Thuở xưa, vị thần chăn trâu của Ngọc Hoàng tên là Ngưu Lang, vì say mê
nhan sắc của một tiên nữ tên là Chức Nữ nên bỏ phế việc chăn trâu, để
trâu đi nghinh ngang vào điện Ngọc Hư . Chức Nữ cũng vì mê tiếng tiêu
của Ngưu Lang nên trễ nải việc dệt vải . Ngọc Hoàng giận giữ, bắt cả hai
phải ở cách xa nhau, người đầu sông Ngân, kẻ cuối sông .
Nhưng
về sau, Ngọc Hoàng nghĩ lại, thương tình nên ra ơn cho Ngưu Lang, Chức
Nữ mỗi năm được gặp nhau một lần vào tháng Bảy . Và khi tiễn nhau, Ngưu
Lang Chức Nữ khóc sướt mướt. Nước mắt của họ rơi xuống trần hoá thành
cơn mưa và được dương thế đặt tên là mưa ngâụ
Thời
bấy giờ, sông Ngân trên thiên đình không có một cây cầu nào cả Ngọc
Hoàng mới ra lịnh cho làm cầu để Ngưu Lang Chức Nữ được gặp nhau . Các
phường thợ mộc ở trần thế được vời lên trời để xây cầu .
Các
phường thợ mộc mạnh ai nấy làm, không ai nghe ai . Kẻ muốn làm kiểu này
, người muốn làm kiểu kia , cãi nhau chí choé . Ddến kỳ hạn mà cầu vẫn
không xong .
Ngọc Hoàng bực tức, bắt tội mấy phường thợ mộc hoá kiếp làm quạ lấy đầu sắp lại làm cầu cho Ngưu Lang Chức Nữ gặp nhau .
Bị
hoá làm quạ, các phường thợ mộc lại càng giận nhau hơn . Vì thế cứ tới
tháng bảy là loài quạ họp lại sửa soạn lên trời bắc cầu Ô Thước. Và gặp
nhau, nhớ lại chuyện cũ nên chúng cắn mổ nhau đến xác xơ lông cánh .
Ngưu
Lang Chức Nữ lên cầu , nhìn xuống thấy một đám đen ngòi lúc nhúc ở dưới
chân thì lấy làm gớm ghiếc , mới ra lịnh cho đàn chim ô thước mỗi khi
lên trời làm cầu thì phải nhổ sạch lông đầu . Từ đó , cứ tới tháng bảy
thì loài quạ lông thì xơ xác, đầu thì rụng lông xói xọi

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét