biết thôi...

Hạnh đâu biết cô gái đang ở bên nàng là một hồn ma, đêm đêm thường hiện về trêu chọc các nữ tù.

Đêm nay hồn ma cô gái đến gặp nàng với nhiệm vụ vừa được con ma nữ Nga đến giao phó.

Cho nên hồn ma cô gái đang nói tiếp:

- Tao không ngờ trước đây mày oai phong lẫm liệt làm bà Tư Hạnh sống trong cảnh giàu sang nhung lụa, có kẻ hầu người hạ, mà bây giờ mày chỉ là con nô lệ cho con nữ đại bàng nhãi nhép kia, đêm ngày phải đấm lưng, đấm chân tay cho nó ngủ yên, tao thấy nhục nhã cho mày quá.

Hạnh như người bị thôi miên bởi đôi mắt của hồn ma cô gái đâu biết nàng đang gặp cơn ác mộng, đâu biết cô gái đó là ma hiện hình, nên đang nhìn cô ta bằng ánh mắt thân thiện như đã từng quen biết lâu ngày. Sau khi nghe những khích bác của hồn ma, bấy giờ trong lòng Hạnh đang có nhiều uất ức, nên nàng đã gân cổ lên để trả lời:

- Tao thân cô thế cô lại đang buồn cho thân phận mới phải chịu nhịn nhục, chứ ngày xưa tao từng lấy đá đập chết người. Thử con nữ đại bàng ấy tao mà đánh là nó phải bại trong tay.

Hồn ma cô gái liền trở giọng cười mỉa mai nói:

- Buồn mà phải chịu nhục hay sao? Tao thấy mày nên đánh cho con nhãi ranh đó mặt trận để lên làm “chị hai”có sướng không, khi đó mày có buồn cứ nằm sai khiến bọn lâu la đến phục vụ từ chân răng đến kẻ tóc.

Hạnh nghe thấy câu nói của cô gái rất chí lý, vậy mà từ ngày đầu nàng không nghĩ đến để con nữ đại bàng bắt nạt từng giờ, từng ngày. Nhưng khi nhìn lại thấy bọn lâu la của nữ đại bàng toàn thứ đầu trâu mặt ngưa, lại khiến nàng đâm nhục chí.

Bèn lắc đầu ngao ngán trước hình bóng của hồn ma cô gái, rồi bằng giọng nói rụt rè nên đành tâm sự cho cô gái biết:

- Bọn chúng đông người quá!

Hồn ma cô gái liền đáp lại nhưng cô ta vẫn không quên những câu nói khích:

- Cứ đánh ngay con nữ đại bàng, bắt nó gọi mày bằng chị hai tức khắc mấy đứa kia phải phục tùng. Ngoài mày còn có tao ở sau yểm trợ, lo gì!

Qua lời chỉ dẫn của hồn ma nữ, bây giờ Hạnh vẫn như người mộng du sống trong ảo giác, nàng đã rùng mình thức giấc nhìn thấy con nữ đại bàng cùng đám lâu la đã ngủ say cho nên thấy hăng tiết, máu nóng trở nên sục sôi trong cơ thể.

Nghĩ vậy nên Hạnh đã âm thầm đến bên con nữ đại bàng, liền thoi cho nó mấy nắm đấm đau như trời giáng, nếu ở đây có mấy viên đá xanh nàng lấy đập chết nó như đã từng đập chết Nga. Không có đá xanh, bấy giờ Hạnh nhanh như chớp nàng đưa cả hai tay ra để bóp cổ con nữ đại bàng phải chết trong xà lim này. Có như vậy nàng mới trở thành nữ chủ mới ở đây.

Con nữ đại bàng bất ngờ bị đánh đau điếng, nó choàng thức giấc thấy Hạnh đang đánh túi bụi vào người, làm nó phải la toáng lên:

- Tụi bay đâu con Hạnh đang đánh tao đau quá!

Còn Hạnh như con cọp đói ăn, nàng cứ bóp lấy cổ con nữ đại bàng miệng thét nói:

- Mày phải gọi tao là chị hai, mày phải là một con nô như tao trước đây, thì tao mới tha mạng!

Nhưng Hạnh đâu ngờ, tại sao con nữ đại bàng mới chỉ trạc tuổi nàng lại được bọn đàn bà con gái lớn nhỏ gì đang sống trong xà lim phảì tôn nó lên làm chị hai. Bởi trước đây nó là một nữ tướng cướp, giỏi võ và cũng giết người không gớm tay.

Còn đám lâu la đang ở trong xà lim, trước đây từng là đàn em nó, cùng bị bắt một lượt với chủ tướng.

Nên khi chúng tỉnh dậy thấy “chị hai” đang bị Hạnh đè đánh tơi bời, chúng vội vàng xông đến giải thoát.

Còn con nữ đại bàng tuy chưa kịp được bọn đàn em giải thoát, nó cũng không vừa, thấy Hạnh chỉ giở những món đòn cổ điển, biết nàng không một miếng võ hộ thân. Nó đã vùng dậy không để cho nàng bóp cổ nữa, đang chuyển từ thụ động sang hành động.

Con nữ đại bàng liền nắm lấy áo Hạnh mà quật ra một đòn nhu đạo, làm cả thân hình nàng đã nằm sấp dưới sàn cho bọn em út đến xử trí, còn sắc mặt nó trở nên giận dữ đã thét lên:

- Giết chết con này cho tao! Còn trách nhiệm tao xin chịu cho.

Có lẽ bấy giờ Hạnh đã tỉnh trí, không thấy hình dạng cô gái từng xúi bậy nàng ra tay đánh con nữ đại bàng đâu, nên đã quá sợ hãi. Hạnh biết không thể chống lại với đám năm đứa con gái hung dữ kia đang hầm hè tiến đến, cho nên miệng nàng liền thốt những lời khẩn thiết van xin:

- Xin chị hai tha tội cho em, em lỡ dại... Em còn đứa con đang mang trong bụng...

Nhưng ngay trong lúc này ánh mắt Hạnh đã nhìn thấy bóng Nga xuất hiện bên ngoài chấn song hồn ma nữ đang đứng khoanh tay để nhìn, rồi nó mở miệng cười như thỏa mãn. Hồn ma nữ cứ lướt nhẹ từ ngoài song sắt vào đến trong, nó đến bên Hạnh để nói thầm vào tai nàng:

- Giờ đền tội của mi đã đến, mi xem bao oan hồn đã nhập xác vào lũ em út của con đại bàng kia, bọn chúng sẽ dẫn mi xuống dưới tuyền đài để chịu tội đã giết chết ta năm xưa đó!

Người đời nào biết hồn ma đang hiện về báo oán, còn người sắp chết đã nhận ra được tất cả, từ người sống cho đến những âm hồn đang réo gọi. Có chết mới thấy lại cuộc sống của mình, nhưng hối hận cũng đã muộn màng.

Còn trên cõi đời thường, khi bọn đàn em nghe được lệnh của nữ chủ tướng, bọn chúng liền ngừng tay không đánh Hạnh nữa, mà chuyển qua cởi hết áo quần nàng nhưng không phải xé nát để kết thành sợi dây thòng lọng treo cổ, vì bọn chúng muốn nàng chết bằng cách ngạt hơi trong một thân thể lõa lồ.

Thứ túi ny lông không bị cấm đoán trong mọi nhà giam, bấy giờ là thoáng khí để bịt kín hơi thở của Hạnh. Vì thế chỉ trong mấy phút, thân xác nàng có giãy lên mấy cái rồi trở nên bất động hoàn toàn, nhìn qua màn túi trắng trong bọn chúng thấy rõ nàng đã chết, máu mũi đang chảy ra còn đôi mắt đã trợn trắng hình như đã hiểu ra nỗi ám ảnh hồn ma của Nga sẽ trả thù nàng ra sao, bây giờ là thế này đây.

Hạnh không ngờ hồn ma nữ Nga bị nàng giết chết oan, đã trả xong được mối thù mà nó từng thề “máu phải trả bằng máu”.

Khi đó linh hồn Hạnh vừa rời khỏi xác, hồn ma của Nga mới đi đến bên, nắm lấy tay nàng mà nói:

- Khi mày còn sống giữa tao và mày âm dương cách biệt. Có mối thù bất cộng đáy thiêng, oán thù cần phải trả. Bây giờ mày đã trở thành hồn ma như tao, chuyện oán thù ở dưới cõi âm là không có, nên chúng ta vẫn là đôi bạn tốt của nhau...

Khi mọi người ở xóm trên xóm dưới nghe tin Hạnh chết trong tù, không ai tin bọn đại bàng trong xà lim đã giết chết nàng dù chúng đã bị luật pháp trừng trị, nhưng họ vẫn tin rằng trên đời này là có ma, sự quả báo sẽ đến với kẻ thủ ác nếu không bị luật đời trừng trị cũng bị luật của trời đất đến hỏi tội.

Vậy là hết đời một cô gái vì yêu và ghen, đã lầm đường lạc lối...

Hồn ma nữ Nga không quên mối tình đầu đau khổ với tên Hoàng, thứ ái tình bồng bột của thời con gái đã đưa đẩy nàng đến hậu quả đánh mất tương lai, rồi tiếp tục sa ngã vào tình loạn, nên đến bây giờ chỉ còn lại hận thù.

Trong triết lý từng có câu nói có chết mới thấy được cuộc sống, hồn ma nữ cũng thế.

Khi Nga bị Hạnh đập chết ở bên bờ con kinh, linh hồn nàng trở nên vô thừa nhận, dưới cõi vô hạnh cho rằng nàng bị chết oan nên không chấp nhận cho siêu thoát, còn ở cõi trần gian đến ba má nàng cũng không cho vào nhà, xác chỉ được để ngoài vỉa hè.

Bởi tập quán mỗi khi ai chết đường chết chợ, mọi người cho rằng hồn ma là thứ cô hồn uổng tử, nên dù là thân nhân cũng không cho đưa xác vào nhà mai táng tẩm liệm, sợ hồn ma theo chân bọn cô hồn các đãng trở về nhà phá phách.

Nên khi chết, Nga trở thành con ma nữ mang mối hận thù với Hạnh đến tận xương tận tủy, rồi đến Hoàng tên sở khanh đưa nàng đến cuộc sống dâm đãng với Minh không điều kiện, miễn sao nàng được thỏa mãn thể xác vì thứ ma túy tình ái đã thấm sâu vào người không thể quên được.

Sau khi trả thù được Hạnh từ trong trại giam, bấy giờ linh hồn Nga cảm thấy lòng đã nhẹ nhàng đôi chút, và nàng bắt đầu đi tìm tên sở khanh...

Ngày hai đứa quen nhau từ dãy nhà trọ lúc nàng còn học trên huyện, và tên Hoàng cao bay xa chạy khi nghe Nga đã mang thai với hắn.

Lúc đó Nga yêu Hoàng một cách chân thành, bởi hắn là mối tình đầu đời của nàng. Hoàng đẹp trai, da dẻ trắng trẻo lại có hàng ria nằm gọn trên môi cùng mái tóc mượt mà đen bóng. Làm nàng tôn sùng hình ảnh đó trong tim và sung sướng khi nghe hắn thốt những câu nói trữ tình đầy lãng mạn.

Với mối tình đầu ấy nên luôn ở trong ánh mắt Nga chỉ có màu hồng, và sau những lần gặp gỡ được Hoàng hứa hẹn khi trở thành bác sĩ hắn sẽ đi hỏi cưới nàng về làm vợ ngay.

Một cô gái mới tuổi mười bảy còn ngây thơ trong trắng như Nga, nàng vô tư tin ngay vào lời hứa hẹn của tên Hoàng, chấp nhận hiến dâng đời con gái cho hắn không chút hối tiếc.

Khi tên Hoàng biết Nga đang mang thai, tức thì hắn đã vội cao bay xa chạy, nàng mới biết hắn chỉ là một tên sở khanh, kẻ chuyên đi lừa đảo tình tiền.

Bây giờ hồn ma Nga đoán biết, tên Hoàng vẫn theo thói “ngựa quen đường cũ”, hắn vẫn tiếp tục đi lừa đảo tình tiền của những cô gái nhẹ dạ, nên một cô gái ma như nàng đi tìm hắn không còn khó khăn như xưa. Bao nhiêu cô hồn uổng tử ở khắp mọi nơi, chỉ cần một thoáng một buổi đã biết tên Hoàng đang ở đâu...

Trước đó tên Hoàng đi trốn mọi người, hắn nợ tình nợ tiền ở khắp mọi nơi nên đã chạy ra thị xã để tiếp tục giở trò lừa gạt gái tơ như cố tật.

Ở đây Hoàng đóng vai nhà tạo mẫu thời trang, hắn muốn thu hút các cô gái mang mộng trở thành người đẹp chân dài.

Tên Hoàng đã thành công trong trò lường gạt tình tiền, với bản chất lưu manh cùng dáng vẻ hào hoa phong nhã chưa thể làm phôi pha lên một thanh niên đang tuổi hai mươi lăm. Vì thế sức cuốn hút từ tên Hoàng đã làm bao cô gái phải mê say, sa ngã vào trong vòng tay của hắn.

Tên Hoàng như một gã đĩ đực, già không bỏ trẻ không tha miễn sao có ai cung phụng tình tiền là hắn gật đầu chấp nhận.

Nhưng thiên bất dung nhan, tên Hoàng đâu ngờ Nga đã chết trở thành ma nữ, và từ trong cõi vô hình vẫn mang nặng mối hận thù muốn bắt hắn phải trả nợ cho nàng cũng như cho các cô gái lầm lỡ khác.

Cho nên đêm nay trời tối đen như mực lại thêm cơn mưa lớn đang trút nước xa xả xuống mái nhà, làm tên Hoàng cứ cuốn mình ôm lấy cô nhân tình mà hắn vừa mồi chài được.

Bỗng nhiên tên Hoàng nghe thấy có tiếng rú khủng khiếp của Thu Hiền nhân tình mà hắn đang ôm ấp, liền quay lại nhìn. Hắn thấy miệng Thu Hiền đang còn há hốc còn tay chỉ ra cửa sổ, cô ta vừa thấy qua khung cửa kính sau những ánh chớp sấm sét, là một bóng người đang lướt qua lướt lại, toàn thân mặc đồ trắng nhưng khuôn mặt lại đỏ như máu cùng mái tóc buông xõa bù xù.

Kinh hãi hơn trên khuôn mặt ấy lại lòi ra hai con mắt màu xanh đang rực sáng, nên vừa trông qua thấy thật quái đản vô cùng.

Vì thế Thu Hiền liền lắp bắp nói với tên Hoàng:

- Có ma anh Hoàng ơi... mà không phải ma đúng hơn là một con quỷ...

Nhìn ra cửa sổ tên Hoàng chỉ thấy nước mưa đang tuông rào rào qua khung cửa kính và hắn không thấy bóng một ai, nên bèn trấn an cô nhân tình:

- Thời buổi này làm gì có ma hay quỷ. Tại em xem nhiều chuyện kinh dị nên đầu óc sinh ra ảo giác.

Thu Huyền lắc đầu lia lịa, cô ta lại nói:

- Em thấy... một con quỷ mặc đồ trắng có khuôn mặt đỏ như máu, còn đôi mắt lòi ra có màu xanh như hai ngọn đèn, con quỷ cứ nhìn vào đây, nhưng tại sao bây giờ em không thấy nữa?

Thu Hiền vừa nói xong, cả hai chợt nghe có một tiếng động lớn từ ngoài dội vào, và trong chớp mắt. Trước mặt cả hai xuất hiện ra một nàng con gái xinh đẹp với quần áo ướt sũng những nước mưa, đang làm lộ ra cả phần ngực đang phập phồng bởi kết dính qua lớp vải áo mỏng manh.

Tên Hoàng chợt nhận ra đó là Nga, cô nữ sinh năm nào đã bị hắn bỏ rơi ở huyện. Nhưng hắn thật ngạc nhiên không hiểu tại sao Nga lại biết hắn đang ở đây mà tìm đến, tại sao nàng lại mạnh mẽ như một thanh niên đã tung được cửa để vào phòng?

Nhìn thấy mặt Nga đang ướt đầm nước mưa nhưng không che giấu một màu đỏ ửng vì sự giận dữ. Tên Hoàng không biết rằng là của hồn ma nữ đang đến báo oán trả thù. Cho nên hắn còn bình tĩnh liền cất giọng thét lên để hỏi như không biết nàng là ai:

- Cô là ai sao dám đột nhập vào nhà tôi?

Hồn ma của Nga bấy giờ mới thay hình đổi dạng biến thành con ác quỷ, hình dáng biến thành con ác quỷ, hình dáng như cô nhân tình tên Hoàng vừa mô tả.

Khuôn mặt con ma nữ đang từ màu đỏ ửng đã chuyển dần bằng màu máu đỏ tươi, còn đôi mắt lồi ra chiếu ánh sáng xanh vào ngay mặt tên Hoàng. Rùng rợn hơn, trên mười đầu ngón tay là những móng vuốt dài nhọn đang nhỏ từng giọt máu, rồi rơi lả tả xuống sàn nhà biến thành những giọt nước mưa.

Tên Hoàng vội ngồi nhỏm dậy, hắn bắt đầu hoảng hốt muốn chết điếng người như Thu Hiền nằm ở bên. Và trong sự hoảng hốt ấy hắn đã nghe con nữ quỷ với giọng âm vang the thé trả lời:

- Mi không nhận ra ta hay sao, hở tên sở khanh đểu cáng? Mi cũng chưa từ bỏ cái thói lường gạt tình tiền các cô gái nhẹ dạ cả tin mi là người tốt hay sao?

Lúc này con nữ quỷ không bước chân đi mà bay lơ lửng nhẹ nhàng đến gần hắn, mắt cứ nhìn chăm chăm vào tên sở khanh như muốn cho thấy những tia máu đỏ đang nổi lên trong tròng mắt màu xanh thần bí mang đầy vẻ uất hận căm hờn, chực chờ muốn ăn tươi nuốt sống lấy hắn.

Rồi con nữ quỷ tiếp tục bằng giọng nói nghe cứ lanh lảnh bên tai:

- Ta là ai à? Ta là con Nga ngây thơ, là người tình năm xưa được mi tặng cho một cái bào thai đang còn trong trứng nước rồi mi quất ngựa truy phong trốn đi biền biệt cho đến giờ. Ta đã thành ma giờ đây cũng đã trở thành nữ quỷ đến đòi nợ máu của mi đây.

Lúc này lên Hoàng thật sự đã khủng hoảng tinh thần, chân tay đang run rẩy, còn Thu Hiền đã nằm bất tỉnh trên giường. Rồi hắn cũng đã bật ra tiếng để hỏi con ác quỷ:

- Anh có nợ máu gì với em đâu sao lại đến đòi?

Con nữ quỷ liền phát ra tiếng cười quái đản, một tay vươn ra đầy móng nhọn, nó chỉ vào thẳng vào mặt tên Hoàng rồi lại cất tiếng trả lời:

- Mi tuy không nợ máu với ta nhưng chính mi đã giết chết con ta khi cao bay xa chạy, nó chết cho ta được sống. Nhưng ta sống sao được khi con ta đã chết oan ức, đêm đêm nó hiện về bắt ta đi tìm mi để báo oán, nên giờ đây ta mới trở thành con nữ quỷ hiện về để kéo mi xuống cõi âm ty sum họp gia đình... Không để mi sống trên dương gian làm hại mọi người nữa.

Tên Hoàng biết nữ quỷ đứng trước mặt là Nga ngay từ lúc hồn ma vừa tung cửa bước vào, và qua câu trả lời của hồn ma như đang đọc bản cáo trạng trước tòa án lương tâm, làm hắn phải lắp bắp miệng để van:

- Em hãy tha mạng, anh đã gây ra quá nhiều tội lỗi nên đang hối hận vô cùng. Xin thề từ nay sống cuộc đời trong sạch không đi lừa gạt một ai.

Con ma nữ Nga nào chịu buông tha, đã là ma quỷ đâu còn có tính người để cảm thông cho những lời van xin tha mạng ấy. Từ cõi vô hình ma nữ đã từng thề phải báo oán hai người, là Hạnh và tên sở khanh đểu cáng này, bấy giờ nó mới chịu xuống cõi âm ty để chịu tội.

Con ma nữ lại đưa bàn tay đầy móng vuốt chỉ vào mặt tên Hoàng rồi đáp:

- Quá trễ tràng rồi Hoàng ơi, bọn đầu trâu mặt ngựa dưới âm ty đã đến nơi rồi. Vì giờ đền tội của mi đã điểm, mi không còn thời gian để sửa chữa lại lỗi lầm nữa đâu!

Đúng đêm nay trời mưa to sấm chớp đang nổi lên liên hồi, cho thấy ở sau con nữ quỷ có lố nhố những bóng ma có sừng, con quỷ đầu trâu tay cầm theo sợi dây xích, con quỷ mặt ngựa cầm cây đao sắc bén cứ lóe sáng theo từng tia chớp trong đêm, một bóng dáng tử thần đang cầm lưỡi hái đến đòi mạng.

Như vừa tuyên xong bản án, tức thì con ma nữ Nga đã đưa cả hai tay đầy móng vuốt mà vồ vào cổ tên Hoàng, làm hắn dãy giụa trong đôi cánh tay ma quái cho đến lúc đôi mắt đã trợn trắng, bấy giờ hồn ma của Nga mới chịu buông tay.

Tên Hoàng đã chết thật nhưng không phải vì đôi cánh tay ma, bởi ma đâu có xác mà chỉ có hồn, làm sao giết được người dương gian. Nhưng tên Hoàng chết vì sự sợ hãi, vì thứ ảo ảnh ma quái đã làm cho hắn phải đứng tim. Chỉ có Thu Hiền cô gái vô tội đã bất tỉnh ngay từ lúc ban đầu, cô ta không mang thứ ảo ảnh như tên tình nhân sở khanh đểu cáng ấy nên còn sống sót.

Nhưng trong thế giới tâm linh thì con ma nữ tên Nga đã trả được mối hận thù, vì vậy sau khi giết chết tên Hoàng, con nữ quỷ mới cười lên the thé chừng như đang thỏa mãn, nó thầm nói:

- Khi hồn ma đã thề là quyết thực hiện lời thề, làm sao mi tránh khỏi kiếp nạn hỡi tên sở khanh kia.

Nói xong con ma nữ mới chịu tan biến khỏi căn phòng, để lại hai cái xác đang bất động một đã chết và một hãy còn nằm bất tỉnh trên giường.


Phần V

THAY LỜI KẾT

Như hồn ma nữ nga từng nói trước xác chết của tên sở khanh Hoàng: “Khi hồn ma đã thề là quyết thực hiện lời thề, làm sao mi tránh khỏi kiếp nạn”.

Cho nên ông Cả Bình những tưởng sẽ sống yên từ sau cái chết của Hạnh ở trong tù, bởi gần nửa năm nay trong nhà ông ta không ai còn thấy ma quỷ hiện về trêu ghẹo như xưa.

Phải chăng ông Cả Bình nhờ vào chiếc nanh cọp hay những lá bùa được thầy Ba Ma Thiên Lãnh trấn ếm vào các cánh cửa nhà, đã khiến con ma nữ tên Nga hay bọn ma thần vòng sợ hãi không dám bén mảng đến phá quấy nữa?!

Có lẽ vì vậy mà ông Cả đã quên mất lời thề:

- Tui xin nguyện từ nay sẽ bỏ tính háo sắc và chỉ lo làm các việc công đức từ thiện!

Ông ta cũng quên luôn lời nhắc nhở của thầy Ba trước khi về núi Thiên Lãnh:

- Người ta nói “đức năng thắng số” ông thề sau này chỉ làm việc công đức từ thiện, vậy cứ thực hiện xem có thay đổi được kiếp nạn hay không!

Hay lời cảnh báo cho thấy điềm hung tai sẽ xảy đến cho ông:

- Tui cho ông cái nanh cọp này làm bùa hộ mệnh cố mà giữ nó, nếu làm mất thì tính mạng ông như sợi chỉ treo chuông!

Nhưng tính háo sắc dâm đãng của ông Cả Bình đã trở thành cố tật, còn chuyện làm ơn làm phước của ông như kiểu chuyện Tàu khi nói về bọn người ngụy quân tử hay nói nôm na là “khẩu Phật tâm xà”, nói giả nhân giả nghĩa trên đầu môi chót lưỡi, người đến vay nợ ông ta vẫn tính lãi “xanh xít đít đuôi”, vẫn đến siết nợ bằng mọi hình thức như trước không hề thay đổi mảy may.

Đến một ngày ông Cả Bình có dịp đi lên huyện, gần buổi chiều mới trên đường về nhà ông ta đã gặp một cô gái còn son sắc đẫy đà không kém gì Tư Hạnh. Cô gái trẻ đang ngồi trong quán nước, tay cô ta đang phe phẩy cái nón lá để đón gió vào người giữa buổi chiều còn nóng bức chưa tan.

Ông Cả Bình đã dừng chân híp mắt đứng nhìn, còn cô gái cũng không vừa cũng liếc mắt đưa tình với ông, rồi bắt đầu lên tiếng đẩy đưa mời chào:

- Anh ơi, trời đang nóng nực đi đâu mà gấp vậy, vô uống dùm cô chủ quán ly nước đi anh!

Giọng cô gái vừa tình tứ mà cử chỉ lại không kém phần lẳng lơ gợi cảm. Ông Cả Bình vẫn không đoán ra cô gái ấy là ai, người ở xóm trên hay xóm dưới.

Nhưng thấy cô gái còn trẻ trung, duyên dáng cứ ngồi phe phẩy cái nón lá làm tung bay cả vạt áo phất phơi lên xuống, phơi bày phần bụng thon thon trắng nõn làm ông thấy phát ham.

Khi ngồi vào quán ông Cả hỏi ra mới hay cô gái tên Nguyệt, mới từ thành phố trở về xóm chợ dự định mở một tiệm may nho nhỏ để kiếm sống qua ngày.

Ông Cả Bình mang cố tật háo sắc không bỏ, đã có nhận xét về Nguyệt còn đẫy đà hơn cả Tư Hạnh năm nào, mà cách ăn nói lại cởi mở, cử chỉ không hề mắc cỡ khi đưa tay ra vỗ lấy đùi ông mỗi khi lên tiếng đối đáp, hay những lần cô ta liếc mắt nhìn ông bằng dáng điệu lẳng lơ trữ tình. Làm ông Cả đâm ra mê muội ngay từ lúc đầu mới gặp mặt nhau.

Với tính háo sắc sau một hồi nói chuyện, ông Cả Bình đã nắm lấy tay cô gái chốn tỉnh thành rồi liền ngỏ ý với cô ta:

- Nguyệt về sống với qua đi, qua sẽ mở tiệm lớn cho em làm ăn!

Lúc đó cô gái làm như chưa hề biết ông Cả Bình là ai, nên lấp lửng trả lời với dáng nũng nịu lẳng lơ:

- Em chưa biết anh là ai vợ con ra sao, khi về nhà lỡ em bị ăn hiếp thì chết...

Nghe Nguyệt thì thầm nói bên tai ông Cả, Sáu Xuân cô chủ quán nước đã nhanh miệng giới thiệu:

- Nguyệt ơi, mày mới ở trên thành phố về nên không biết ông Cả Bình đó thôi. Nếu mày chịu làm vợ ông Cả là sướng hơn tiên đó em!

Nguyệt nhìn ông Cả chăm chăm, đoạn cô ta mới lên tiếng đáp lại lời cô chủ quán:

- Em có nghe người ta nói đến ông Cả Bình rồi, nhưng ổng đã có đến mấy bà vợ còn đòi cưới em về để làm gì, mà em nghe nói mấy bà vợ lớn của ông Cả hay ghen lắm.

Nghe Nguyệt nói về vợ con, ông Cả Bình bèn cười híp mắt nhìn cô ta mà nói:

- Đàn ông năm thê bảy thiếp mà em, nhưng Nguyệt chịu về làm vợ qua thì khỏi sợ gì hết, bà nào mà ghen với em là qua ra tay trị liền. Chồng chúa vợ tôi em còn lo nghĩ gì nữa!

- Nhưng khi em về làm vợ anh rồi khi thấy ai đẹp hơn lại lấy về nữa, bỏ em bơ vơ cô quạnh thì sao!?

Giọng nói đầy vẻ nũng nịu có thêm chút lẳng lơ của Nguyệt làm ông Cả thêm say đắm, mắt ông cứ lim dim nhìn ngắm cô gái không chớp mắt, đoạn đáp:

- Nguyệt đẹp như tiên, qua tìm thêm người khác làm gì cho thêm tốn. Vậy em chịu lấy qua không nè?

Cô gái như đang tỏ ra hài lòng với lời tỏ tình của ông Cả, cô ta liền ngồi sát người vào bên ông đoạn tiếp tục nũng nịu nói:

- Nhưng nói trước là em thích được chiều chuộng lắm, không biết anh có làm chồng em được không?

Ông Cả Bình nào biết cái quán nước mà ông ngồi đang trên ngôi mả của Nga con bà Tám. Cô gái tên Nguyệt chính là hồn ma nữ đang hiện hình ngay giữa ban ngày, nó ngồi đây chờ ông Cả trở về để hớp hồn. Còn Sáu Xuân cô chủ quán cũng là một hồn ma thần vòng được phái đến yểm trợ cho ma nữ Nga.

Đúng ra việc báo thù ông cả Bình chiều tối nay phải do hồn ma tên Minh chủ trì, bởi con ma thần vòng từng có lời thề sẽ trả thù ông Cả khi ông đã cướp mất Hạnh người yêu của hắn. Nhưng âm hồn tên Minh đang bị Chúa ma vòng quản chế, hắn đã nhờ hồn ma Sáu Xuân đi gặp ma nữ Nga, cùng thực hiện thay hắn trong việc báo thù.

Mà muốn báo thù ông Cả Bình ngay trong nhà ông ta như trước đây thì không thể được, bởi thầy Ba Ma Thiên Lãnh đã trấn ếm bùa chú trừ tà trừ quỷ ở khắp mọi nơi, khó lòng vô nổi.

Hồn ma nữ Nga cũng biết, hiện giờ trên người ông Cả Bình còn đang đeo sợi dây chuyền có gắn cái nanh cọp thuộc dạng bùa hộ mệnh, nó cũng khó có thể ra tay trả thù dùm cho tên Minh.

Những loại ma nữ như Nga chuyện khó cũng có thể thực hiện, vì ma nữ hiểu rõ tính tình ông Cả rất háo sắc nếu khiêu khích được chuyện ái tình.

Bấy giờ con ma thần vòng Sáu Xuân nhận thấy “Cá đã cắn câu”, ông Cả Bình như không còn biết gì đang lí nhí trả lời câu hỏi khiêu khích của con ma nữ:

- Thì Nguyệt về làm vợ qua thì sẽ biết, nếu không đủ sức làm chồng không lẽ qua lấy em về để lộng kính ngắm nhìn hay sao!?

Hồn con nữ ma vòng bấy giờ liền lên tiếng:

- Nguyệt coi quán dùm, chị Sáu cần đi lên chợ mua chút ít đồ dùng nghe em.

Nói xong hồn ma Sáu Xuân đã tất tả đi ra khỏi quán để lại ông Cả và hồn ma nữ đang ngồi âu yếm bên nhau. Lúc đó hồn ma Nga lại nũng nịu nói:

- Cô Sáu đi rồi hay mình vô trong nhà mà nằm nghỉ lưng đôi phút để tâm sự đi anh, để xem lời anh nói có đúng không nữa đó, bấy giờ em mới dám trả lời có ưng lấy anh hay không!

Giọng nói đẩy đưa của Nguyệt khiến cho ông Cả Bình cảm thấy đê mê cả người, ông không ngờ hôm nay ra đường lại gặp hên, được một cô gái có sắc đẹp gợi cảm gợi ý cho chăn gối mà không có điều kiện, cô ta chỉ muốn ông thử sức làm chồng mà thôi.

Ông Cả Bình tuy đang bị ma nữ Nga nhiếp mất hồn vía, nhưng trong đầu cũng hiểu tại sao Nguyệt lại dạn dĩ chủ động hơn các cô gái thôn quê thường e ấp rụt rè mỗi khi có người đề cập đến chuyện yêu đương.

Ông ta biết Nguyệt nguyên là cô gái từng sống nơi thành thị, chịu ảnh hưởng nhiều với nếp sống Tây phương khi người Pháp còn đang bảo hộ đất nước. Mà lối sống Tây phương lại rất thực dụng, không hay úp mở những thắc mắc đang nảy sinh trong lòng.

Cho nên sau khi nghe Nguyệt nói làm ông Cả Bình cứ thấy lòng lâng lâng dâng lên niềm cảm xúc. Nên ông ta đi theo cô gái vào tận trong nhà không cần nghĩ đến hậu quả sẽ diễn ra….

Bây giờ ông Cả Bình chỉ biết có mình Nguyệt, cô ta đã đưa ông vào tận phòng riêng. Ông Cả đã biết qua về bản chất của cô gái mới gặp này có tính lẳng lơ, vì thế không cần nghĩ ngợi ông đã ôm chầm lấy cô ta. Nhưng cô gái đã phải lách mình ra khỏi vòng tay của ông.

Không phải hồn ma nữ không muốn đón nhận sự âu yếm của ông Cả, nhưng nó biết trên người ông đang đeo một cái nanh cọp đã được làm phép trấn yêu ma không cho xâm phạm, mà ma nữ Nga phải cố tình mới thực hiện được mục đích mà hồn ma tên Minh đã giao cho.

Nguyệt vừa tránh né vòng tay của ông Cả Bình, cô ta cố nói cho ông ta tin:

- Không phải em không muốn, nhưng anh đang đeo cái gì nổi cộm trên ngực làm em sợ trầy da lắm!

Ông Cả Bình đang bị nhiếp hồn đâu biết Nguyệt là hiện thân của loài ma quỷ hiện hình. Vì vậy ông ta mới lên tiếng giải thích:

- Đâu được nó là bùa hộ mạng của qua đó. Bùa này chống lại bọn ma quỷ mỗi khi đến quấy nhiễu!

Bấy giờ đôi mắt con ma nữ bỗng sáng tinh nhìn vào ông Cả Bình không chớp, rồi bắt đầu ra dáng lẳng lơ nói:

- Anh xem em có đeo mấy thứ đó không, vì chúng hay làm trầy da rướm máu rồi nổi sẹo lên, sau này trông thấy vết sẹo thì dị lắm...

Vừa nói hồn ma nữ liền cho ông nhìn thấy trên người cô ta không đeo món gì. Còn ông Cả Bình không còn cách nào khác, vì nếu không chiều theo ý cô gái ông ta sẽ chẳng được hưởng gì. Ông cũng không ngờ ánh mắt cô gái đang thôi miên, làm trong ông chỉ tồn tại thứ trí não ảo giác không thể phân biệt được thật giả, đã vội vàng cởi bỏ sợi dây chuyền có cái nanh cọp ra khỏi người, đoạn nhìn cô ta rồi nói:

- Qua đã chiều theo ý của Nguyệt rồi đó.

Lúc bấy giờ ma nữ mới dám đến bên cạnh ông Cả, nó liếc nhìn ông ta thật âu yếm đoạn nói:

- Vậy mình cùng nằm đây để nghỉ lưng đi anh...

Nói xong hồn ma Nga nắm lấy tay ông Cả Bình mà kéo hẳn ông ta nằm xuống giường...

Ông Cả còn đang say sưa trong bể tình, chợt nhiên nhìn thấy khuôn mặt cô gái đang tự biến dạng thành một khuôn mặt khác mà ông từng gặp trong những cơn ác mộng đã qua.

Bấy giờ ông Cả mới thấy kinh hoàng vì đang ôm một cô gái ma trong người nên thảng thốt kêu lên:

- Em là ma nữ tên Nga chứ không phải Nguyệt một người trần tục?

Quả nhiên cô gái đã trở lại đúng hình hài là một ma nữ có mái tóc bỏ xõa ngang vai, toàn thân xanh tím như cái xác trôi sông, nhưng khuôn mặt lại đỏ au au như màu máu cùng đôi mắt sáng xanh lồi ra phía trước, ông Cả nhìn thấy đã kinh sợ vô cùng.

Con ma nữ Nga cứ ôm chặt lấy ông Cả Bình trong đôi tay đầy móng vuốt, nó không cho ông vùng vẫy để thoát thân. Bấy giờ hồn ma nữ mới lên tiếng để đáp lại lời ông ta:

- Cả Bình ơi! Mi không còn nhớ đến lời thề của con ma thần vòng tên Minh từng nói trong buổi lễ trừ tà của thầy Ba Ma Thiên Lãnh hay sao? Bọn ta phải về báo oán trả thù tên háo sắc dâm đãng như mi, bấy giờ linh hồn bọn ta mới được siêu thoát đầu thai sang một kiếp khác.

Ông Cả Bình định há hốc miệng kêu lên vì sợ hãi khi hồn ma nữ vẫn đang ôm chặt lấy ông ta không rời tay, nhưng ông không sao thét ra lời. Còn hồn ma Nga vẫn trợn mắt nhìn ông, rồi ma nữ tiếp tục buông ra lời hăm dọa:

- Hôm nay số mi đã tận, giờ chết đã đến, mi phải đền tội những gì đã gieo nhân quả. Đêm nay mi đã rơi vào động ma bọn ta nên mi không còn đường để trở lại chốn dương trần nữa đâu!

Đoạn ma nữ cười lên the thé mới nói tiếp:

- Mi nhìn kìa, tên Minh con ma thần vòng đã đến để trả mối hận năm xưa mi cướp mất Hạnh người yêu của nó.

Con ma nữ vừa nói xong ông Cả Bình thấy ngay hình dáng tên Minh đang treo người lơ lửng bằng một sợi dây thừng, chân không chạm đến đất, còn cái xác mặc cái áo màu trắng làm nổi bật cái lưỡi đỏ tươi đang thè dài xuống đến tận rốn.

Nhưng hồn ma mà ông Cả Bình thấy chỉ là hồn ma của Sáu Xuân, nó dùng thuật “độn hình” giả dạng giả hình thành tên Minh hiện ra trước mắt.

Hình ảnh con ma chết sông, ma thần vòng xuất hiện làm ông Cả càng kinh hãi làm khuôn mặt ông ta đã tái xanh vì thấy giờ chết đang điểm tới.

Ông Cả chỉ biết buộc miệng lên để nói:

- Lúc đó ta nào biết tên Minh là người yêu của Tư Hạnh, vì gia đình mà Tư Hạnh đã ưng lấy ta mà!

Con ma nữ Nga vẫn giữ âm vang của giọng cười ma quái, nó bèn lên tiếng nói như để trả lời:

- Ưng lấy mi à Cả Bình? Một cô gái mười bảy mà chịu ưng lấy ông già trên tuổi sáu mươi như mi hay sao?! Hay vì bị o ép bởi số nợ mà gia đình Năm Cò đang thiếu để lấy được Tư Hạnh? Thứ cho vay nặng lãi “xanh xít đít đuôi” như mi đã đáng tội chết rồi!

Trong khi ma nữ còn đang nói, hồn ma Sáu Xuân trong hình dạng tên Minh đã đáp người cho chân chạm đất, nó mới tháo vòng dây thòng lọng ra khỏi cổ đoạn giơ cao như muốn tròng vào cổ ông Cả Bình. Mồ hôi trên trán ông Cả tự nhiên tuôn tầm tã như đang ngồi bên lò lửa, còn đôi hàm răng đang đánh bò cạp cứ nghe như nhịp phách đập liên hồi. Tuy vậy ông ta vẫn cố lên tiếng để van xin:

- Ta xin nhận hết tội, xin các oan hồn tha mạng và xin thề sẽ đem nửa số gia tài làm chuyện công đức để chuộc lỗi lầm gây ra đau khổ cho mọi người!

Con ma Sáu Xuân liền thét nói:

- Mi nói láo, mi từng thề sẽ làm công đức, từ bỏ luôn tính háo sắc, nhưng mi có thực hiện được đâu...

Con nữ thần vòng nói đến đây tự dưng im bặt, có lẽ đã trông thấy khuôn mặt ông Cả Bình đang tím tái người đờ đẫn như bất tỉnh. Biết ông Cả hồn phiêu phách lạc nên con nữ ma thần vòng mới khẽ mỉm cười nhìn qua xác ông ta còn nằm trên mình ngựa, nó nói với con ma nữ Nga:

- Đúng là tên già dâm đãng lúc nào cũng muốn hưởng lạc! Nga ơi chúng ta đã làm xong nhiệm vụ mà anh Minh giao, trả thù xong tên già háo sắc này rồi!

Trước đó ông Cả Bình muốn rời mình ngựa để xuống van lạy các hồn ma tha mạng, nhưng ông ta không thể làm được bởi nỗi khiếp sợ khi thấy âm hồn hai con ma đến đòi báo oán trả thù, nên đã chết ngay trên mình ngựa lúc đó.

Khi nghe con nữ ma vòng nói xong, bấy giờ hồn ma nữ Nga mới hất tung thân thể ông Cả rơi ngay xuống sàn nhà.

Thực hiện xong mục đích cuối cùng, âm hồn Nga nhìn vào xác tên già háo sắc đang nhập thổ, thấy rõ linh hồn ông ta đã thoát ra khỏi xác bị ngay bọn ngưu đầu mã diện đưa gông cùm ra khóa chặt tay chân, đoạn chúng lôi kéo linh hồn ông đi xuống chốn âm ty.

Hồn ma nữ xem như đã trả xong mối oán thù dùm tên Minh, đã từ từ bay bổng cùng hồn nữ ma vòng để rồi tan biến sau tiếng cười đầy thỏa mãn...

Buổi sáng người trong xóm phát hiện ra xác ông Cả Bình nằm trần truồng chết trên một ngôi mộ, và ai cũng biết ngôi mộ đó đã chôn xác Nga con gái bà Tám người bị Hạnh đập chết rồi dìm xác trôi sông.

Mọi người ai cũng rõ ông Cả Bình bị “thượng mã phong” mà chết trên mình ngựa. Nhưng không biết ông ta chết bởi người đời hay bởi hồn ma nữ Nga đã đến báo thù? Tuy nhiên ai cũng biết một điều, tính đại dâm háo sắc đã giết chính ông ta!

Chính tính háo sắc của ông Cả đã liên lụy làm chết nhiều người, người đầu tiên là Nga đến Minh, đến Hạnh, tên Hoàng sở khanh và cuối cùng là ông ta phải trả giá bằng chính sinh mạng của mình.

Có người nói, “trời tru đất diệt” những kẻ ăn ở thất nhân tâm cho vay nặng lãi, o ép người cùng khổ mới bị “quả báo nhãn tiền” như ông Cả Bình đây!


TÌNH NGƯỜI DUYÊN MA


Trong một thị trấn xinh đẹp nằm bên khu rừng già sầm uất đầy những cây đại cổ thụ. Có gia đình ông Bảy Thu, một thương gia giàu có và cũng là người hạnh phúc nhất nơi đây.

Người vợ đã sinh cho ông luôn một lúc ba cô con gái đều đẹp tựa Hằng Nga, Tây Thi giáng thế. Cả ba chị em đến khi khôn lớn đều hoàn hảo, gợi cảm đến mức hấp dẫn dưới con mắt bọn đàn ông con trai mỗi khi họ được ngắm nhìn!

Người ta nói nếu sinh ba cô con gái ra một dọc, nhà như gặp hạn “tam nương”. Nhưng gia đình ông Bảy Thu thì trái hẳn, mỗi ngày càng giàu thêm, người đến nhà giao thiệp mỗi lúc thêm đông. Một phần để nhìn ba cô con gái của ông nhằm kén dâu hay nhăm nhe đến hỏi cưới.

Điều này làm ông Bảy Thu càng yêu quý ba cô con gái hơn, định bụng khi các con ông đã đến tuổi cặp kê sẽ kén chọn mỗi đứa một người chồng có địa vị, danh vọng và môn đăng hộ đối, biết quý nhan sắc con gái ông và tạo dựng một mái ấm hạnh phúc cho đến răng long đầu bạc.

Vì thế mà ông thường nói với vợ:

- Ba đứa Hạnh Xuân, Hạnh Thu và Hạnh Đông đều đến tuổi dậy thì cả rồi. Người ta nói có con gái trong nhà như treo hủ mắm, lúc bể vỡ trở nên thối um, làm tôi ăn ngủ không yên. Cho nên hai vợ chồng mình phải tìm chồng cho chúng nó, để chúng có hạnh phúc mà mình cũng mãn nguyện bớt phần âu lo.

Bà Bảy Thu sau khi nghe chồng bàn về việc tìm chồng cho ba cô con gái, bà cũng góp ý:

- Hạnh phúc trong hôn nhân không chỉ tùy thuộc vào địa vị, hay môn đăng hộ đối. Mà còn do duyên trời định, do sự xếp đặt của ông tơ bà nguyệt. Tốt nhất mình cứ để cho số phận định đoạt, chúng hên nhờ rủi chịu, chứ không lại “già kén kẹn hom” phải khổ vì cha mẹ ép duyên, áp đặt.

Ông Bảy Thu nghe vợ nói cũng có lý, nhưng vì thương ba cô con gái nên ông nói thêm:

- Bà nói vậy tôi không ép các con lấy chồng theo ý mình nữa. Miễn sao bọn mai mối tìm chồng cho chúng, con gái mình gật đầu ưng chịu là tôi gả không cần phải giàu có hay sang hèn gì hết.

Bởi vậy bọn mai mối từ thị trấn đi ra các tỉnh, đến các nơi phồn hoa đô hội tìm kiếm những chàng trai cho xứng với Hạnh Xuân, Hạnh Thu và Hạnh Đông đưa đến nhà giới thiệu.

Các chàng thanh niên đến nhà ông bà Bảy Thu ra mắt đều sống trong những gia đình quyền quý hay giàu có kể cả vóc dáng mà bất cứ cô thiếu nữ nào mới nhìn qua cũng đâm đắm say.

Lần lượt hai cô chị lớn đều lên xe hoa về nhà chồng sống trong hạnh phúc.

Chỉ còn Hạnh Đông cô con gái út của ông bà Bảy Thu, đám mai mối nào đưa người đến ra mắt đều bị nàng lắc đầu từ chối. Đều này khiến ông bà Bảy Thi tỏ ra giận dữ nói với con gái:

- Hạnh Đông con ơi, hai chị con đã đi lấy chồng không đứa nào lắc đầu mãi như con, khiến ba má đâm buồn lòng. Hay con nói ra tâm trạng cho ba má được nghe đi...

Hạnh Đông cô con gái út của ông bà Bảy Thu, đẹp người hơn hai chị Hạnh Xuân, Hạnh Thu nhưng tính tình nàng thì trái hẳn.

Hạnh Đông hiền hậu, nhu mì, có tấm lòng bác ái nhân từ, và có cuộc sống trầm lặng, nội tâm.

Chính vì vậy mà Hạnh Đông không dám nói với ba má nàng về một câu chuyện tình lãng mạn giữa nàng và một hồn ma. Nàng chưa dám tâm sự những bí ẩn thầm kín trong cuộc đời, kể từ khi...

Thời gian đó đã trên nửa năm, hàng đêm Hạnh Đông thường bắt gặp một giấc mộng lạ lùng hiện về trong ảo giác. Mỗi khi nàng vừa chợp mắt là thấy một chàng trai thật khôi ngô tuấn tú xuất hiện, là chàng đẹp tựa như Phan Anh, Tống Ngọc trong một truyện Trung Hoa mà Hạnh Đông đã đọc, in đậm hình ảnh đó vào trong tâm não. Bây giờ chàng trai đó đã trở thành hiện thực, cũng chỉ trạc độ tuổi là với nàng nhưng lại là một người tật nguyền!

Thật ra trong buổi đầu tiên mà Hạnh Đông gặp gỡ được chàng, lúc đó nàng đang ngồi tắm trong một con suối vắng người nằm tận trong rừng. Và vì con suối vắng, cho nên Hạnh Đông mới khỏa thân trầm mình ngụp lặn trong làn nước trong xanh, còn áo quần treo lơ lửng trên cành cây lá thắp.

Chợt nhiên có chàng trai xa lạ đến đây từ lúc nào khi Hạnh Đông đang tắm mà không hay, chàng cứ đứng ngắm nàng tắm, cầm tấm vải yếm màu hồng che ngực nàng ở trên tay, rồi chàng cứ đưa lên mũi ngửi lại mùi hương da thịt Hạnh Đông còn vấn vương trên tấm vải yếm đó.

Cả một khắc trôi qua bấy giờ Hạnh Đông mới phát hiện, có người đang nhìn trộm nàng trong lúc tắm. Ôi thôi! Nàng còn gì là sự trong trắng, nhất là người nhìn trộm lại là một chàng trai. Tập quán người Á đông cho hiện tượng này nàng đã thất tiết bởi câu “nam nữ thụ thụ bất tương thân”.

Mặc dù chàng trai chưa va chạm vào người nàng một giây phút nào, nhưng chàng đã thấy hết phần thân thể mà tạo hóa đã ban cho nàng! Bốn chữ công dung ngôn hạnh. Hạnh Đông đã vô tình đánh mất đi một chữ hạnh rồi còn đâu!

Thấy Hạnh Đông hoảng hốt sau khi phát hiện ra anh đang nhìn lén nàng tắm, chàng trai hình như cũng xấu hổ mắc cỡ trước sự bất minh của mình, vội vã trốn chạy nhưng anh đã quên trả lại cho Hạnh Đông tấm vải yếm màu hồng còn cầm trên tay.

Ôi đây có phải là định mệnh cho cuộc đời của Hạnh Đông hay không? Tấm vải yếm của người con gái không thể trao cho bất cứ một chàng trai xa lạ nào, bởi chỉ có người chồng mới được cởi nó ra trong đêm động phòng hoa chúc mà thôi.

Vì vậy mà Hạnh Đông chạy vội lên khỏi con suối, mặc nhanh lại áo quần, đoạn nàng dõi mắt tìm chàng trai để xin lại tấm vải yếm. Tuy nó không giá trị nhưng là vật chứng minh cho sự trong trắng của nàng. Hạnh Đông chẳng thấy chàng trai đâu.

Nhưng dấu chân của chàng trai đã dẫm lên cây cỏ đã để lại dấu tích trên đường. Cho nên Hạnh Đông cứ đi theo dấu vết đó để tìm.

Hạnh Đông đi đến chân một quả đồi nằm gần bờ một con sông, ở đó để lộ ra một con đường dốc thoai thoải. Nàng theo con đường ấy đi sâu vào bên trong.

Càng đi vào trong nàng càng thấy lạ lùng, vì nó lại dẫn đến một con đường hầm tăm tối.

Tuy có sợ sệt nhưng Hạnh Đông cứ phải đi, chẳng mấy chốc nàng đi đến một căn phòng thật to lớn, thật xa hoa lộng lẫy, mọi vật trong phòng bày biện đều rất hài hòa, có mùi hương thơm phảng phất. Rồi nàng thấy chàng trai đang ngồi trên chiếc ghế tràng kỷ được dát toàn bằng vàng, tay còn cầm tấm vải yếm che ngực nàng mà ngửi không chịu rời xa.

Bấy giờ Hạnh Đông mới dám lên tiếng:

- Xin chàng hãy trả lại cho em tấm vải yếm màu hồng kia! Nó là vật che thân của em, còn thêu tên em trên đó, nếu mất nó đi còn gì sự trong trắng đời em!

Giọng Hạnh Đông tỏ ra nhún nhường, cầu khẩn. Còn chàng trai đã liếc mắt tình tứ để nhìn nàng, đoạn anh ta đến bên cầm lấy tay nàng rồi âu yếm nói:

- u đây là định mệnh mà ông trời đã sắp đặt cho hai ta gặp lại nhau. Nàng biết không, kiếp trước chúng ta đã thành vợ chồng từng sống bên nhau. Và cũng vì định mệnh mà hai ta phải chia ly, nàng qua đời sau một cơn bạo bệnh làm ta phải đêm nhớ ngày thương. Như Trương Chi tương tư hình bóng của Mỵ Nương, còn ta tương tư hình ảnh người vợ vừa quá cố, rồi sau đó ta quyên sinh cốt để hồn ra khỏi xác, du hồn xuống cõi âm ty đi tìm nàng, nhưng từ đó đến nay vẫn bặt bóng hình. Cho đến hôm nay ta tình cờ mới gặp lại nàng, nên hai ta đâu phải người xa lạ nhau!

Hạnh Đông vừa thoáng nghe chàng trai nói, ký ức xưa chợt hiện về, đã nhận ra chàng trai là người chồng từ kiếp trước của nàng, nên mừng rỡ reo to:

- Lang quân của thiếp đây mà, chàng là Trọng Nghĩa đây mà, còn thiếp là...

Không để Hạnh Đông nói dứt câu, Trọng Nghĩa đã ôm lấy nàng vào trong vòng tay rồi nói tiếp lời:

- Còn nàng tên là Đông Xuân phải không?

Trong giấc mơ tiên Hạnh Đông sung sướng khi nghe Trọng Nghĩa gọi lại tên nàng từ kiếp trước, làm nàng cứ run rẩy vui mừng trong vòng tay của chồng. Và để diễn tả nỗi niềm thương nhớ đức lang quân, nàng đưa môi lên hôn say đắm người chồng từng tử biệt sinh ly, rồi bắt đầu nhắm mắt tận hưởng lạc thú mà bao ngày còn dang dở sau buổi chia ly.

Hai người từng là vợ chồng thì nàng còn gì phải giữ gìn, mà thật ra lúc đó Hạnh Đông đã quên mất tên của nàng trong hiện tại, chỉ biết nàng là Đông Xuân gái đã có chồng, còn chồng nàng tên Trọng Nghĩa đang ôm ấp nàng trong vòng tay. Có lẽ căn kiếp đã trở về trong trí não của nàng rồi.

Đến khi hai người rời tay nhau, Hạnh Đông mới đem tâm sự ba má đang bắt ép nàng phải đi lấy chồng như hai người chị lớn:

- Anh ơi! Ba má đang ép em phải lấy chồng, đã có bao chàng trai đến nhà giạm hỏi nhưng em đều lắc đầu từ chối, phải chăng ông trời sắp đặt cho chúng ta được tái duyên.Vậy anh hãy cho người đến nhà để hỏi cưới em, cho chúng ta trở lại duyên tiền định!

Nghe Hạnh Đông tâm sự lúc đó đôi mắt Trọng Nghĩa trở nên buồn, anh mới ôm lấy nàng vào trong lòng rồi lên tiếng trả lời:

- Em ơi, hiện giờ chúng ta vẫn còn phải xa cách vì kẻ âm người dương, anh chưa thoát được kiếp ma để đầu thai thành người, bởi khi xưa đã quyên sinh nên giờ đây vẫn còn là một oan hồn uổng tử!

Hạnh Đông đã hiểu Trọng Nghĩa bây giờ chỉ là hình bóng của một con ma, người âm sao lấy được người sống trên chốn dương trần. Làm nàng đã nức nở khóc lên:

- Vậy tại sao anh nói ông trời cho chúng ta lại được tái duyên cùng nhau?!

Trọng Nghĩa đã lắc đầu trả lời lại câu hỏi của Hạnh Đông:

- Cũng không phải hai ta sẽ không được sum họp trở lại, bởi anh biết định mệnh cho hai ta gặp lại nhau thì sẽ lại cho sống bên nhau. Nhưng...

Trọng Nghĩa đã im bặt nhìn vào người vợ xưa như để thăm dò thái độ của Hạnh Đông, nhưng nàng vẫn nhìn anh và đang lắng tai nghe anh nói tiếp:

- …Anh phải mượn xác hoàn hồn, lúc đó hai ta mới có thể cùng kề vai sát má như hiện giờ. Mà xác người hợp vía đâu phải dễ tìm, nên khi em bắt gặp ai đó cầm tấm vải yếm hồng này người đó chính là anh. Và em nên chấp nhận mối tình của người đó, tuy xác người nhưng lại mang chính linh hồn của người chồng của em tên Trọng Nghĩa này!

Đó là đêm đầu tiên Hạnh Đông gặp lại người chồng từ kiếp trước trong cơn mộng lạ. Và nàng cũng đã giật bắn người khi phát hiện, tấm vải yếm màu hồng nàng đã để trong rương đã không cánh mà bay mất tự bao giờ. Nàng mới cho đó mộng như thật.

Rồi vào mỗi đêm Trọng Nghĩa lại hiện về trong giấc mơ, đưa nàng đến căn phòng xa hoa lộng lẫy cùng nàng ân ái, có lẽ anh muốn tận hưởng lại những gì đã dang dở từ kiếp trước, thời gian mà hai người từng sống âm dương cách biệt.

Bẵng đi một thời gian hồn ma Trọng Nghĩa không còn xuất hiện, khiến Hạnh Đông đâm thương nhớ đi tìm chàng, nhưng con đường dưới chân đồi bên dòng sông dẫn đến căn phòng xa hoa lộng lẫy hai người từng ôm ấp bên nhau, giờ không thấy đâu nữa.

Cho đến một ngày nọ Hạnh Đông có dịp đi ra phố chợ định mua ít hàng hóa mang về để thêu thùa. Trên đường nàng bắt gặp một thanh niên đang chống đôi nạng gỗ cứ đứng nhìn nàng chăm chăm.

Chàng thanh niên cũng trạc độ tuổi với nàng, cũng đẹp mã không kém gì Trọng Nghĩa, nhưng chỉ phải tội anh ta thân thể tật nguyền, đôi chân hình như bị liệt. Vì thế mà Hạnh Đông không dám ngước nhìn để đáp trả, bởi nàng hiểu dù có thương anh ta thì ba má, hai chị nàng sẽ không chấp nhận, mặc dù ba má nàng từng nói: “Hạnh phúc trong hôn nhân còn do duyên trời định, do sự xếp đặt của ông tơ bà nguyệt. Tốt nhất, cứ để cho số phận định đoạt, chúng hên nhờ rủi chịu”.

Nhưng chàng thanh niên đã khẽ thốt tiếng kêu lên để gọi tên nàng:

- Đông Xuân em không nhận ra anh sao?

Tiếng gọi giống như tiếng nói của Trọng Nghĩa và gọi đúng cả tên nàng kiếp trước. Vậy đúng chồng nàng đã hiện thân, bởi anh đã từng nói với nàng: “Khi bắt gặp ai đó cầm tấm vải yếm hồng của em, người đó chính là anh. Và em nên chấp nhận mối tình này, tuy thể xác của người khác nhưng lại mang chính linh hồn người chồng tên Trọng Nghĩa của em”.

Bấy giờ Hạnh Đông mới quay người nhìn, quả thật người thanh niên đang cầm trên tay tấm vải yếm màu hồng của nàng, rồi anh ta lại nói tiếp:

- Đông Xuân không nhớ Trọng Nghĩa là chồng của em sao?

Tên người và vật chứng đã đầy đủ làm sao Hạnh Đông có thể làm ngơ, nhất là khi Trọng Nghĩa còn nói “Mượn xác người hợp vía đâu phải dễ tìm…” Nghĩ như thế Hạnh Đông mới đến bên người thanh niên, nàng kéo anh ta ra xa chỗ đông người, đoạn áp đầu vào vai chồng mà khóc nức nở, nàng nói:

- Bấy lâu nay trong giấc mơ, đưa linh hồn em đi tìm anh mà không sao gặp được lối xưa, những tưởng anh đã quên mất em rồi!

Xác người hồn ma mới vui mừng hớn hở nói:

- Anh xa em chỉ cốt đi tìm người hợp vía, đủ môn đăng hộ đối để đến nhà hỏi cưới em. Trên chốn dương gian giờ đây anh không còn tên Trọng Nghĩa, vậy em hãy gọi đúng tên của người trần mà anh mượn xác là Tuấn Ngọc con của ông bà bá hộ Dương ở làng bên.

Nhưng vừa nói xong trên khuôn mặt Trọng Nghĩa bỗng trở nên u uất, khiến Hạnh Đông không hiểu tại sao anh vừa mới vui mừng giờ đã sầu muộn héo hắt, nàng mới cất tiếng lên hỏi:

- Anh mới vui đây vì sao đã trở nên buồn bã?

Bấy giờ qua thể xác Tuấn Ngọc, hồn ma Trọng Nghĩa mới giải thích:

- Anh đi tìm một chàng trai hoàn chỉnh theo như ý của ba nàng nhưng khó khăn quá, đã bao ngày mới gặp được Tuấn Ngọc đây, nhưng anh ta lại bị bại liệt mất đôi chân, không biết đám cưới hai đứa mình tái duyên có thành sự thật hay không?!

Hạnh Đông đã hiểu ra điều sầu muộn của người chồng kiếp trước, và chính nàng cũng từng nghĩ đến điều này. Nhưng duyên trời đã định làm sao con người lại dám cãi lại số trời, cho nên nàng đáp:

- Số trời định kiếp này em gặp lại anh qua thân thể tật nguyền của Tuấn Ngọc, em đành chấp nhận. Và khi em đã ưng chịu dù ba má không bằng lòng em cũng sẽ đến sống cùng anh cho đến răng long đầu bạc.

Bởi thế khi ông bà Bảy Thu hỏi đến tâm trạng của Hạnh Đông, nàng mới thật tình thưa bẩm:

- Con sẽ không lấy ai ngoài anh Tuấn Ngọc, con ông bá hộ Dương ở làng bên, xin ba má đừng ép buộc phải lấy người khác mà con không yêu.

Nghe nói đến Tuấn Ngọc cả nhà ông bà Bảy Thu ai cũng biết, anh ta là một chàng trai có khuôn mặt đẹp tựa Phan Anh nhưng thân thể lại tật nguyền, lúc đi đứng bằng đôi nạng gỗ còn không muốn vững.

Ông Bảy Thu đã điên tiết kêu lên:

- Không! Ba thà để con ở già còn hơn trông thấy con lấy một người tàn phế, nó không thể cho con có mái ấm hạnh phúc như Hạnh Xuân, Hạnh Thu!

Hạnh Đông thấy ba nàng giận dữ, bèn khóc lên rưng rức, rồi thổn thức đáp:

- Số con là như thế, sao ba lại ngăn cấm duyên con? Người ta ai cũng phải đeo số phận vào người từ trời đất rồi. Nếu số con phải lấy anh Tuấn Ngọc thì sao ba lại không để con làm vợ của anh ấy chứ?

Hai người chị Hạnh Xuân và Hạnh Thu thường ghen tức với cô em gái út, vì nàng trẻ hơn và đẹp hơn, nên cũng nói chen vào, không phải để bênh vực cho Hạnh Đông mà muốn nàng làm vợ của kẻ tật nguyền:

- Má nói với ba rồi, hạnh phúc trong hôn nhân là do trời định, cứ để con Hạnh Đông lấy thằng Tuấn Ngọc. Nó hên nhờ rủi chịu, sau này có đau khổ đừng oán trách ba má và tụi con đã không ngăn cản.

Ba cô con gái và cả bà Bảy Thu cứ kêu hoài nói mãi, cuối cùng ông Bảy Thu cũng phải chấp nhận cho cuộc hôn nhân mà trong lòng không mong mỏi được diễn ra, bởi ông thương xót cho đứa con gái út của mình không được sống trong hạnh phúc của nghĩa vợ chồng như mọi người bình thường khác.

Và lễ cưới được tổ chức long trọng theo đúng mọi nghi lễ thông thường, bởi gia đình hai bên đều môn đăng hộ đối, chỉ có đôi chân chú rể phải đi bằng đôi nạng gỗ hoặc bằng chiếc xe lăn tay. Hai gia đình đều tổ chức tiệc tùng, ca hát thâu đêm suốt sáng mà chưa dứt, làm mọi người đều hân hoan...

Theo tục lệ thì bà Bảy Thu không đưa con gái về nhà chồng, nhưng ông Bảy Thu không yên tâm không biết cô con gái út có được hạnh phúc bên người chồng tàn tật trong đêm động phòng hoa chúc hay không.

Ai nhận thấy thân thể Tuấn Ngọc từ bụng trở xuống đến chân đều teo túm, sẽ phải băn khoăn với một Hạnh Đông cô gái mới lớn còn trinh nguyên, anh ta không thể làm tròn được nghĩa vụ làm chồng.

Bởi vậy ông Bảy Thu là đàn ông nên không tiện sang nhà trai để thăm dò như đàn bà, như má Hạnh Đông, bà Bảy Thu đã qua nhà trai trong cái cớ dạy con gái nghĩa vụ về làm vợ, điều này được ông bà bá hộ Dương hoan hỉ chấp nhận.

Có người còn cười nói mỉa mai về Hạnh Đông:

- Thật tình mà nói, con Hạnh Đông có tâm hồn cao thượng quá, đi lấy thằng què không biết nó có thể làm chồng được không, đi còn không vững nữa là...

Lúc Hạnh Đông nghe qua, nàng chỉ đáp:

- Làm sao tôi tránh được số trời bởi duyên tiền định. Nếu số tôi phải làm vợ người mất khả năng làm chồng như anh Tuấn Ngọc thì đành chịu vậy.

Trong đêm tân hôn, Tuấn Ngọc đưa người vợ mới cưới đi về phòng hoa chúc. Hạnh Đông biết anh là Trọng Nghĩa người chồng của nàng từ kiếp trước, nên nàng không còn e dè mắc cỡ. Mà mắc cỡ sao được khi những đêm mộng mị nàng và anh từng đã ân ái bên nhau suốt bao đêm.

Hạnh Đông lẹ làng lên giường nằm để làm tròn nghĩa vụ một cô dâu mới trước chồng. Nhưng tâm tư nàng cũng đâm băn khoăn như bao người, không biết Tuấn Ngọc có thể hành xử như mọi người chồng bình thường khác được hay không.

Nhưng kỳ lạ thay, khi cửa phòng vừa khép kín, Tuấn Ngọc đã vất ngay đôi nạng gỗ vào một góc nhà rồi anh đứng vững trên đôi chân tàn tật. Khi áo quần không còn trên thân thể anh ta, làm Hạnh Đông quá đổi thảng thốt phải kêu lên:

- Anh không phải là con người tàn tật như em đã từng trông thấy từ bao lâu nay hay sao?

Tuấn Ngọc đã biến thành một chàng thanh niên trẻ đẹp như Trọng Nghĩa.

Anh ta giao mi, vào cằm, vào cổ nàng rồi nói:

- Người vợ yêu quý của anh, xin cám ơn em đã một lòng chung thủy với linh hồn người đã chết nhưng chưa được thoát kiếp từ cõi âm ty, chấp nhận lấy một người tàn phế như Tuấn Ngọc…

Rồi hồn ma Trọng Nghĩa vẫn âu yếm với người vợ sắp đầu gối tay ấp trong đêm tân hôn, anh tiếp tục giải bày hết nỗi niềm:

- Khi anh quyên sinh linh hồn đi xuống cõi âm ty tìm em khắp chốn nhưng không gặp, anh may mắn gặp được một đạo sĩ truyền cho ma thuật biết thay hình đổi dạng. Vì thế mà bây giờ anh mới thay đổi được hình dạng như thế này để được ân ái cùng em. Cho em không còn buồn khổ như tiếng đời mỉa mai dị nghị. Nhưng anh chỉ cần em hứa một điều...

Hạnh Đông thấy chồng còn úp mở nên đã đáp:

- Em phải hứa điều gì xin anh cứ nói, vì tình em đối với anh sẽ thực hiện cho được dù khó đến đâu?!

Hồn ma Trọng Nghĩa bấy giờ mới nói:

- Anh chỉ xin em hứa giản dị như thế này thôi: là không cho ai biết anh có thể đổi hình dạng thoát kiếp tàn phế vào mỗi đêm như ý muốn. Nếu có ai đó nghi ngờ anh là hồn ma hiện về không phải linh hồn thực của Tuấn Ngọc, thì lập tức anh sẽ trở lại cõi âm ty mãi mãi, em không còn thấy bóng anh trong cõi dương trần này nữa!

Hạnh Đông quá chung tình với người chồng kiếp trước, nàng nào có thể quên lời Trọng Nghĩa dặn nên đã hứa chắc chắn và còn nói thêm:

- Chẳng thà em chết còn hơn mất một người chồng đẹp đẽ như anh.

Không còn nghi ngờ gì nhau nữa, cả hai thương yêu nhau theo lẽ tự nhiên của đôi vợ chồng trẻ trong đêm tân hôn. Cho đến gần sáng, Trọng Nghĩa trở thành một Tuấn Ngọc tàn phế cả đôi chân, nách mang đôi nạng gỗ. Và tất cả những chuyện trong đêm tân hôn xảy ra chỉ còn lại những giọt máu hồng thấm trên tấm khăn danh dự.

Theo lệ thường khi sáng đến, bà bá hộ Dương tới thăm để dò xét đức hạnh con dâu, đi theo còn có bà Bảy Thu má ruột của nàng. Lúc đó bằng chính mắt mình, hai bà sui nhìn vào tấm khăn danh dự. Bà Bảy Thu lấy làm kinh ngạc khi thấy danh dự cô con gái út của bà còn sờ sờ trên tấm khăn, còn bà bá hộ Dương vui mừng không kém vì cưới được con dâu hiền còn đủ “công dung ngôn hạnh” vì đã quá rõ ràng.

Hai bà lại thấy Hạnh Đông tươi tỉnh cả người, nàng đang sung sướng vui vẻ bên chồng!

Thấy thế bà Bảy Thu liền chạy vội về nhà tìm chồng để hối hả báo tin:

- Ông ơi, thằng Tuấn Ngọc coi vậy mà vẫn làm tròn nghĩa vụ với con gái út nhà mình. Buổi sáng nay con bé rất tươi tỉnh còn ra điều sung sướng với chồng. Chắc hai đứa được hạnh phúc như hai con chị rồi!

Ông Bảy Thu cũng ngạc nhiên chẳng kém vợ, ông mới lên tiếng hỏi:

- Con gái út của tôi quả thật đã được thằng tàn tật Tuấn Ngọc ăn nằm rồi chăng?

- Tôi cùng bà bá hộ Dương thấy rõ ràng những giọt máu đào còn thấm trên tấm khăn danh dự mà!

Bởi vậy đến ngày nhà trai mang lễ “lại mặt” đến nhà ông bà Bảy Thu, ông nhìn chàng rể Tuấn Ngọc đang chống đôi nạng tươi cười hớn hở đi bên cô vợ trẻ mới cưới. Nhìn dâu rể đều rất hạnh phúc bên nhau.

Chờ cho chàng rể vừa đi ra ngoài, ông Bảy Thu liền buộc miệng hỏi ngay cô con gái cưng của ông:

- Thế thằng Tuấn Ngọc vẫn là một người đàn ông hoàn toàn sao con gái?

Hạnh Đông vẫn còn sung sướng trong nỗi niềm hạnh phúc vô biên, liền đáp lại lời ba nàng:

- Ba ơi? Chồng con quả thật vẫn là một người chồng hoàn chỉnh, anh ấy còn tỏ ra ân cần và chăm chút chiều chuộng đến con cũng không ngờ.

Bà Bảy Thu hỏi tiếp:

- Thế con không có gì để phàn nàn thằng Tuấn Ngọc không như mọi người chồng khác hay sao?

Hạnh Đông vẫn liếng thoắng trả lời:

- Con không có gì phải phàn nàn về anh ấy. Chín tháng nữa ba má sẽ có cháu ngoại để bồng bế cho coi.

Bấy giờ ông Bảy Thu mới khẽ thở ra rồi nói:

- Con Hạnh Đông không có gì để phàn nàn về thằng Tuấn Ngọc, như thế có nghĩa nó được hạnh phúc với chồng. Đó là tất cả những gì chúng ta mong ước cho con gái út của chúng ta.

Từ đó mọi người không còn bàn tán việc Hạnh Đông “ngu muội”, vì với sắc đẹp và tính tình hiền hậu của nàng từng được bao chàng trai tài hoa con nhà quyền quý đến hỏi cưới, mà nàng cứ lắc đầu để đi lấy một chàng trai tàn tật thật không xứng đôi vừa lứa.

Nhưng nào ai biết về tiền căn hậu kiếp của hai người. Kiếp trước khi Trọng Nghĩa chết đi, anh đã xuất hồn tìm vợ đã gần hai mươi năm bây giờ mới gặp lại, mà anh cũng chẳng thể xuất kiếp oan hồn được giải thoát đầu thai, nay phải mượn qua ma thuật, mượn đến thể xác người trần để được gần Đông Xuân.

Ở đời ai học được chữ ngờ, cuộc đời đôi khi “ba chìm bảy nổi chín lênh đênh” hoặc “lên voi xuống chó” cũng là lẽ thường tình.

Gia đình ông Bảy Thu giàu có trong thị trấn bỗng chốc trở nên trắng tay.

Một trận hỏa hoạn lớn đã xảy đến nhà ông, khiến ông Bảy Thu chỉ qua một đêm đã mất trắng hết.

Người ta nói tại ông sinh ra hạn “tam nương”, bây giờ phân trả giá. Có người lại cho rằng ba cô con gái của ông đều được gả vào nhà giàu có quyền quý, thấy cha mẹ trắng tay sẽ đến báo đáp công ơn nuôi dưỡng trong nay mai.

Nhưng trong thực tế chỉ có chàng rể tật nguyền Tuấn Ngọc chồng Hạnh Đông là biết lo lắng. Thấy cơ ngơi của ông bà Bảy Thu không còn lại gì, nên Tuấn Ngọc ngày đêm hối thúc thợ đến xây dựng cho nhanh một ngôi nhà nhằm che mưa cho ba má vợ.

Còn hai chàng rể lấy Hạnh Xuân và Hạnh Thu tuy giàu có, trước đây còn xúi vợ về bòn rút của cải đưa về nhà, giờ cứ im lặng thoái thác.

Hạnh Đông không buồn vì tình đời thay trắng đổi đen của gia đình hai người chị lớn, nàng vốn mang bản tính hiền hậu nhân từ không lấy đó buồn lòng.

Một phần qua thân xác Tuấn Ngọc, tâm hồn Trọng Nghĩa chồng nàng thường nói:

- Ở đời “đức năng thắng số”, ba má em khi xưa ăn ở không bất nhân bất nghĩa với ai, trời đất sẽ phù hộ cho ông bà sớm dựng lại cơ nghiệp như xưa. Em yêu quý xin em đừng buồn, tuy anh chỉ là một oan hồn uổng tử nhưng bao năm đi tìm em anh biết được một kho vàng, nên anh có nhiều của cải còn cất giấu, anh sẽ giúp ba em có vốn để kinh doanh trở lại...

Mà quả thật ông bà Bảy Thu như gặp song hỷ lâm môn, mới trắng tay đó mà không ngờ chuyến hàng kinh doanh đưa đến kinh thành lại đem về một mối lãi lớn kếch xù, hơn thế nữa như Hạnh Đông đã nói: “Chín tháng nữa ba má sẽ có cháu ngoại để bồng bế cho coi”.

Và Hạnh Đông đã hạ sinh ra một bé trai kháu khỉnh, làm cả nhà ông bà bá hộ Dương càng thương yêu nàng hơn bất cứ nàng dâu nào khác. Đến giờ ông Bảy Thu mới thấy cô con gái út mới thật hạnh phúc hơn hai người chị lớn mà trước đây ông trong tâm nguyện, tìm tấm chồng tốt cho các con có một mái ấm gia đình hạnh phúc là ông rất mãn nguyện.

Chồng Hạnh Xuân và Hạnh Thu thấy cha vợ đã trở lại giàu có như xưa, lại xúi bậy vợ về nhà xum xoe nịnh hót cha mẹ để vơ vét của cải đưa về.

Ông Bảy Thu là một thương gia có nhiều kinh nghiệm trong trường đời, nên đâu phải ông không biết người tốt và kẻ xấu, người cơ hội như hai chàng rể lớn trong nhà. Ông liền chỉ vào mặt Hạnh Xuân và Hạnh Thu mà mắng:

- Hai con được tiếng lấy chồng đẹp trai giàu có, nhưng ba má thấy hai con ăn ở không được trong sáng chỉ biết về nhà bòn rút tiền đưa cho bên chồng, nên giờ này đã sinh được đứa cháu ngoại nào cho ba má bồng bế đâu. Hai con hãy nhìn lại Tuấn Ngọc một thằng rể tật nguyền, trước đây ai cũng mỉa mai nó không đủ chức năng làm chồng làm cha, giờ đây trái lại khi ba má trắng tay nó đều đến lo liệu nhà cửa, gíúp vốn cho ba tái lập lại cơ nghiệp như hôm nay. Nó còn cho ba má có cháu ngoại để bồng. Hai con có thấy gia đình Hạnh Đông là hạnh phúc nhất không?

Xưa nay Hạnh Xuân và Hạnh Thu đã sẵn tính ganh tỵ với Hạnh Đông, giờ nghe ông bảy Thu mắng mỏ thì sự ganh ghét ấy càng tăng cao, cả hai chỉ chờ cơ hội để trả thù vợ chồng người em gái út. Lý Hải - chồng Hạnh Xuân mới bàn với Phi Quân - chồng của Hạnh Thu:

- Sắp đến ngày Kim Khánh ba vợ tròn 60 tuổi, hay chúng ta tổ chức vào rừng săn bắn tìm thịt rừng đem về làm quà mừng, hôm đó mời luôn thằng Tuấn Ngọc cùng tham gia, trước làm trò cười cho thiên hạ sau dùng mũi tên lạc để đưa nó về chầu nơi chín suối, anh mới hả được cơn giận hôm nay.

Hồn ma Trọng Nghĩa biết được dã tâm của hai ông anh rể, muốn Tuấn Ngọc với thân thể tật nguyền sẽ làm trò cười cho thiên hạ, nhưng vì lễ lục tuần Kim Khánh của ba vợ, anh không thể chối từ lời mời đến tham gia cuộc đi săn.

Cuộc săn thú bắt đầu, Lý Hải và Phi Quân hai chàng rể lớn đều trên mình ngựa phi như bay, còn Tuấn Ngọc ngồi trên chiếc xe lăn bánh gỗ ì ạch chạy chậm chạp vào rừng.

Hai chàng rể lớn nổi bật hẳn được người xem cổ võ vang trời, còn Tuấn Ngọc trái lại bị chế giễu, cười cợt mỉa mai không ngớt. Nhưng sau khi Tuấn Ngọc mất hút trong rừng sâu, bỗng nhiên Lý Hải và Phi Quân thấy một thanh niên có khuôn mặt cực đẹp đang ra roi phi ngựa phóng thật nhanh, chẳng mấy chốc đã qua mặt hai người. Phong độ chàng thanh niên làm cả hai kinh ngạc, Phi Quân phải thốt nói:

- Không lẽ hắn là Tuấn Ngọc hay sao? Không thể có người giống người như hai giọt nước?!

Lúc này Lý Hải mới lên tiếng bàn luận:

- Hay thằng Tuấn Ngọc là ma? Mà nó chính là ma thật rồi Phi Quân ơi, bởi vậy mới làm con Hạnh Đông mê mệt vì sự biến hóa như thế này, mới có khả năng làm chồng làm cha được chứ?!

Mặc dù còn hồ nghi Tuấn Ngọc là ma hiện hình, nhưng vì sự ganh ghét có sẵn trong lòng, Lý Hải dùng mưu lược để nói tiếp:

- Để mọi người tin thằng tuấn Ngọc là ma, anh em mình phải hạ sát hay làm nó bị thương, bấy giờ mới có chứng cớ rõ ràng nói với mọi người.

Nói là làm, cả hai cùng thực hiện một mũi tên nhắm vào chàng thanh niên giống y như Tuấn Ngọc đang phi ngựa nhanh về phía trước. Mũi tên tuy không hạ thủ được chàng thanh niên nhưng cũng đã làm cho anh ta mang thương tích trên vai.

Nhìn thấy mưu lược đã thành công, nên cả hai đã quày quả quay về thị trấn trong bộ dạng hớt hơ hớt hãi nói ngay với ông bà Bảy Thu:

- Ba má ơi, chồng con Hạnh Đông là ma quỷ hiện hình, nó biến thành chàng trai còn khỏe mạnh hơn cả hai con.

Ông Bảy Thu nghe con rể nói đến Tuấn Ngọc là ma quỷ hiện hình, ông không tin bèn hỏi:

- Hai con thấy thằng Tuấn Ngọc ra sao mà nói nó là ma quỷ hiện hình?

Lý Hải bèn thưa:

- Tuấn Ngọc đi vào rừng bằng chiếc xe lăn tay, nhưng khi nào rừng sâu hóa thành một thanh niên hoàn chỉnh không còn tật nguyền, phi ngựa không thua kém ai. Con muốn có bằng chứng về thưa với ba má và mọi người, nên bắn mũi tên trúng vào bên vai phải của hắn.

Ông Bảy Thu nghe chàng rể lớn kể lại rành mạch còn bán tín bán nghi, nhưng khi thấy Tuấn Ngọc mệt nhọc lăn chiếc xe lăn trở về, đúng bên vai phải đang rướm máu.

Thấy thế ông Bảy Thu nổi giận và cơn điên ganh ghét của Hạnh Xuân, Hạnh Thu không kìm được nữa đã nổ tung ra. Đôi mắt ông đỏ ngầu, tay rung lên, mũi phập phồng, muốn giết ngay chàng rể út:

- Ôi! Thằng kia mày là thứ ma quỷ hiện hình không thể sống với loài người, tao sẽ giết chết mày!

Nói xong ông Bảy Thu toan quật đầu Tuấn Ngọc xuống đất đá. Thấy cái chết của Tuấn Ngọc ở ngay trước mắt vì anh ta chỉ có cái xác nhưng không hồn, còn phần linh hồn đã do hồn ma Trọng Nghĩa giữ.

Hồn ma thì không thể chết nhưng còn thể xác con người lại không thể tránh khỏi.

Bấy giờ Hạnh Đông mới quỳ trước ba má, nàng vội kêu lên:

- Con xin nói thật! Xin ba má đừng giết oan một mạng người vô tội!

Rồi không kịp thở, Hạnh Đông liền kể cho ba má và các chị nghe về chuyện tiền căn hậu kiếp giữa nàng với Trọng Nghĩa, và tại sao hồn ma phải đội lốt Tuấn Ngọc. Chuyện Tuấn Ngọc chỉ là chàng trai trẻ tật nguyền vô tội sống như mọi người, còn hồn ma Trọng Nghĩa đã thoát xác trở về cõi âm ty.

Hạnh Đông đã biết hết câu chuyện xảy ra trong rừng, bởi lúc nàng ngồi chờ chồng mang thú rừng trở về dâng cho ba má mừng lễ lục tuần. Hạnh Đông nghe văng vẳng bên tai tiếng nói của hồn ma Trọng Nghĩa chồng nàng:

- Trong đêm tân hôn anh có nói với em, nếu có ai đó nghi ngờ anh là hồn ma không phải linh hồn thực của Tuấn Ngọc, thì anh lập tức trở về cõi âm ty mãi mãi. Hôm nay không phải do em mà tại anh háo thắng muốn tìm quà đưa về dâng cho ba má nhân ngày Kim Khánh, nên đã quên đi mất người của Tuấn Ngọc trở thành Trọng Nghĩa của em. Hai ông anh rể đã phát hiện ra anh là hồn ma mượn xác người, nên buộc lòng anh phải xa em mãi mãi...

Hồn ma như đang suy nghĩ thêm điều gì, một lúc sau Hạnh Đông lại nghe tiếng chồng nói tiếp:

- Để chuộc lại lỗi lầm, anh có ghi tấm bản đồ kho vàng đang cất giấu để ở bên giường. Và từ nay Tuấn Ngọc mới là người chồng thực thụ của em, với số vàng ấy em có thể đưa anh ta qua Pháp trị bệnh để phục hồi lại chức năng thành một người đàn ông hoàn toàn như anh từng mượn xác anh ta hơn một năm nay.

Hạnh Đông quá chung tình với người chồng kiếp trước, bây giờ vì một chút nông nổi của Trọng Nghĩa mà hai người phải sống trong nỗi đau ly biệt. Cũng như Hạnh Đông cảm thấy có trách nhiệm với Tuấn Ngọc, người nàng sống trong danh nghĩa vợ chồng.

Ông bà Bảy Thu và hai chị gái rất ngạc nhiên, sau khi nghe Hạnh Đông thuật lại hết câu chuyện nàng đã lấy ma làm chồng, sao nó rùng rợn đến nổi da gà, lông tay phải dựng đứng.

Bấy giờ ông Bảy Thu nhận thấy Tuấn Ngọc rất khác trước đây, mới chợt hiểu cô con gái út đã thành thật kể cho nghe một câu chuyện quá huyền bí hoang đường, nhưng lại có thật trong một xã hội đang trên đường hội nhập với nền văn minh Tây phương. Ông cũng biết rằng hồn ma của Trọng Nghĩa đã thoát khỏi xác Tuấn Ngọc trở về cõi âm ty.

Ông Bảy Thu mới nói với mọi người:

- Hồn ma Trọng Nghĩa đã vĩnh viễn về lại cõi âm ty, trả lại xác và linh hồn thật cho Tuấn Ngọc, thằng rể này đâu phải là ma mà ba má cần phải giết. Bây giờ thân thể nó tàn phế nhưng cũng đã cho ba má có đứa cháu ngoại, ba rất lấy làm hài lòng...

Tuy con ma tình Trọng Nghĩa trở về cõi âm ty theo như lời nguyền. Nói là vậy nhưng hồn ma còn vấn vương nhiều mối nơi dương trần nên chưa thể siêu thoát.

Hồn ma còn vấn vương người vợ từ kiếp trước nay được hóa sinh thành Hạnh Đông, còn vấn vương đứa con tuy không mang dòng máu của anh nhưng hình hài lại do chính anh tạo dựng, và còn một thứ âu lo nữa là lòng ghanh ghét của đôi vợ chồng Hạnh Xuân, Hạnh Thu đối với Hạnh Đông.

Đã là ma nên Trọng Nghĩa có linh cảm hai ông anh rể Lý Hải và Phi Quân cùng vợ, đang ngày đêm sẽ dèm pha Hạnh Đông trước ông bà Bảy Thu:

- Ba má thấy con Hạnh Đông có hạnh phúc à? Giờ đây nó héo hắt u sầu vì sống thiếu bóng ma, nó làm sao sung sướng và hạnh phúc bằng hai con.

Ông Bảy Thu vẫn bênh vực cho cô con gái út, ông mới gằn giọng nói với chúng:

- Hai con có hạnh phúc ư? Hay ma quỷ đã xâm nhập vào lòng nên hai con tỏ ra ganh ghét Hạnh Đông? Nhưng hôm nay ba có thể nói dù Hạnh Đông yêu một linh hồn ma như Trọng Nghĩa, nó lại là người đang hạnh phúc, được hồn ma cho cả một kho vàng!

Vợ chồng Lý Hải và Phi Quân nghe ông Bảy Thu tiết lộ, Hạnh Đông được hồn ma Trọng Nghĩa cho cả một kho vàng, làm cả hai càng ganh ghét nàng hơn.

Cả hai không ngờ một cô gái sống bằng nội tâm, nhu mì hiền hậu ít tranh đua, lại được trời đất chiếu cố ban thưởng cho nhiều thứ như vậy.

Từ ganh ghét chuyển sang ganh tỵ, Lý Hải và Phi Quân muốn chiếm đoạt kho vàng mà người chồng kiếp trước của Hạnh Đông đã để lại, cho nên bọn chúng không từ bỏ thủ đoạn nào. Tổ chức bắt cóc đứa con nhỏ của Hạnh Đông để trao đổi tấm bản đồ.

Người mẹ nào mà không thương con, tình mẫu tử xa lìa làm Hạnh Đông khóc đến hết nước mắt, cuối cùng nàng ưng thuận trao đổi tấm bản đồ kho vàng để nhận lại con trai, dù biết nếu không có số vàng này nàng không thể đưa Tuấn Ngọc sang Pháp phục hồi lại chức năng như Trọng Nghĩa từng dặn dò.

Tuấn Ngọc bây giờ đã tỉnh trí, ba hồn bảy vía của anh đã hội tụ về đầy đủ trong tâm thức, và biết rằng đứa con trai bị bắt cóc là giọt máu của chính anh chứ không phải của hồn ma Trọng Nghĩa.

Ma đưa lối quỷ đưa đường, điểm hẹn trao đổi lại nằm trên một sườn vách đá.

Ở đây Lý Hải và Phi Quân phải giấu mặt, ăn mặc toàn màu đen còn khuôn mặt bao trùm thứ mặt nạ chỉ chừa lại đôi mắt.

Hạnh Đông đang quá thương con, nàng giơ tấm bản đồ kho vàng lên khỏi đầu cho chúng thấy, rồi nói:

- Đây là tấm bản đồ kho vàng, các anh trả con cho tôi rồi đến lấy nó.

Nói xong Hạnh Đông để lại tấm bản đồ ở ven sườn núi, còn nàng đi chậm bước đến nơi hai tên gian hùng Lý Hải Và Phi Quân để thằng bé đang nằm khóc thét vì thiếu sữa.

Lý Hải và Phi Quân tưởng rằng mưu kế chiếm đoạt kho vàng của Hạnh Đông đã thành công, bọn chúng vội lao nhanh người đến định chụp lấy tấm bản đồ, nhưng không ngờ một bóng người ngồi từ trên chiếc xe lăn đã lao đến, tung thẳng hai ngọn cước vào người hai tên gian ác...

Đó là Tuấn Ngọc, bấy giờ anh ta lại được hồn ma Trọng Nghĩa nhập vào mượn xác, hồn ma nhất quyết trừ diệt hai tên gian hùng để Hạnh Đông được sống yên ổn bên chồng con khi hồn ma trở lại cõi âm ty.

Tuấn Ngọc bấy giờ trở nên khỏe mạnh như một Trọng Nghĩa trước đây khi ân ái cùng người vợ cũ, đôi chân anh ta không còn bại liệt nên đã đạp hai tên Lý Hải và Phi Vân lao thẳng xuống vực sâu.

Trước khi đập đầu vào đá chết tươi, cả hai còn đang lơ lửng trong không gian đã thấy rõ bóng ma của Trọng Nghĩa đang réo gọi chúng:

- Kẻ nào gieo nhân ác sẽ hái được quả báo như ngày hôm nay. Bây giờ Hạnh Đông đã được sống yên ổn rồi, ta sẽ đưa hai mi về cõi âm ty để cùng chịu tội!

Vợ chồng Hạnh Đông vì quá kinh khiếp về hai cái chết thê thảm còn đang giấu mặt nằm dưới vực sâu, đã bồng con về nhà không dám ngó đến. Sau mới biết đó là Lý Hải Và Phi Quân mang lòng tham không đáy đã chết để đền lại tội ác mà chúng đã gây ra.



HẾT

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét