Ngày xưa, có hai vợ chồng người tiều phu nghèo khổ, làm lụng vất vả
quanh năm. Tờ mờ sáng đã ra đi làm, đến tối mịt mới về nhà mà cũng không
kiếm đủ gạo ăn. Hai vợ chồng có một đứa con trai còn nhỏ, mỗi ngày để ở
nhà cho một phần cơm chỉ ăn vừa lưng dạ.
Trong cảnh thiếu ăn đó, hai vợ
chồng lấy làm ngạc nhiên nhận thấy con mình ngày một béo tốt, hồng hào
khỏe mạnh như đã được chăm nuôi tẩm bổ khác thường. Đứa con còn bé chưa
nói năng gì được nên cha mẹ nó muốn hỏi han về sức khỏe lạ lùng của con
cũng đành chịu. Được vài năm đứa bé lớn lên như thổi, bắt đầu biết trò
chuyện, cha mẹ nó mới hỏi xem phần cơm mỗi ngày để dành cho con ăn có đủ
không. Thằng bé trả lời chẳng biết mùi cơm ra sao vì cứ mỗi khi cha mẹ
nó vừa đi khỏi nhà là bầy khỉ ở rừng kéo đến ăn sạch cơm.
Hai
vợ chồng người tiều phu quá nỗi kinh ngạc, hỏi con trong mấy năm trời
không cơm ăn mà sao lại được khỏe mạnh như vậy. Đứa con ngây thơ mới kể
cho hay rằng trong lúc cha mẹ nó vắng nhà, có một thằng bé láng giềng
cũng trần truồng như nó, vẫn đến chơi đùa, và chính đứa bé đáng yêu kia
đã truyền sức khỏe sang cho nó. Nghe con nói như thế, cha mẹ nó lại càng
lấy làm lạ, nghi hoặc thêm, vì chung quanh ấy lối mươi dặm chẳng có nhà
cửa của ai cả. Người tiều phu nghĩ ngợi, đoán chừng đứa bé đến chơi với
con mình là Người Sâm (nhân sâm), hồn của cây sâm mọc quanh quẩn gần
đâu đây.
Đến sáng hôm sau, người tiều phu đi ra chợ
mua một cuộn chỉ tơ mang về dặn dò con là hễ thằng bé kia đến chơi thì
lấy chỉ buộc vào chân hoặc tay nó. Đứa con hứa sẽ làm theo lời cha bảo.
Qua ngày sua, vợ chồng người tiều phu đi khỏi nhà như lệ thường, song
không vào rừng lấy củi mà rình nấp gần đấy. Nhân sâm lại đến túp lều
chơi với thằng bé con người tiều phu, cũng như mọi ngày, và đứa bé theo
lời cha dặn, lấy chỉ buộc vào cổ tay bạn.
Vào lúc
giữa trưa, hai vợ chồng người tiều phu ra khỏi chỗ nấp, đột ngột trở về
nhà, bắt chợt cả hai đứa bé đang nô đùa. Thằng bé sâm vội vàng bỏ chạy
rồi biến mất vào cây. Người tiều phu lần theo dấu chỉ đã buộc vào cổ tay
Nhân Sâm mà tìm ra được cây sâm. Tham và ngốc, gã hấp tấp đào xới quá
mạnh tay làm chết mất thằng bé Sâm và chỉ lấy được từng miếng rễ cây
sâm. Cũng vì thế mà ngày nay người ta chỉ có được các nhánh rễ sâm mường
tượng hình dáng người. Người Sâm chết vì sự vụng về của gã tiều phu, từ
đó Sâm không còn công hiệu giúp cho người ta được trường sinh bất tử
nữa, mà uống sâm chỉ được bồi dưỡng sức khỏe thôi.
Hết

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét