Thứ Hai, 16 tháng 2, 2015

Truyện cổ Grim phần 2

Truyện cổ Grim

Con mèo đi hia

                         Một bác thợ xay có ba con trai, một nhà xay lúa, một con lừa và
một con mèo. Các con trai xay bột, lừa đi lấy lúa về và chở bột đi,
mèo thì bắt chuột.
Khi bác chết, ba con chia nhau gia tài: con cả được cái nhà xay
lúa, con thứ hai được con lừa, con thứ ba không còn gì khác đành
lấy con mèo vậy.

Anh này buồn bã, nói một mình:
- Mình xí được phần tồi quá! Anh cả mình có thể xay bột, anh
hai mình còn được cưỡi lừa, mình thì làm ăn gì được với con mèo!
Bất quá lột da nó làm được đôi bao tay là hết.
Mèo nghe hiểu hết, liền nói:
- Cậu ơi, cậu giết tôi lấy da làm đôi bao tay khổ làm gì? Cậu cứ
bảo làm cho tôi một đôi hia để tôi ra ngoài cho nó đường hoàng thì
rồi chả mấy lúc tôi sẽ làm cho cậu mở mày mở mặt.
Người con bác thợ xay thấy mèo nói vậy rất ngạc nhiên. Nhân
có người thợ giày đi qua, anh gọi vào bảo đo chân mèo làm cho nó
một đôi hia. Hia làm xong, mèo đi vào, lấy một cái bị, đổ đầy thóc
xuống đáy, buộc miệng bị, rồi quẩy bị lên vai. Đỗån mèo bước ra cửa
đi hai chân như người.
Lúc đó trong nước có một ông vua thích ăn chim đa đa. Nhưng
tiếc thay không ai bắt được con nào. Rừng thì đầy chim đa đa,
nhưng chim nhát quá, không người đi săn nào tới gần được. Mèo
biết chuyện ấy, bèn nghĩ cách làm ăn cho khá hơn. Nó vào rừng mở
bị, tãi thóc ra, để dây xuống cỏ, rồi luồn dây vào sau một bụi rậm.
Nó cũng lẩn quất quanh ở đó để rình. Được một lát, chim đa đa bay
đến, thấy thóc liền theo nhau nhảy vào bị. Khi được một số kha
khá, mèo giật dây bắt được một số con chim.
Rồi nó quẩy bị lên vai đi thẳng đến cung vua.
Lính canh hô:
- Đứng lại! Đi đâu?
Mèo đáp gọn:
- Ta vào gặp nhà vua!
- Mày điên à? Mèo mà dám vào gặp nhà vua!
Một tên lính khác bảo:
- Thôi cứ để nó đi. Nhà vua thường hay buồn phiền biết đâu
mèo gừ gừ lại chẳng làm cho hoàng thượng khuây khỏa.
Mèo đến yết kiến nhà vua, cúi chào rồi tâu:
- Tâu bệ hạ, chủ tôi là bá tước...,- mèo bịa ra một cái tên quí
phải thật dài, - xin trân trọng gửi lời chào hoàng thượng và xin
kính dâng hoàng thượng một ít chim đa đa bẫy được.
Vua thấy chim béo mừng rỡ, truyền lệnh cho mèo lấy vàng ở
kho chất vào bị, tha hồ mang được bao nhiêu thì cứ việc lấy. Vua
phán:
- Cho ngươi mang về biếu chủ ngươi và nói là ta đa tạ về món
quá biếu.
Trong lúc đó, người con bác thợ xay lúa nghèo nàn, ngồi bên
cửa sổ chống đầu vào tay nghĩ: còn bao nhiêu tiền đã bỏ ra sắm đôi
hia cho mèo mất rồi, không biết có ăn thua gì không? Vừa khi ấy,
mèo bước vào, bỏ bị xuống, cởi bị ra đổ vàng xuống trước mặt chủ
mà nói:
- Thưa cậu, đây có ít nhiều trả tiền đôi hia cho cậu. Nhà vua
còn gửi lời chào và đa tạ cậu.
Anh ta mừng vì được của nhưng không hiểu đầu đuôi ra sao.
Mèo ta vừa tháo hia vừa kể lại chuyện và bảo:
- Giờ thì quả là cậu có đủ tiền rồi, nhưng không phải chỉ có thế
thôi đâu. Đến mai tôi lại xỏ hia vào, cậu sẽ lại giàu có hơn nữa. Tôi
cũng đã tâu với vua cậu là một vị bá tước.
Hôm sau, mèo lại y lời, đi hia cẩn thận rồi đi săn, mang đến
cho vua một mớ chim đa đa. Ngày nào mèo cũng mang vàng về nhà,
mèo được vua yêu quí, tha hồ ra vào cung điện.
Có lần mèo đứng sưởi bên lửa trong bếp nhà vua. Tên đánh xe
vào và nguyền rủa: "Ma quỉ hãy bắt vua và công chúa đi cho rảnh!
Ai lại mình định ra quán đánh chén và chơi bài một phen, thì lại
phải đánh xe cho họ ra hồ chơi!".
Nghe vậy, mèo vội lén về nhà bảo chủ:
- Nếu cậu muốn thành bá tước và trở nên giàu có thì cậu hãy đi
với tôi ra hồ, rồi xuống hồ mà tắm.
Chú thợ xay im lặng, đi theo mèo, cởi sạch quần áo nhảy xuống
nước. Mèo lấy quần áo mang đi giấu một chỗ.
Vừa làm xong thì xe vua đi tới. Mèo liền lên tiếng than vãn
nghe mà não ruột:
- Trời ơi! Tâu bệ hạ, bá tước chủ tôi đương tắm ở dưới hồ thì có
một tên ăn trộm đến lấy quần áo để ở trên bờ. Chủ tôi đang ở dưới
nước lên không được; nếu ở lâu nữa thì đến cảm mà chết mất thôi!
Vua nghe vậy, cho dừng xe lại, phán cho một tên hầu chạy về
lấy bộ quần áo của nhà vua. "Bá tước" mặc bộ quần áo lộng lẫy vào.
Nhà vua biệt đãi chàng vì cứ tưởng chàng biếu chim đa đa là bá
tước thật, và cho chàng ngồi lên xe. Công chúa cũng lấy làm thích
vì bá tước vừa trẻ vừa xinh trai, lại dễ thương.
Mèo đi trước tới một cánh đồng cỏ rộng mênh mông có trên một
trăm người đương cắt cỏ.
Mèo hỏi:
- Cánh đồng nhà ai thế?
- Của thầy phủ thủy đấy.
Mèo dặn họ:
- Các bác này, nhà vua sắp đi xe qua đấy. Nếu vua hỏi cánh
đồng cỏ của ai thì các bác cứ đáp là của bá tước nhé. Nếu các bác
không nói thế là bị đánh chết tươi đấy.
Mèo lại đi nữa, tới một cánh đồng lúa bát ngát ai đi qua cũng
phải để ý. Có tới trên một trăm người đang gặt lúa. Mèo hỏi:
- Các bác ơi, lúa nhà ai thế?
- Của thầy phù thủy đấy.
Mèo dặn:
- Các bác này, nhà vua sắp đi xe qua đấy. Nếu vua hỏi lúa của
ai thì các bác cứ đáp là của bá tước nhé. Nếu các bác không nói là bị
đánh chết tươi đấy.
Mèo đi mãi tới một khu rừng đẹp, có trên ba trăm người đang
đẵn những cây sồi to để lấy củi.
Mèo hỏi:
- Các bác ơi, rừng nhà ai thế?
- Của thầy phù thủy đấy.
Mèo dặn:
- Các bác này, nhà vua sắp đi xe qua đấy. Nếu vua hỏi rừng của
ai thì các bác cứ đáp là của bá tước nhé. Nếu các bác không nói thế
thì bị giết hết đấy.
Mèo lại đi nữa. Mọi người đều nhìn theo thấy mèo có vẻ kỳ dị,
nom như người đi hia thì sợ lắm. Một lát sau mèo tới lâu đài của
thầy phủ thủy, ngang nhiên tiến vào. Lão phù thủy nhìn mèo một
cách khinh khỉnh hỏi nó muốn gì.
Mèo vái chào nói:
- Tôi nghe nói ông có thể tùy ý muốn biến ra con vật gì cũng
được. Tôi tin là biến ra chó, cáo hay cả chó sói thì còn được, chứ biến
thế nào ra voi được. Do đó tôi đến tận nơi để xem có đúng không.
Lão phủ thủy dương dương tự đắc đáp:
- Làm quái gì cái vặt ấy.
Rồi trong nháy mắt lão biến ra voi.
Mèo bảo:
- Khá lắm, nhưng có biến ra sư tử được không?
Lão phù thủy đáp:
- Dễ không!
Rồi lão biến ra sư tử.
Mèo làm ra bộ sợ hãi kêu lên:
- Thật là trên trời đất chưa từng thấy! Ngay trong giấc mơ, tôi
cũng chưa từng thấy. Nhưng nếu thầy biến ra thành một con vật
nhỏ như con chuột thì mới thật là tài thánh. Thầy nhất định là giỏi
hơn các thầy phù thủy trên đời, nhưng chắc không làm nổi đâu.
Lão phủ thủy nghe phỉnh bùi tai, có vẻ thích lắm nói:
- Này chú mèo thân mến ạ, việc đó ta cũng làm được.
Lão biến ra con chuột nhắt nhảy tung tăng trong buồng. Mèo
theo sau vồ lấy chuột ăn.
Vua cùng bá tước và công chúa đi xe tới cánh đồng cỏ mênh
mông.
Vua hỏi:
- Cỏ của nhà ai đấy?
Mọi người đều trả lời theo mèo dặn:
- Tâu bệ hạ, của đức ông bá tước ạ.
Vua phán:
- Bá tước có mảnh đất đẹp quá.
Tới cánh đồng lúa bát ngát, vua hỏi:
- Lúa nhà ai đấy chúng bay?
- Tâu bệ hạ, của đức ông bá tước ạ.
Vua phán:
- Chà chà! Đất vừa rộng đẹp quá.
Tới rừng, vua hỏi:
- Rừng nhà ai thế chúng bay?
- Tâu bệ hạ, của đức ông bá tước ạ.
Vua càng ngạc nhiên hơn nữa bảo:
- Bá tước ạ, bá tước hẳn là giàu lắm. Ta chưa chắc đã có một
khu rừng đẹp đến thế.
Đi tới lâu đài thì đã thấy mèo đứng đợi ở đầu cầu thang.
Xe vừa đỗ, mèo đã nhảy xuống mở cửa nói:
- Tâu bệ hạ, đây là lâu đài của bá tước chủ tôi. Bệ hạ tới đây
thật là hân hạnh suốt đời cho chủ tôi.
Vua xuống xe, ngạc nhiên thấy tòa nhà lộng lẫy, to hơn và đẹp
hơn cả cung điện của mình. Bá tước dẫn công chúa vào phòng tiếp
tân sáng loáng vàng ngọc châu báu.
Công chúa đính hôn với bá tước và khi vua mất, bá tước lên nối
ngôi, phong cho mèo đi hia làm tể tướng.
Câu chuyện kỳ lạ về chú mèo thông minh biết nói giúp các em
một điều: Ta không nên coi thường các con vật nuôi trong nhà vì
chúng có thể giúp ích cho chúng ta. Các em hãy yêu quý những con
vật sống xung quanh mình nhé.


                                                     Anh em nhà GRIM
Truyện cổ Grim

Cô bé quàng khăn đỏ

                         Ngày xưa có một cô bé thùy mị, ai thấy cũng yêu. Yêu nhất vẫn
là bà, có gì bà cũng đem cho cháu. Bà cho cháu một chiếc khăn
quàng bằng nhung đỏ. Chiếc khăn hợp với cô quá đi mất, đi đâu cô
cũng quàng. Vì vậy người ta gọi cô là Cô bé quàng khăn đỏ.
Một hôm, mẹ bảo cô:
- Khăn đỏ con ạ, đây có miếng bánh và chai rượu vang. Con
mang đến cho bà nhé. Bà ốm yếu, mang biếu bà để bà xơi cho lại
người. Con đi đi kẻo lát nữa nắng. Con đi cho ngoan, đừng có đi
lung tung ra khỏi đường cái kẻo vỡ chai, không có gì mang đến biếu
bà. Vào buồng bà thì con nhớ chào bà, đừng có vội mắt là mày lét
nhìn khắp các xó nhà.
Khăn đỏ bảo mẹ:
- Con sẽ làm đầy đủ như mẹ dặn.
Rồi cô bé chào mẹ ra đi.
Nhà bà Khăn đỏ ở trong rừng, đi khỏi làng độ nửa giờ. Khăn đỏ
vào rừng thì gặp chó sói. Em không biết sói là một con vật độc ác
nên không sợ.
Sói chào Khăn đỏ. Khăn đỏ chào lại.
Sói hỏi:
- Cháu Khăn đỏ đi đâu sớm thế?
- Cháu đi đến nhà bà.
- Cháu mang gì ở khăn gói thế?
- Bánh và rượu vang đấy. Hôm qua ở nhà làm bánh. Bà ốm,
cháu mang đến để bà xơi cho khỏe người.
- Bà cháu ở đâu, cháu Khăn đỏ?
- Đi vào rừng độ mười lăm phút nữa thì tới. Nhà ở dưới ba cây
sồi to, mé dưới có nhiều bụi dẻ. Bác biết chứ!
Sói nghĩ bụng: "Cái mồi non này hẳn là béo ngon hơn mụ già
kia". Hắn tự nhủ phải lập mưu chén được cả hai. Hắn mon men lại
gần Khăn đỏ bảo:
- Này cháu Khăn đỏ ạ, cháu hãy nhìn những bông hoa tươi đẹp
quanh đây. Sao cháu không chịu nhìn một tí? Bác chắc là cháu
chẳng bao giờ để ý nghe chim hót véo von nhỉ. Cháu đi đâu mà cứ
đăm đăm như đi học thế. ở trong rừng là vui lắm nhé!
Khăn đỏ mở to mắt ra nhìn. Em thấy ánh nắng rập rờn qua
cành cây, hoa tươi la liệt, em nghĩ bụng giá mang bó hoa tươi đến
tặng bà chắc bà thích lắm. Trời còn sớm thế nào đến chả kịp. Em
bèn ra khỏi đường rẽ vào rừng hái hoa. Hái được một bông, em nghĩ
là vào sâu chắc có bông đẹp hơn, và em lại mon men đi tới. Cứ thế
mãi, càng ngày em càng tiến sâu vào rừng.
Chó sói đi thẳng tới nhà bà cụ, gõ cửa.
- Ai đấy?
- Cháu Khăn đỏ đây, bà mở cửa cho cháu bà ơi. Cháu mang lại
cho bà bánh và rượu vang đây.
Bà nói:
- Thì cháu cứ việc đẩy then mà vào. Bà yếu quá không dậy được
đâu.
Sói đẩy then cửa, cửa mở tung. Nó chẳng nói chẳng rằng, đến
thẳng giường bà, nuốt chửng bà. Rồi nó mặc quần áo bà, đội mũ bà,
nằm vào giường bà, kéo rèm che lại.
Khăn đỏ tha thẩn chạy đi hái hoa. Mãi đến lúc hái nhiều quá
mang không xuể, nó mới chợt nhớ đến bà, vội lên đường đi đến nhà
bà. Nó thấy cửa mở, lạ lắm. Nó vào phòng thấy có gì khang khác.
Nó nghĩ bụng sao hôm nay ở nhà bà lại cảm thấy rờn rợn, không
thấy thoải mái như mọi khi. Nó chào bà nhưng không thấy có tiếng
đáp. Cô bé lại bên giường, kéo rèm ra, thì thấy bà nằm, mũ kéo
chùm kín mặt, trông lạ quá.
Cô bé nói:
- Bà ơi bà! Sao tai bà to thế?
- Tai bà to để nghe cháu rõ hơn.
- Bà ơi bà! Sao mắt bà to thế?
- Mắt bà to để nhìn cháu rõ hơn.
- Bà ơi bà! Sao tay bà to thế?
- Tay bà to để bà ôm cháu chặt hơn.
- Úi trời ơi, sao mồm bà to thế kia?
- Mồm bà to để bà ăn cháu ngon hơn.
Sói nói xong liền nhảy ra khỏi giường, nuốt chửng em bé Khăn
đỏ đáng thương.
Sói đã no nê lại nằm xuống giường ngủ ngáy o o. Có người đi
săn qua nhà nghĩ bụng:
- Quái! Sao bà lão ngáy to thế này, phải tạt vào xem bà ấy có
làm sao không.
Bác bước vào phòng, đến giường thì thấy sói đang nằm. Bác ta
nói:
- Con quỷ tội lỗi này, thì ra tao lại gặp mày ở đây. Tao tìm mày
mãi...
Bác giơ súng lên định bắn. Nhưng bác chợt nghĩ ra là chắc sói
đã ăn thịt bà lão, và tuy vậy vẫn còn có cơ cứu bà. Bác nghĩ không
nên bắn mà nên lấy kéo rạch bụng con sói đang ngủ ra. Vừa rạch
được vài mũi thì thấy chiếc khăn quàng đỏ chóe, rạch được vài mũi
nữa thì cô bé nhảy ra kêu:
- Trời ơi! Cháu sợ quá! Trong bụng sói, tối đen như mực.
Bà lão cũng còn sống chui ra, thở hổn hển. Khăn đỏ vội đi nhặt
đá to nhét đầy bụng sói. Sói tỉnh giấc muốn nhảy lên, nhưng đá
nặng quá, nó ngã khuỵu xuống, lăn ra chết.
Ba người đều vui mừng. Người đi săn lột lấy da sói mang về
nhà. Bà lão ăn bánh, uống rượu vang của Khăn đỏ mang đến và
cảm thấy lại sức. Khăn đỏ nghĩ bụng: "Từ nay trở đi, mẹ đã dặn gì
là phải nghe mẹ, không bao giờ được rời khỏi đường chạy một mình
vào rừng sâu".
Có một người còn kể là có lần Khăn đỏ lại mang bánh đến cho
bà thì có một con sói khác đến nói chuyện với nó, định lừa cho nó rời
khỏi đường. Khăn đỏ đã đề phòng, cứ đi thẳng. Khăn đỏ đến nói cho
bà biết là em đã gặp sói chào em, mắt trông rất ác.
- Nếu không phải ở đường cái thì nó đã ăn thịt cháu rồi.
Bà bảo:
- Cháu vào đây ta đóng cửa lại kẻo nó vào.
Được một lát, chó sói đên gõ cửa gọi:
- Bà ơi, bà mở cửa cho cháu. Cháu là Khăn đỏ mang bánh lại
đây.
Hai bà cháu im lặng không mở cửa. Con vật đầu xám bèn rón
rén đi quanh nhà mấy lần. Rồi nó nhảy lên mái nhà, định đợi đến
chiều tối, khi nào Khăn đỏ ra về thì sẽ lén đi theo sau, và sẽ ăn thịt
cô bé trong bóng tối. Nhưng bà cụ biết rõ ý định của nó. Ở trước cửa
nhà có một cái máng nước bằng đá. Bà bảo cháu:
- Cháu đi lấy thùng, Khăn đỏ ạ. Hôm qua bà làm xúc xích.
Cháu đi xách nước nấu xúc xích đổ vào trong máng ấy.
Khăn đỏ xách nước xúc xích đổ mãi cho đên khi chiếc máng to
đã đầy. Lúc đó mùi thơm điếc mũi sói, sói nhìn xuống hít mãi. Nó
thò mãi cổ xuống, không kìm người được nữa, trơn tuột từ mái nhà
rơi đúng vào cái máng to và chết đuối. Khăn đỏ vui vẻ về nhà,
không bị ai đụng đến.
Các em đã bao giờ không nghe lời mẹ chưa? Cô bé quàng khăn
đỏ không nghe lời mẹ dặn, chơi la cà dọc đường nên mới bị sói lừa
ăn thịt. Khi làm việc gì thì các em phải làm đến nơi đến chốn và
tuyệt đối nghe theo lời người lớn thì sẽ không bao giờ bị sói ăn thịt
như cô bé quàng khăn đỏ đâu!


                                                     Anh em nhà GRIM
Truyện cổ Grim

Chú bé tí hon

                         Xưa có một bác nông dân nghèo. Buổi tối, bác thường ngồi bên
bếp lửa, nói với bác gái đang xe chỉ:
- Vợ chồng mình hiếm hoi thật là buồn. Nhà mình tẻ ngắt, còn
các nhà láng giềng thì thật là vui vẻ nhộn nhịp.
Bác gái thở dài đáp:
- Giá như được một đứa con dù bé bằng ngón tay cái, tôi cũng
thỏa lòng, chắc vợ chồng mình sẽ yêu quí nó lắm nhỉ.
Được ít lâu, người vợ thụ thai và bảy tháng sau sinh được một
thằng bé đầy đủ mặt mũi chân tay, nhưng chỉ vừa bằng ngón tay
cái.
Hai vợ chồng nói:
- Thật đúng như lời ước nguyện. Vợ chồng mình sẽ yêu quí nó
lắm nhỉ.
Vì nó bé bằng ngón tay cái nên họ đặt tên nó là Tý hon.
Tuy hai vợ chồng cho con ăn uống đầy đủ, con vẫn không nhỉnh
lên một chút nào cả, cứ nguyên như lúc đẻ ra. Được cái mắt nó
sáng, có vẻ thông minh. Chẳng bao lâu nó đã khôn ngoan khéo léo,
làm gì cũng được.
Một hôm người bố sửa soạn vào rừng đẵn củi, miệng lẩm bẩm:
"Giá ta có người đánh xe hộ có thích không". Tý hon bèn thưa rằng:
- Bố ạ, con đánh xe được, bố cứ tin ở con, thế nào xe cũng đến
rừng đúng lúc.
Bố cười nói:
- Con đánh xe thế nào được! Con bé quá, không cầm nổi cương
đâu.
- Không sao bố ạ. Nếu mẹ con thắng ngựa vào cho con, con sẽ
ngồi vào tai nó. Con thét một tiếng là nhất định nó phải đi.
Bố nói:
- Được, để thử xem.
Mẹ thắng ngựa và đặt Tý hon vào tai ngựa. Nó thét "Tắc, tắc"
cho ngựa chạy. Thế là ngựa chạy như có người đánh xe thật, và xe
cứ lên đường chạy vào rừng.
Khi xe rẽ ở một chỗ ngoặt, Tý hon thét: "Tắc, tắc" thì có hai
người lạ mặt chạy đến.
Một người nói:
- Trời ơi, không thấy người đánh xe mà xe cứ đi, lại nghe thấy
tiếng người đánh xe. Quái lạ nhỉ:
Người kia cũng nói:
- Ừ, cũng lạ thật, ta thử đi theo xem xe ở chỗ nào.
Xe chạy thẳng một mạch vào rừng rồi dừng lại đúng chỗ có củi
đã đẵn.
Tý hon thấy bố gọi:
- Bố ơi, bố thấy chưa, con đã đưa xe đến đây, bố cho con xuống
đi.
Bố chạy đến, tay trái nắm cương ngựa, tay phải nhấc con ra
khỏi tai ngựa, rồi đặt con xuống. Tý hon vui vẻ ngồi lên một cọng
rơm.
Trông thấy Tý hon hai người lạ mặt sửng sốt không nói lên lời.
Một người kéo bạn ra một chỗ bảo:
- Này, nếu ta đem thằng nhóc này đi làm trò ở tỉnh to thì phát
tài đấy. Ta mua nó đi.
Hai người bèn đến bảo bác nông dân:
- Ông bán cho chúng tôi thằng bé này, chúng tôi sẽ chăm sóc nó
cẩn thận.
Người bố đáp:
- Không, nó là khúc ruột cắt đôi của tôi. Bạc vàng trên cả thế
gian này đối với tôi cũng không bằng được.
Nghe thấy hai người hỏi mua, Tý hon níu lấy quần áo bố trèo
lên vai nói thầm:
- Bố ơi, bố cứ bán con đi, thế nào rồi con cũng về được.
Ông bố liền bán con lấy một số tiền to.
Hai người kia hỏi Tý hon:
- Mày muốn ngồi đâu?
- Khó gì đâu, cứ để cháu lên vành mũ, cháu sẽ đi đi lại lại trên
ấy xem phong cảnh, cháu không ngã đâu mà ngại.
Một người đặt nó lên vành mũ.
Sau khi Tý hon đã chào bố, họ đem nó đi, đi mãi. Đến xâm xẩm
tối, Tý hon nói:
- Cho cháu xuống đất một lát, cháu cần lắm.
Người mang nó trên mũ nói:
- Cứ việc ở trên ấy, không có gì phiền bác đâu, chim thỉnh
thoảng vẫn ỉa trên ấy mà!
Nó nói:
- Không mà, cháu cũng biết cư xử thế nào cho phải, ông cho
cháu xuống mau mau đi.
Người ấy cất mũ, nhắc Tý hon xuống ruộng gần vệ đường. Nó
lẩn ngay vào giữa những cục đất, rúc vào một cái hang chuột. Rồi
nó lên tiếng chế hai người kia:
- Thôi chào hai ông, hai ông về với nhau nhé.
Hai người lấy gậy chọc vào hang chuột để bắt nó, nhưng mất
công toi vì Tý hon bò vào sâu quá.
Trời đã tối hẳn, hai người đành bỏ về tay không.
Khi họ đi rồi, Tý hon chui ở hang ra. Nó nghĩ bụng: "Đêm tối
mà cứ chuệnh choạng ngoài đồng thì nguy, vỡ đầu gãy cẳng như
chơi". May sao nó vấp phải một cái vỏ sên. Nó chui vào nói:
- Lạy chúa, đêm nay con có chỗ ngủ yên rồi.
Vừa chợp mắt, thì nó nghe thấy tiếng hai người đi qua. Một
người nói:
- Làm thế nào mà ăn trộm được vàng bạc của lão cha xứ giàu
sụ nhỉ? Tý hon nói xen vào:
- Để tôi bày mưu cho.
Một tên trộm hốt hoảng nói:
- Cái gì thế? Tao vừa nghe thấy tiếng người nói:
- Các bác cứ đi theo, tôi sẽ giúp cho.
- Nhưng mày ở chỗ nào cơ?
- Các ông cứ tìm tôi ở dưới đất, chỗ nào có tiếng nói ấy.
Bọn kẻ trộm tìm mãi mới thấy Tý hon. Chúng nhấc nó lên hỏi:
- Mày liệu giúp chúng tao được việc gì hở nhãi?
- Cháu sẽ luồn qua chấn song cửa sổ nhà cha xứ. Các bác muốn
lấy gì cháu chuyền ra cho chứ gì.
- Được. Để xem tài mày ra sao.
Khi kẻ trộm đến nhà cha xứ, Tý hon chui vào buồng, rồi thản
nhiên hỏi rõ to:
- Các bác có muốn khoắng sạch cái buồng này không?
Bọn kẻ trộm sợ hãi bảo nó:
- Nói khẽ chứ, người ta thức dậy bây giờ!
Nhưng Tý hon vẫn tảng lờ như không nghe tiếng lại hỏi to:
- Các bác muốn lấy gì, khoắng sạch nhé?
Bà cụ làm bếp ngủ ở buồng bên cạnh nghe thấy ngồi nhỏm dây,
lắng tai nghe. Bọn kẻ trộm hốt hoảng toan lẩn ra nhưng lại trấn
tĩnh, cho là Tý hon trêu mình thôi. Chúng trở lại khẽ bảo:
- Thôi nào đừng đùa nữa. Có gì thì chuyển ra đi nào!
Tý hon lại kêu thật to:
- Cháu chuyển tất cả nhé, giơ tay ra mà đón lấy.
Lần này bà già nghe thấy rõ mồn một, bước xuống giường lò mò
ra cửa. Kẻ trộm vội chạy bán sống bán chết như có ma đuổi. Bà già
không thấy gì, đi thắp nến. Khi bà trở lại, Tý hon đã trốn vào đống
cỏ. Bà lục soát mọi chỗ không thấy gì, tưởng là mình mê ngủ, lại lên
giường nằm.
Tý hon nằm co ro trong đám cỏ khô, định ngủ đến sáng mai rồi
về nhà. Nhưng định thế này lại ra thế khác. Chà, ở đời thật lắm nỗi
gian nan! Trời vừa tàng tảng sáng, bà già đã dậy cho súc vật ăn.
Trước tiên bà vào kho, lấy một ôm cỏ, đúng ngay chỗ Tý hon ngủ.
Tý hon ngủ say quá, nên mãi đến khi vào mồm bò rồi mới thức giấc.
Nó kêu lên:
- Trời ơi tôi đã ở trong cối bác nện dạ rồi.
Nhưng sau đó biết ngay là mồm bò rồi. Nó cố tránh cho khỏi bị
nghiến, thì bị nuốt trôi vào dạ dày. Nó nghĩ bụng: "Gian nhà này
không có cửa sổ, chẳng thấy mắt trời, đèn đóm gì cả!". Ở đây nó
thấy khó chịu lắm, khổ nhất là cỏ cứ tuôn vào, chỗ ở ngày càng
thêm chật hẹp. Nó sợ quá kêu to:
- Đừng tuôn cỏ tươi vào nữa! Đừng tuôn cỏ tươi vào nữa!
Lúc đó, bà già đang vắt sữa bò, không trông thấy người mà lại
nghe thấy tiếng nói y như tiếng đêm qua. Bà sợ quá, đang ngồi ghế,
ngã lăn ra đổ hết sữa.
Bà vội đi tìm cha xứ mách:
- Quái lạ, bò nhà biết nói cha ạ.
Cha xứ hỏi:
- Bà điên à?
Rồi cha xuống chuồng bò xem thực hư thế nào.
Cha mới bước vào, đã nghe thấy tiếng Tý hon kêu to:
- Đừng tuồn cỏ tươi vào nữa!
Cha xứ cũng đâm hoảng. Cho là bò bị quỷ ám. Cha sai giết bò.
Người ta làm thịt bò xong quẳng ra đống phân cái dạ dày có chứa
Tý hon.
Nó loay hoay mãi mới thò được đầu ra, lại gặp ngay sự chẳng
lành: một con chó sói đói bụng qua đấy, nuốt chửng cả dạ dày lẫn
nó. Tý hon vẫn yên trí nghĩ bụng:
- "Có lẽ sói này bảo được". Rồi từ trong bụng sói nó nói to:
- Cậu sói ơi, tôi muốn mách cậu một miếng ăn tuyệt ngon.
Sói hỏi:
- Ở đâu thế?
Tý hon bảo cho sói biết nhà bố mình ở đâu và nói:
- Cậu cứ chui qua cống vào bếp thì cậu sẽ tha hồ chén bánh
ngọt, mỡ, xúc xích, đủ thứ.
Sói không đợi Tý hon phải nói hai lần. Đêm đến, sói vội chui
qua cống vào bếp chén thả cửa. Sói ăn no phình bụng rồi, muốn ra
không được, vì qua đường cũ không lọt nữa. Tý hon đã tính trước
đến mức đó. Thế là ở trong bụng sói, Tý hon kêu la inh ỏi lên. Sói
nói:
- Mày có im đi không người ta thức dậy bây giờ.
Tý hon đáp:
- Úi chà, cậu đã chém thích rồi, tôi cũng phải tiêu khiển chứ.
Nói xong nó lại hét ầm lên.
Bố mẹ nó nghe tiếng, thức dậy chạy xuống bếp ngó qua keo
vách thì thấy sói. Ông chạy đi lấy rìu, bà lấy hái. Lúc vào chồng bảo
vợ:
- Bà đứng sau tôi, nếu tôi choảng một cái mà nó chưa chết
ngay, thì bà đâm vào bụng nó nhé.
Tý hon nghe thấy tiếng bố, reo lên:
- Bố ơi, con ở trong bụng sói đấy.
Bố mừng quýnh nói:
- Lạy chúa! Đứa con vàng bạc của tôi đã về đây rồi.
Rồi bác bảo vợ vứt hái đi để con khỏi bị thương. Đỗån ông giơ rìu
lên, giáng cho sói một nhát chết tươi. Sau bác lấy dao kéo mổ bụng
sói, lôi Tý hon ra.
Bác nói:
- Ở nhà bố mẹ lo cho con quá con ạ.
- Thưa bố, con đã đi đây đi đó nhiều, may mà nay con lại được
thở không khí trong lành.
- Thế con đã đi những đâu?
- Bố ạ, con đã ở trong hang chuột, trong dạ dày bò, trong bụng
sói, bây giờ con muốn ở nhà với bố mẹ.
Bố mẹ ôm hôn con mà rằng:
- Từ nay dù được bao nhiêu tiền, bố mẹ chẳng bán con nữa đâu.
Rồi bố mẹ cho con ăn uống và may quần áo mới cho nó, vì quần
áo cũ đi nhiều đã rách hết.
Các em đã bao giờ giúp bố mẹ làm việc chưa? Nếu chưa thì các
em thua chú bé Tý hon rồi đấy. Chú chỉ bé bằng ngón tay cái nhưng
chú giúp bố mẹ chú rất nhiều việc nhờ vào trí thông minh. Các em
sẽ giúp được bố mẹ nhiều việc tùy vào khả năng của mình để không
bao giờ phải thua chú bé Tý hon nhé!


                                                     Anh em nhà GRIM
Truyện cổ Grim

Cô bé lọ lem

                         Có lần, bố đi chợ phiên hỏi hai con vợ kế muốn xin quà gì. Một
cô xin quần áo đẹp, một cô xin ngọc.
Bố lại hỏi:
- Thế Lọ lem con muốn gì nào?
- Thưa bố, trên đường về, có cành cây nào va vào mũ bố thì xin
bố bẻ cho con.
Bố mua về cho hai con vợ kế quần áo đẹp và ngọc. Trên đường
về, khi đi qua một bụi cây xanh, có cành cây dẻ va phải ông và lật
mũ ông. Ông bẻ cành ấy mang về. Tới nhà, ông cho hai con vợ kế
quà chúng xin và đưa cành dẻ cho Lọ lem. Lọ lem cảm ơn bố, đến
mộ mẹ trồng cành dẻ lên, khóc lóc thảm thiết, nước mắt rơi xuống
tưới ướt hết cành lá. Cành lớn rất mau thành một cây đẹp. Mỗi
ngày, Lọ lem đến đó ba lần, lần nào cũng có con chim trắng tới đậu
trên cây. Hễ cô ngỏ ý mong ước thứ gì thì chim vứt thứ ấy xuống
cho cô.
Một hôm, nhà vua mở hội ba ngày liền, mời tất cả các thiếu nữ
xinh đẹp trong nước đến để Hoàng tử kén vợ. Hai cô con vợ kế nghe
nói là mình cũng được đi thì mừng mừng rỡ gọi Lọ lem đến bảo:
- Mày hãy chải đầu đánh giày cho chúng tao, cài giày cho chắc
để chúng tao đi cho chắc để chúng tao đi lea cưới ở cung vua.
Lọ lem khóc lóc vâng lời, vì chính nó cũng muốn được đi cùng
để nhảy. Nó xin mẹ kế cho đi. Mẹ kế bảo:
- Đồ Lọ lem bẩn thỉu nhơ nhuốc mà cũng đòi đi dự hội à! Mày
làm gì có giày, có quần áo đâu mà nhảy?
Nó xin mãi thì mẹ kế bảo:
- Tao đổ một đấu đỗ xuống tro. Cho mày nhặt hai tiếng đồng
hồ, xong thì đi.
Cô đi cửa sau vườn gọi:
- Hỡi chim câu ngoan ngoãn, hỡi chim gáy, hỡi tất cả các chim
trên trời, hãy lại đây nhặt giúp em, đỗ ngon thì bỏ vào nồi, đỗ xấu
thì bỏ vào cổ họng.
Lập tức có đôi chim bồ câu trắng bay qua cửa sổ nhà bếp vào,
theo sau có chim gáy, rồi đến tất cả các chim trên trời rào rào bay
tới đậu xuống quanh đống tro. Chim bồ câu gật gù rồi bắt đầu mổ
lia lịa, những chim khác cũng mổ lia mổ lịa, nhặt đỗ tốt bỏ vào nồi.
Chỉ non nửa tiếng đồng hồ, chim đã làm xong xuôi cả và bay đi. Cô
gái mang đỗ đến cho gì ghẻ, chắc mẩm được đi dự hội. Nhưng gì ghẻ
bảo:
- Toi công thôi, Lọ lem ạ! Mày không đi cùng được đâu vì mày
làm gì có quần áo mà nhảy? Chẳng nhẽ làm chúng tao xấu mặt vì
quần áo của mày à?
Nói rồi, mụ quay phắt đi, vội vã cùng hai đứa con gái đài các ra
đi.
Ở nhà không có ai, Lọ lem ra mộ mẹ, đến gốc cây dẻ gọi:
- Cây ơi, cây hãy rũ vàng rũ bạc xuống đây cho em.
Chim liền ném xuống cho cô một chiếc áo bằng vàng bằng bạc
và một đôi hài lụa thêu chỉ bạc. Cô vội mặc quần áo vào đi dự hội.
Dì ghẻ và hai em không nhận được ra cô, tưởng là một nàng công
chúa nào xa lạ vì cô mặc áo vàng trông đẹp lộng lẫy. Chúng không
ngờ chút nào đó là Lọ lem, đinh ninh là cô vẫn lúi húi nhặt đỗ trong
đống tro. Hoàng tử lại đón cô, cầm tay cô nhảy. Chàng không muốn
nhảy với ai khác nữa, và không chịu rời tay cô ra. Có ai đến mời cô
nhảy thì chàng nói:
- Đây là bạn nhảy cùng tôi.
Cô nhảy đến tối thì xin về. Hoàng tử ngỏ ý muốn đưa cô về vì
chàng muốn biết cô thiếu nữ xinh đẹp này là con cái nhà ai. Cô gỡ tay
Hoàng tử ra và nhảy vào chuồng bồ câu. Hoàng tử đợi đến khi ông bố
đến liền bảo cô gái lạ mặt đã nhảy biến mất vào chuồng bồ câu.
Ông cụ nghĩ: phải chăng là Lọ lem?
Cụ bắt mang đến cho cụ rìu và mai để cụ chẻ tan chuồng ra.
Chẻ xong chẳng thấy có ai ở trong. Họ về nhà thì thấy Lọ lem mặc
quần áo nhem nhuốc ngồi trong đống tro, một ngọn đèn dầu tù mù
cháy trên lò sưởi. Thì ra Lọ lem đã nhảy phắt ra khỏi chuồng bồ
câu, chạy vội đến cây dẻ, cởi quần áo đẹp ra để trên mộ. Chim
xuống cất đi ngay. Rồi cô lại mặc quần áo xám xì vào, ngồi trên
đống tro trong bếp như cũ.
Hôm sau, hội lại tiếp tục. Bố mẹ và hai em đi khỏi, Lọ lem lại
đến cây dẻ gọi:
- Cây ơi, hãy rũ vàng rũ bạc xuống đây cho em.
Chim lại thả xuống một bộ quần áo lộng lẫy hơn hôm trước. Cô
mặc quần áo ấy đến dự lễ. Cô đẹp quá, làm mọi người ngẩn người
ra. Hoàng tử đã đợi cô, liền cầm tay cô và chỉ nhảy với cô thôi. Các
người khác đến mời cô nhảy thì Hoàng tử bảo: "Đây là bạn nhảy
của tôi".
Đến tối, cô xin về, Hoàng tử đi theo xem cô đến nhà nào, cô vội
gạt Hoàng tử ra chạy vào vườn sau nhà. ở đấy có một cây lê to rất
đẹp, chi chít những quả ngon lành. Cô trèo lên nhanh như sóc rồi đi
đâu mất. Hoàng tử đợi đến khi ông bố đến bảo:
- Cô gái lạ mặt đã đánh tháo khỏi tay ta. Có leo cô ấy nhảy lên
cây lê rồi.
Ông bố nghĩ:
- Phải chăng là Lọ lem!
Ông cho mang rìu đến, đẵn cây xuống, nhưng chẳng có ai trên
cây.
Cả nhà vào bếp thì thấy Lọ lem nằm trong đống tro như không
có việc gì xảy ra. Thì ra cô đã nhảy từ phía bên kia cây xuống, đem
trả quần áo đẹp cho chim trên cây dẻ và mặc quần áo xám xì vào.
Đến ngày thứ ba, bố mẹ và các em đi khỏi, Lọ lem lại ra mộ mẹ
bảo cây:
- Cây ơi, cây hãy rũ vàng rũ bạc xuống đây cho em.
Chim liền nhả xuống một bộ quần áo lộng lẫy nhất đời và một
đôi hài toàn bằng vàng. Khi cô mặc vào đi dự lea, mọi người cứ thần
người ra nhìn. Hoàng tử chỉ nhảy với cô, có ai mời cô nhảy thì
chàng nói:
- Đây là bạn nhảy của tôi.
Đến tối, Lọ lem xin về. Hoàng tử định đưa về, nhưng cô lẩn
nhanh như cắt, Hoàng tử đã nghĩ ra một mẹo là cho đổ nhựa thông
lên thang. Khi cô nhảy đi thì chiếc giày bên trái dính lại. Hoàng tử
cầm lên thì thấy chiếc hài xinh đẹp toàn bằng vàng.
Hôm sau, Hoàng tử mang hài đến tìm ông bố bảo:
- Ta chỉ lấy ai chân đi vừa chiếc hài này thôi.
Hai chị có đôi chân đẹp nên mừng lắm.
Cô cả mang giày vào buồng thử trước mặt mẹ. Nhưng cô không
đút ngón chân cái vào được vì hài nhỏ quá.
Mẹ liền đưa cho cô con dao bảo:
- Mày cứ chặt ngón cái đi. Mày thành hoàng hậu rồi thì cần gì
đi bộ nữa.
Cô ta liền chặt ngón cái, nhét chân vào hài rồi cắn răng chịu
đau, đến ra mắt hoàng tử. Hoàng tử nhận cô làm vợ đặt lên ngựa
cùng về. Khi đi qua mộ thì đôi chim câu đậu trên cây dẻ kêu lên:
Cúc cu cu!
Hoàng tử nhìn xem
Chiếc hài vấy máu.
Vì chân dài quá
Nên phải chặt chân
Chính cô dâu thật
Vẫn ở trong nhà!
Hoàng tử nhìn xuống chân cô thấy máu chảy, liền quay ngựa
lại, đưa cô về nhà trả lại cho bố mẹ cô. Hoàng tử bảo không đúng là
cô dâu thật, rồi cho cô em thử hài. Cô em thử hài thì may sao các
ngón vào được lọt cả. Nhưng phải cái gót lại to quá. Bà mẹ đưa cho
con dao bảo:
- Mày cứ chặt đi một miếng gót chân. Mày mà được làm hoàng
hậu thì chả bao giờ phải đi chân nữa.
Cô gái chặt một miếng gót chân, cố đút chân vào hài, cắn răng
chịu đau, ra gặp hoàng tử.
Hoàng tử đặt cô dâu lên ngựa đi. Đi qua cây dẻ đôi chim câu
đậu trên cành hót:
Cúc cu cu!
Hoàng tử nhìn xem
Chiếc hài vấy máu.
Vì chân dài quá
Nên phải chặt chân
Chính cô dâu thật
Vẫn ở trong nhà!
Hoàng tử nhìn xuống thấy máu ở hài chảy ra, thấm đỏ cả tất
trắng, quay ngựa, mang cô dâu trả về nhà bố mẹ cô mà bảo:
- Đây cũng chưa phải cô thật. Ông còn cô con gái nào khác
không?
Ông bố đáp:
- Thưa Hoàng tử không ạ. Chỉ có con Lọ lem bé tí, xanh xao là
con vợ cả đã chết. Thứ nó thì chả làm cô dâu được!
Hoàng tử bảo cứ cho gọi ra. Dì ghẻ thưa:
- Thưa hoàng tử, không nên. Nó bẩn thỉu quá, trông tởm lắm.
Hoàng tử nhất định đòi Lọ lem lên kỳ được. Cô rửa mặt mũi
chân tay, đến cúi chào Hoàng tử. Hoàng tử đưa cho chiếc hài. Cô
ngồi lên ghế đẩu, rút chân ra khỏi chiếc guốc gỗ thô kệch, đút chân
vào chiếc hài vừa như in. Cô đứng dậy, Hoàng tử thấy mặt thì nhận
ra cô gái xinh đẹp đã nhảy với mình bèn phán:
- Cô dâu thật đây rồi!
Dì ghẻ và hai con sợ quá, tái mặt đi. Hoàng tử đặt Lọ lem lên
ngựa đi. Khi qua cây dẻ, đôi chim câu hót:
Cúc cu, hãy trông kìa!
Cúc cu cu!
Hoàng tử nhìn xem
Hài không có máu
Vì hài vừa quá
Không phải chặt chân
Đúng cô dâu thật
Hoàng tử đưa về.
Hót xong, đôi chim câu bay khỏi cây, xuống đậu trên vai cô Lọ
lem, một con bên trái, một con bên phải.
Câu chuyện kể về một cô bé bị bà dì ghẻ đối xử rất độc ác
nhưng rồi cô được hưởng hạnh phúc. Qua đó nói lên rằng ai sống
nhân hậu thì luôn được giúp đỡ và được hưởng hạnh phúc, ai sống
độc ác thì sẽ bị trừng trị. Câu chuyện đồng thời ca ngợi ca thiện và
cái thiện luôn chiến thắng cái ác.


                                                     Anh em nhà GRIM
Truyện cổ Grim

Nàng Bạch Tuyết

                         Giữa mùa đông tháng giá, tuyết rơi xuống trắng như bông.
Một bà hoàng hậu ngồi khâu bên cửa sổ khung gỗ mun, bà mải
nhìn tuyết nên kim đâm phải tay, ba giọt máu rơi xuống tuyết.
Thấy máu đỏ pha lẫn tuyết trắng thành một màu tuyệt đẹp, bà
nghĩ bụng: "Ước gì ta đẻ được một người con gái, da trắng như
tuyết, môi đỏ như máu và tóc đen như gỗ khung cửa này".
Sau đó ít lâu, bà đẻ một cô gái trắng da như tuyết, môi đỏ như
máu và tóc đen như mun; vì vậy bà đặt tên con là Bạch Tuyết. Bạch
Tuyết vừa ra đời thì mẹ chết.
Một năm sau, vua lấy vợ khác. Bà này đẹp lắm nhưng kiêu
căng tự phụ, không muốn ai đẹp bằng mình. Bà có một cái gương
thần, khi soi, bà hỏi:
Gương kia ngự ở trên tường,
Nước ta ai đẹp được dường như ta?
Thì gương đáp:
- Tâu hoàng hậu, hoàng hậu đẹp nhất nước ạ.
Biết gương nói thật, bà rất sung sướng. Nhưng Bạch Tuyết
càng lớn càng đẹp. Năm lên bảy, cô đẹp như tiên sa, đẹp hơn cả
hoàng hậu.
Một hôm hoàng hậu lại hỏi gương:
Gương kia ngự ở trên tường,
Nước ta ai đẹp được dường như ta?
Thì gương đáp:
Xưa kia bà đẹp nhất trần,
Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn.
Hoàng hậu nghe nói giật mình, ghen tức tái mặt đi.
Từ đó mỗi khi thấy Bạch Tuyết, hoàng hậu lại tức điên lên.
Ngày một thêm kiêu ngạo và đố kỵ, bà lúc nào cũng bứt rứt. Bà cho
gọi một người đi săn đến bảo:
- Ngươi hãy đem con bé này vào rừng cho khuất mắt ta. Giết
chết nó đi, mang tim gan nó về đây làm bằng.
Người đi săn vâng lệnh, đem cô bé đi. Khi bác lấy dao ra để
chọc tiết thì cô bé vô tội van khóc:
- Bác ơi, bác đừng giết cháu, cháu xin ở lại trong rừng không về
nhà nữa.
Bác thấy cô bé xinh đẹp quá, thương hại bảo:
- Tội nghiệp, thôi cháu đi đi. Bác nghĩ bụng: "Rồi thú dữ cũng
đến ăn thịt nó mất". Nhưng bác thấy hình như cất được một gánh
nặng trong lòng vì không phải giết người.
Lúc đó một con hoẵng nhỏ nhảy tới. Bác giết con hoẵng, lấy tim
gan đem về nộp cho hoàng hậu, nói dối là tim gan Bạch Tuyết.
Người đàn bà độc ác đó sai đầu bếp xào xáo cho mụ ăn. Mụ đinh
ninh đó là tim gan Bạch Tuyết, ăn kỳ hết.
Một mình thui thủi trong rừng rộng. Bạch Tuyết sợ hãi, nhìn lá
cây ngọn cỏ, chẳng biết làm g´. Cô cắm đầu chạy, giẫm phải gai và
đá nhọn, chảy cả máu chân. Thú dữ lượn quanh cô, nhưng không
đụng chạm đến cô. Cô đi mỏi cả chân, chập tối, thấy một cái nhà
nhỏ, liền vào để nghỉ.
Trong nhà, cái gì cũng bé tí ti, nhưng đẹp và sạch lắm. Trên
bàn trải khăn trắng tinh có bảy cái đĩa con, một đĩa có một cái thìa
con, một cốc con. Sát tường kê bảy chiếc giường nhỏ phủ khăn trắng
như tuyết.
Bạch Tuyết đang đói và khát, liền ăn ở mỗi đĩa một tí rau, tí
bánh, và uống ở mỗi cốc một hớp rượu vang, vì cô không muốn ai
phải mất phần. Cô mệt quá, muốn đi ngủ, nhưng không giường nào
nằm vừa, cái thì dài quá, cái lại ngắn quá. Cô thử đên cái thứ bảy
mới thấy vừa, liền vào đó ngủ.
Tối mịt, các người chủ căn nhà mới về: đó là bảy chú lùn làm
công việc đào mỏ. Họ thắp bảy ngọn nên lên. Họ cảm thấy có ai đã
đến nhà vì thấy khác khác.
Một chú nói: "Ai đã ngồi vào ghế của tôi?". Chú thứ hai nói: "Ai
đã ăn ở đĩa của tôi?". Chú thứ ba nói: "Ai đã ăn ít bánh của tôi?".
Chú thứ tư nói: "Ai đã ăn ít rau của tôi?". Chú thứ năm nói: "Ai đã
dùng chiếc dĩa của tôi?". Chú thứ sáu nói: "Ai đã dùng dao của tôi?".
Chú thứ bảy nói: "Ai đã uống vào cốc của tôi?".
Một chú nhìn quanh, rồi đi lại giường mình. Thấy có chỗ trũng
ở đệm, chú bèn nói:
- Ai đã trèo lên giường tôi?
Những chú khác cũng lại giường mình và nói: "Có ai đã nằm
vào giường của tôi?". Chú thứ bảy nhìn vào giường mình thấy Bạch
Tuyết đang ngủ. Chú gọi các chú kia đến. Ai nấy đều ngạc nhiên.
Họ cầm bảy ngọn đèn soi Bạch Tuyết và reo lên: "Lạy chúa! Cô bé
này đẹp quá". Các chú mừng lắm, để yên cho cô ngủ.
Suốt đêm, chú lùn thứ bảy nằm ghé nhờ sáu chú kia, mỗi
giường một lúc.
Sáng hôm sau, Bạch Tuyết dậy, thấy bảy chú lùn, cô hoảng sợ,
nhưng họ thân mật hỏi:
- Cô tên là g´?
Cô đáp:
- Em là Bạch Tuyết.
Họ lại hỏi:
- Sao cô lại tới đây?
Cô kể cho họ nghe là gì ghẻ muốn giết cô, người đi săn đã để
cho cô sống, cô đã chạy suốt ngày mãi cho đến khi thấy nhà họ.
Các chú lùn bảo cô:
- Cô có muốn giúp chúng tôi một tay, làm các việc trong nhà
này không? Cô sẽ nấu nướng, làm giường, giặt giũ, khâu vá, thêu
thùa, cô quét tước, dọn dẹp tốt, thì ở lại đây với chúng tôi, cô sẽ
chẳng thiếu thứ gì.
Bạch Tuyết nói:
- Vâng em xin đa tạ.
Từ đó Bạch Tuyết ở với các chú lùn. Cô làm công việc nội trợ.
Sáng sớm, các chú lùn vào mỏ lấy quặng và vàng cho đến chiều tối,
Bạch Tuyết làm thức ăn sẵn để cho họ về ăn. Suốt ngày, cô ở nhà
một mình. Các chú lùn dặn cô:
- Cẩn thận đề phòng mụ gì ghẻ đấy! Thế nào rồi mụ cũng biết
là cô ở đây. Đừng cho ai vào nhà đấy!
Hoàng hậu đinh ninh là ăn tim gan Bạch Tuyết rồi mụ chắc
rằng từ nay mình đẹp nhất đời.
Bà lại gương hỏi:
Gương kia ngự ở trên tường,
Nước ta ai đẹp được dường như ta?
Gương đáp:
Xưa kia bà đẹp nhất trần,
Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn.
Nàng ở khuất núi non,
Tại nhà của bảy chú lùn xa xa.
Bà giật mình vì biết rằng gương không bao giờ nói sai, người đi
săn đã lừa bà và Bạch Tuyết còn sống. Bà lại nghĩ cách hại Bạch
Tuyết. Bà đứng ngồi không yên vì thấy mình chưa đẹp nhất nước.
Sau bà tìm ra một kế: bà bôi mặt và ăn mặc giả làm một bà lão
bán hàng xén, không ai nhận ra được. Bà cải trang rồi vượt bảy
ngọn núi đến nhà bảy chú lùn kia, gõ cửa nói:
- Lão có hàng đẹp bán đây.
Bạch Tuyết nhìn qua cửa sổ nói:
- Chào bà, bà bán gì đấy?
- Toàn là của đẹp, dây buộc, áo lót đủ các màu.
Rồi mụ cho cô xem một chiếc ao lót chẽn bằng xa-tanh ngũ sắc.
Bạch Tuyết nghĩ: "Bà này tử tế, mình cho vào được". Cô bèn mở cửa
cho mụ vào và mua chiếc áo lót.
Mụ bảo cô:
- Con ơi, con buộc vụng lắm, lại đây, bà buộc cho.
Bạch Tuyết không chút e ngại, để mụ buộc hộ. Mụ buộc thoăn
thoắt, thít chặt quá, Bạch Tuyết không thở được nữa, ngã lăn ra bất
tỉnh nhân sự.
Mụ nói:
- Thế là hết đời con đẹp nhất.
Rồi mụ vội vã ra về.
Tối đến bảy chú lùn về nhà, thấy Bạch Tuyết nằm xoài trên
mặt đất, không động đậy thì hoảng sợ lắm. Họ nhấc cô lên, thấy áo
lót buộc chặt quá, bèn cắt đôi ra. Cô lại khe khẽ thở, rồi dần dần
sống lại. Sau khi nghe cô kể chuyện vừa xảy ra, các chú lùn bảo cô:
- Con mụ bán hàng đúng là mụ hoàng hậu độc ác. Từ rày cô
phải cẩn thận, chúng tôi vắng nhà thì chớ có cho ai vào nhé.
Về tới nhà, mụ dì ghẻ đến trước gương và hỏi:
Gương kia ngự ở trên tường,
Nước ta ai đẹp được dường như ta?
Gương đáp:
Xưa kia bà đẹp nhất trần,
Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn.
Nàng ở khuất núi non,
Tại nhà của bảy chú lùn xa xa.
Nghe nói vậy, hoàng hậu cảm thấy máu sôi lên vì căm giận, mụ
biết là Bạch Tuyết đã được cứu sống lại. Mụ nói: "Được rồi, thế nào
tao cũng lập mưu trừ được mày". Rồi mụ phù phép làm một cái lược
có thuốc độc và mặc giả làm một bà lão khác lần trước.
Mụ vượt bảy ngọn núi đi đến nhà bảy chú lùn, gỗ cửa và nói:
- Bà có hàng đẹp bán đấy.
Bạch Tuyết ngó qua cửa sổ, nói to:
- Bà đi đi, tôi không được phép cho ai vào đâu.
Mụ già nói:
- Thì ai cấm con xem cơ chứ?
Rồi nó giơ cho Bạch Tuyết xem cái lược có thuốc độc.
Cô thích cái lược quá, xiêu lòng chạy ra mở cửa. Đôi bên thỏa
thuận mua bán xong, mụ già nói:
- Để bà chải cho đẹp nhé.
Bạch Tuyết chẳng ngần ngại gì, để cho mụ chải đầu.
Lược mới đụng vào tóc, Bạch Tuyết đã bị độc, ngã lăn ra bất
tỉnh nhân sự.
Con mụ gian ác nói:
- Thế là cái đẹp tuyệt vời đã đi đời nhà ma.
Rồi mụ bỏ đi.
May sao bấy giờ đã muộn. Chẳng mấy chốc, bảy chú lùn về.
Thấy Bạch Tuyết nằm chết cứng dưới đất, họ nghi ngay thủ phạm
là mụ dì ghẻ. Họ tìm thấy cái lược trên đầu Bạch Tuyết. Vừa gỡ
lược ra thì Bạch Tuyết sống lại ngay, kể lại sự việc cho các chú
nghe. Các chú dặn cô phải cẩn thận. Bất cứ ai đến cũng đừng mở
cửa cho vào.
Hoàng hậu về nhà soi gương hỏi:
Gương kia ngự ở trên tường,
Nước ta ai đẹp được dường như ta?
Gương vẫn trả lời như trước:
Xưa kia bà đẹp nhất trần,
Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn.
Nàng ở khuất núi non,
Tại nhà của bảy chú lùn xa xa.
Nghe thấy thế, hoàng hậu tức điên lên, nói:
- Con Bạch Tuyết, mày phải chết, dù tao có mất mạng cũng
cam.
Mụ vào một cái phòng rất kín trong lâu đài, nơi không ai được
bước chân tới. Mụ tẩm thuốc độc vào một quả táo. Quả táo trông rất
ngon, nửa đỏ nửa trắng, ai thấy cũng muốn ăn, nhưng cắn một
miếng là chết tươi.
Sau khi đã chuẩn bị quả táo, mụ bôi mặt, ăn mặc giả làm một
bà nông dân, vượt bảy ngọn núi đến nhà bảy chú lùn. Mụ gỗ cửa.
Bạch Tuyết thò đầu qua cửa sổ, nói:
- Tôi không được phép cho ai vào đâu. Bảy chú lùn đã cấm rồi.
Mụ nông dân kia bảo:
- Thôi cũng được. Tôi muốn đẩy chỗ táo này đi. Để tôi cho cô
một quả.
Bạch Tuyết nói:
- Không, cháu không được phép lấy gì đâu.
Mụ già nói:
- Cô sợ ăn phải thuốc độc ư? Trông đây này, tôi bổ quả táo ra
làm đôi, cô ăn nửa đỏ đẹp, tôi ăn nửa trắng nhé.
Mụ già bỏ thuốc độc vào quả táo rất khéo, chỉ nửa đỏ có thuốc
độc thôi. Bạch Tuyết thèm ăn quả táo quá, thấy mụ ăn táo mà
không sao cả, cô bèn cầm lấy phần mụ đưa. Cô vừa cắn một miếng
thì ngã lăn ra chết. Mụ gườm gườm nhìn cô, cười khanh khách, nói:
- Trắng như tuyết, đỏ như máu, đen như mun, lần này những
thằng lùn hết đường cứu sống mày.
Khi về đến cung hoàng hậu hỏi :
Gương kia ngự ở trên tường,
Nước ta ai đẹp được dường như ta?
Gương đáp:
- Tâu hoàng hậu, hoàng hậu đẹp nhất nước ạ.
Lúc đó, lòng mụ mới được thư thái, sự thư thái của kẻ đố kỵ.
Những chú lùn về nhà thấy Bạch Tuyết đã tắt thở nằm dài trên
mặt đất. Họ nâng cô dậy, tìm xem có dấu vết chất độc nào không.
Họ nới áo cho cô, chải đầu cho cô, lấy nước và rượu tắm rửa cho cô,
nhưng chẳng ăn thua gì, cô chết thật rồi. Họ đặt cô lên giường. Cả
bảy người ngồi quanh thi hài than khóc ròng rã ba ngày. Họ muốn
chôn cô, nhưng thấy sắc mặt cô tươi, má cô ửng hồng như người
sống, thì nói: "Ai nỡ vùi cô xuống đất đen". Họ đặt xác cô vào một cỗ
quan tài bằng thủy tinh, trông rõ mồn một, và khắc tên cô bằng chữ
vàng, đề rõ cô là một nàng công chúa. Rồi họ đem quan tài lên núi,
cắt phiên nhau canh gác. Đến cả loài vật cũng đến viếng Bạch
Tuyết, trước hết là cú, rồi đến quạ, sau cùng là một con chim bồ
câu.
Xác Bạch Tuyết để trong quan tài đã lâu mà sắc mặt vẫn tươi
như ngủ, da vẫn trắng như tuyết, môi vẫn đỏ như máu, tóc đen như
gỗ mun.
Một hôm, có Hoàng tử đi rừng về muộn, tới nhà các chú lùn xin
ngủ nhờ. Hoàng tử trông thấy trên núi có chiếc quan tài trong có
Bạch Tuyết, ngoài đề chữ vàng. Hoàng tử liền bảo các chú lùn:
- Các chú để cho ta cái quan tài kia, muốn lấy bao nhiêu ta
cũng trả.
- Hoàng tử có trả chúng tôi một núi vàng, một biển bạc chúng
tôi cũng không bán.
Hoàng tử nói:
- Thế thì các chú biếu ta vậy, vì ta mà không được trông thấy
Bạch Tuyết thì ta không thể sống được. Ta sẽ yêu nàng và chăm sóc
nàng, coi nàng là người yêu của ta.
Nghe Hoàng tử nói thế, các chú lùn tốt bụng động lòng thương
và bằng lòng cho. Hoàng tử sai thị vệ khiêng quan tài đi. Người
khiêng vấp phải rễ cây, làm nẩy người Bạch Tuyết lên. Bạch Tuyết
nôn miếng táo có thuốc độc ra.
Tức thì nàng sống lại, mở mắt, nâng nắp quan tài lên, ngồi
nhỏm dậy, kêu lên:
- Trời ơi, đây là đâu?
Hoàng tử mừng rỡ nói:
- Nàng ở đây với ta.
Rồi Hoàng tử kể cho Bạch Tuyết nghe đầu đuôi câu chuyện.
Hoàng tử nói tiếp:
- Ta yêu nàng nhất đời. Nàng hãy về cung điện vua cha với ta,
nàng sẽ làm vợ ta.
Bạch Tuyết vui vẻ theo gót Hoàng tử về cung. Lễ cưới được cử
hành rất long trọng.
Mụ dì ghẻ gian ác cũng được mới đến dự tiệc. Mụ ăn mặc lộng
lẫy, đến gương soi và hỏi:
Gương kia ngự ở trên tường,
Nước ta ai đẹp được dường như ta?
Gương đáp:
Tâu bà, bà đẹp tuyệt trần,
Nhưng bà hoàng mới muôn phần đẹp hơn.
Mụ gian ác chửi đổng một câu, sợ run lên. Mới đầu mụ toan
không đi ăn cưới, nhưng mụ đứng ngồi không yên, sốt ruột đi xem
mặt cô dâu.
Mụ bước vào và nhận ra ngay Bạch Tuyết, sợ quá đứng thần
người ra, không nhúc nhíc được, rồi quả tim độc ác của mụ vỡ tan,
mụ lăn ra chết.
Câu chuyện kể về nàng Bạch Tuyết xinh đẹp, bảy chú lùn tốt
và bà gì ghẻ độc ác và. Qua đó nói lên rằng những người lương
thiện, tốt bụng sẽ được hưởng hạnh phúc, những kẻ độc ác sẽ bị
trừng phạt.


                                                     Anh em nhà GRIM
Truyện cổ Grim

Ngôi nhà trong rừng

                         Có một bác tiều phu nghèo sống với vợ và ba con gái trong túp
lều nhỏ ven một khu rừng hẻo lánh.
Một buổi sớm, lúc sắp đi làm bác dặn vợ: "Trưa nay mình để
đứa lớn mang thức ăn vào rừng cho ta nhé, tôi về sợ làm không hết
việc". Bác nói thêm: "Để nó khỏi lạc, tôi sẽ đem theo một túi kê rải
dọc lối đi".
Mặt trời vừa lên tới giữa đỉnh đầu, cô con gái lớn xách một liễn
cháo đầy lên đường. Nhưng lũ sẻ đồng và sẻ rừng, lũ sơn ca và họa
mi, lũ sáo sậu và phù dung đã nhặt hết các hạt kê từ lâu rồi, cô bé
không thể nào tìm được dấu hướng đường nữa.
Cô cứ liều đi, mãi cho tới khi mặt trời đã lặn và đêm xuống
nghe cây cối rì rào trong bóng tối, lại nghe tiếng cú rúc, cô bắt đầu
sợ. Chợt cô thấy phía xa có ánh đèn lấp ló sau hàng cây. Cô nghĩ
bụng chắc là ở đó có người, mình có thể tới xin ngủ được. Cô đi về
phía ánh đèn. Chỉ một lúc sau, cô đã tới một ngôi nhà, cửa sổ có ánh
đèn. Cô gõ cửa. Một giọng khàn khàn từ trong nói ra: "Cứ vào".
Cô bước lên nền nhà tối mò gõ cửa. "Cứ vào đi". Lại có tiếng gọi.
Cô mở cửa thấy một ông già tóc hoa râm ngồi bên bàn, đầu đặt lên
hai bàn tay, chòm râu bạc rải qua mặt bàn gần đến đất. Lại có ba
con vật đang nằm bên lò sưởi: một con gà mái, một con gà trống và
một con bò sữa có bộ lông đốm sặc sỡ. Cô bé kể cho ông cụ nghe
chuyện của mình và xin ngủ nhờ một đêm. Ông cụ quay lại hỏi mấy
con vật:
Ới gà mái!
Ới gà trống!
Ới bò hoa lông đốm!
Chúng mày nghĩ sao?
"Được", mấy con vật đồng thanh trả, như thế là chúng mày đã
bằng lòng. Ông cụ bảo: "Ở đây chẳng thiếu một thứ gì, con hãy
xuống bếp nấu bữa ăn tối cho chúng ta đi".
Cô bé xuống bếp, thấy quả là thứ gì cũng thừa thãi. Cô nấu bữa
ăn thật ngon, song quên khuấy mất mấy con vật. Cô bưng lên dọn
trên bàn một bàn đầy rồi ngồi vào cùng ăn với ông cụ cho đỡ đói
lòng. ăn xong cô hỏi: "Con mệt lắm, giờ chỉ muốn nằm ngủ, giường ở
đâu xin cụ chỉ giùm".
Mấy con vật đồng thanh đáp:
Cô đã ăn với cụ ấy,
Cô đã uống với cụ ấy,
Cô chẳng đoái tới bọn này
Giờ ngủ đâu, cô liệu lấy.
Ông cụ bảo cô bé: "Con cứ lên gác, sẽ thấy một cái phòng có hai
cái giường, trải khăn trắng, ta cũng buồn ngủ rồi đây".
Cô bé trèo lên, giũ giường trải khăn xong, cô nằm quay ra ngủ
không đợi ông già.
Một lát sau ông cụ cũng lên soi đèn thấy cô đã ngủ say rồi, ông
cụ lắc đầu, mở luôn một cái cửa hầm cho cô bé rơi xuống đó.
Mãi hôm sau, bác tiều phu mới về nhà. Bác mắng bác gái đã để
bác phải nhịn đói suốt ngày.
Bác gái phân trần: "Có phải tại tôi đâu, con bé lớn đem bữa
trưa cho mình. Chắc hẳn nó lạc đâu rồi, mai nó về".
Hôm sau trời chưa sáng, bác tiều phu đã dậy để lại đi rừng: bác
dặn vợ để con gái thứ hai mang bữa trưa vào rừng cho bác.
"Tôi sẽ đem theo một túi đỗ. Hột đỗ nhỉnh hơn hạt kê, dễ thấy
hơn, không sợ con lạc nữa".
Đến trưa cô thứ hai đem bữa đến chỗ bố. Song cũng như ngày
hôm trước, đỗ đã bị chim rừng ăn sạch rồi. Cô bé đi loanh quanh
trong rừng, tối hôm đó cô cũng tới căn nhà có ông cụ râu bạc. Cô
cũng xin ăn và xin trọ.
Ông cụ quay lại hỏi ba con vật:
Ới gà mái!
Ới gà trống!
Ới bò hoa lông đốm!
Chúng mày nghĩ sao?
Ba con vật đồng thanh trả lời: "Được!". Mọi việc sau đó lại xảy
ra hệt như hôm trước. Cô bé nấu một bữa ăn ngon, cùng ngồi ăn
uống với ông cụ, song không đỗái hoài gì tới ba con vật. Đến lúc cô
hỏi chỗ ngủ. Ba con vật đồng thanh đáp:
Cô đã ăn với cụ ấy,
Cô đã uống với cụ ấy,
Cô chẳng đỗái tới bọn này
Giờ ngủ đâu, cô liệu lấy.
Sau khi cô ngủ rồi, ông cụ lên nhìn cô lắc đầu. Ông cụ cũng cho
cô tụt xuống hầm như cô chị.
Sáng hôm sau, bác tiều phu dặn vợ: "Bữa nay mình để con bé
út nó mang cái ăn cho tôi vậy. Con bé biết vâng lời, nó sẽ đi đến nơi
về đến chốn, chẳng giống như các chị nó đâu! Hai đứa ấy cứ như
mấy con ong dại, suốt ngày bay nhởn nhơ".
Bác gái không ưng nên hỏi lại: "Thế lại muốn mất nốt cả đứa
con gái tôi cưng nhất hay sao?".
Bác trai đáp: "Mình đừng lo, con bé ấy thông minh và rất khôn,
nó sẽ không lạc đâu. Vả bữa nay tôi đem đỗ Hà Lan đi kia mà.
Giống đỗ này to hơn giống đỗ thường, mất dấu đường sao được!".
Nhưng đến lúc con bé con mang làn đi thì dọc đường có bao
nhiêu hột đỗ đậu đều vào diều lũ gà rừng cả rồi. Cô chẳng còn biết
đường đi lối nào nữa. Cô bé con lo lắng, cô lo bố đói, lo không về thì
mẹ sẽ than vãn.
Tối đến, thấy có ánh đèn, cô theo hướng đó lần tới. Cô nói rất lễ
phép, xin ngủ nhờ một đêm. Ông cụ già râu bạc quay lại hỏi mấy
con vật:
Ới gà mái!
Ới gà trống!
Ới bò hoa lông đốm!
Chúng mày nghĩ sao?
"Được", chúng đồng thanh trả lời. Cô bé bước ngay tới lò sưởi
chỗ mấy con vật nằm, khẽ vuốt ve bộ lông óng mượt của hai con gà,
rồi lại xoa đầu con bò lông đốm. Sau đó theo lời ông cụ dặn, cô đi
nấu ăn. Nấu xong, bưng bát ra bàn đâu đấy. Cô tự hỏi: "Mình no
mà để mấy con vật khôn ngoan kia nhịn đói có đành lòng không?
Ngoài ấy thiếu gì thức ăn phải cho chúng ăn no cái đã".
Cô đi lấy lúa mạch rắc cho hai con gà ăn và đi bê vào cho con bò
cả một ôm rơm ngát mùi thơm. Cô trìu mếm nói với mấy con vật:
"Chúc các bạn ăn ngon nhé. Nếu khát, tôi sẽ lại đi kiếm nước mát
về cho mà uống".
Nói đoạn, cô đi xách một thùng nước đầy. Hai con gà nhảy lên
mép thùng, chúng cứ nhúng mỏ xuống nước, rồi lại vươn cổ lên một
hồi, uống như giống chim thường làm. Còn bò ta làm thẳng một hơi
ra trò. Cho mấy con vật ăn uống no nê rồi, cô bé mới lại ngồi vào
bàn ăn nốt những thức ăn ông cụ còn bỏ thừa lại.
Một lúc sau, đôi gà bắt đầu rúc đầu dưới cánh. Bò cũng chớp
mắt liên hồi. Cô bé liền hỏi: "Giờ ta đi ngủ rồi chứ nhỉ?".
Phải không, gà mái
Phải không, gà trống
Phải không, bò lông đốm
Có đúng thế không?
Mấy con vật đồng thanh đáp:
Đúng, cô đã ăn với bọn tôi,
Cô đã uống với bọn tôi.
Cô đã không quên bọn tôi.
Đêm nay chúc cô ngon giấc.
Cô bé trèo lên gác, giũ gối, trải khăn đâu đấy chờ cho ông cụ đi
nằm, chòm râu bạc dài chấm chân, rồi cô mới lên giường ngủ. Ngủ
được một giấc ngon đến nửa đêm bỗng thấy nhà cửa tự lay chuyển,
cô tỉnh dậy. Cả bốn góc nhà bắt đầu chuyển răng rắc, cánh cửa lớn
cứ sập vào rồi lại tự mở ra đập sầm sầm vào tường. Xà nhà như
muốn rơi, gác như muốn đổ. Sau đó, dường như cả mái nhà muốn
sập. Rồi lại thấy yên tĩnh, cô bé thấy mình chẳng việc gì nên cứ
nằm yên và ngủ lại.
Sớm ngày hôm sau, cô tỉnh dậy trong ánh nắng tươi sáng, và lạ
chưa, cô thấy mình đang nằm trong một căn phòng lớn, quang cảnh
xung quanh vô cùng lộng lẫy. Tường bọc toàn bằng lụa mầu lá cây,
làm nền cho những cụm hoa vàng thật. Giường nằm bằng ngà, chăn
bọc nhung đỏ. Cạnh giường có một cái ghế trên xếp một đôi hài thêu
điểm trân châu.
Cô cứ ngỡ mình nằm mơ. Nhưng kìa đã thấy ba người hầu ăn
mặc rất sang: Họ bảo cô có sai bảo gì không.
Cô bảo họ: "Các bác cứ ra đi, tôi sẽ dậy ngay đây. Cứ để tôi nấu
cháo cho ông cụ xong tôi sẽ cho gà, cho bò lông đốm ăn sau".
Cô nghĩ bụng chắc ông cụ dậy rồi. Cô ngoảnh sang giường bên
xem sao nhưng không thấy ông cụ mà lại thấy một người lạ, trẻ,
đẹp. Cô đang ngắm nghía thì người ấy đã trở dậy bảo cô:
- Ta chính là một Hoàng tử đã bị một con mụ phù thủy hiểm
độc phù phép hãm hại. Nó đã biến ta thành một ông già tóc bạc,
đẩy ta ở giữa rừng sâu với ba người hầu cũng đã bị nó biến thành
một con gà mái, một con gà trống và một con bò sữa. Phép yêu ấy
chỉ được giải khi nào có một người con gái tốt bụng tới đây, không
những biết thương người mà biết thương cả giống vật. Người con
gái đó là nàng. Nửa đêm hôm qua, nàng đã giải thoát cho bọn ta,
ngôi nhà cổ giữa rừng đã thành nguyên hình là cung điện của ta
trước kia.
Đợi cô dậy rồi, Hoàng tử sai ba người hầu đi mời bố mẹ đến để
làm lễ cưới.
Cô hỏi:
- Nhưng hai chị của thiếp hiện giờ ở đâu?
- Ta đã giam hai cô đó xuống hầm. Mai ta sẽ giải vào rừng. Họ
sẽ phải hầu hạ một người đốt than ở đó cho tới khi nào họ biết sửa
lỗi, biết thương yêu súc vật, không để chúng khỏi đói khát.
Nhà các em có nuôi con vật nào trong nhà không, mèo, chó, hay
gà,... Đối với con vật nào cũng thế thôi, các em phải luôn thương
chúng vì chúng luôn giúp ích cho ta và không phải bị giam như hai
cô chị trong truyện này nhé!


                                                     Anh em nhà GRIM
Truyện cổ Grim

Đứa con vàng

                         Xưa có hai vợ chồng nhà kia rất nghèo. Của cải chỉ có độc một
túp lều nhỏ. Ngày ngày hai người đi bắt cá, làm chẳng đủ ăn. Bỗng
một hôm, người chồng thả lưới xuống nước cất lên được một con cá
toàn vàng.
Bác còn đang kinh ngạc ngắm nghía thì thấy cá lên tiếng nói:
- Này, bác đánh cá ơi, xin hãy ném trả tôi xuống nước, tôi sẽ
biến túp lều nhỏ của bác thành một tòa lâu đài tráng lệ.
Bác đánh cá đáp:
- Ăn còn không có, lâu đài để làm gì?
Cá vàng nói tiếp:
- Tôi sẽ lo cả chuyện đó cho bác nữa. Trong nhà sẽ có một cái
tủ. Bác cứ việc mở ra là đã sẵn thức ăn ngon trong đó rồi. Toàn cao
lương mĩ vị, muốn bao nhiêu cũng có.
Bác đánh cá đáp:
- Nếu thế thì ta làm ơn cho mi cũng được thôi.
Cá nói:
- Vâng, song bác phải hứa với tôi một điều, bác không để lộ cho
bất kì ai trên thế gian này biết sự may mắn của bác do đâu mà có.
Chỉ cần bác hé ra một lời là bác sẽ lại mất hết.
Bác đánh cá bèn ném trả con cá thân xuống nước rồi về nhà.
Tới nơi, bác chẳng thấy túp lều đâu nữa, giờ đây là cả một tòa lâu
đài đồ sộ. Bác đứng nhìn hồi lâu rồi bước vào nhà thì gặp bác gái,
quần áo lộng lẫy, đang ngồi trong một căn phòng vô cùng tráng lệ.
Bác gái có vẻ hả hê lắm, cứ hỏi bác:
- Mình ơi sao bỗng dưng lại được thế này? Ôi sung sướng quá!
- Phải - bác đáp - Tôi cũng vui sướng. Nhưng này, đói lắm rồi
đấy, dọn cái gì ăn đi.
Bác gái bảo:
- Tôi chẳng có gì đâu, mà cũng không biết trong tòa nhà mới
này có gì hay không?
Bác trai nói:
- Không khó đâu, đằng kia có một cái tủ lớn, lại mở ra xem nào.
Bác gái mở ra thì thấy bên trong nào bánh nào thịt, nào hoa
quả, nào rượu nho như mời mọc.
Bác sướng quá kêu lên:
- Ta còn ước gì hơn nữa?
Hai người ngồi xuống cùng ăn uống. Ăn đã no, bác gái hỏi:
- Nhưng nhà này, của ở đâu thế?
- Chà - bác trai đáp - hỏi chuyện ấy làm gì, tôi không nói được
đâu. Tôi mà hở ra cho ai biết thì chúng mình sẽ lại mất hết.
Bác gái nói:
- Được, nếu như không được phép biết thì tôi cũng chẳng thiết
hỏi làm gì.
Tuy miệng nói thế nhưng bụng lại nghĩ khác, đêm ngày bác ta
đứng ngồi không yên. Bác cứ giày vò thúc bác trai mãi, kỳ cho đến
khi bác trai sốt ruột, kể cho bác biết câu chuyện con cá thần đã bị
bắt, được thả như thế nào. Kể chưa dứt lời, tòa lâu đài tráng lệ với
cái tủ kia đã biến đâu mất. Hai người lại ngồi trong túp lều đánh cá
cũ.
Người chồng lại phải bắt cá kiếm ăn. Dường như vận may đã
định, bác lại bắt được con cá vàng phen nữa. Cá nói với bác:
- Này nếu như bác lại thả tôi thì tôi sẽ trả cho bác tòa lâu đài
với cái tủ kia, đầy ắp những thứ nấu và rán cho bác. Bằng không sẽ
lại mất hết.
Bác đánh cá đáp:
- Tôi sẽ cố giữ.
Bác ném con cá xuống nước. Về đến nhà, bác lại giàu có như
trước. Bác gái hả hê vô cùng, song sự tò mò vẫn chưa thôi day dứt
bác. Chỉ vài ngày sau, bác lại tỉ tê dò hỏi nguyên do sự việc. Bác
trai mới đầu còn giữ, nhưng sau tức vợ quá bác kể tuột luôn mọi
chuyện. Tức thì chỉ trong nháy mắt, tòa lâu đài biến mất, hai người
lại ngồi trong túp lều cũ. Bác trai phàn nàn:
- Đã thấy chưa, giờ rồi đến chết đói.
Bác gái đáp:
- Ôi chà, thà không có của còn hơn có mà chẳng biết của từ đâu
đến, bảo tôi im sao được.
Người chồng lại đi bắt cá. Ít lâu sau, bác lại bắt được con cá
vàng lần thứ ba. Cá nói:
- Này, thế là cái phận tôi không thể thoát tay bác rồi. Bác cứ
đem tôi về chặt làm sáu khúc, hai khúc cho bác gái ăn, hai khúc cho
con ngựa của bác ăn, còn hai khúc chôn xuống đất rồi bác sẽ được
phú quý.
Bác trai xách con cá về nhà, làm đúng theo lời căn dặn. Kết
quả là sau đó hai khúc cá chôn dưới đất biến thành hai cây huệ
vàng, con ngựa đẻ ra một đôi ngựa con bằng vàng và bác gái sinh
được hai đứa con cũng toàn vàng.
Hai đứa trẻ lớn lên nom vừa khỏe vừa đẹp, hai cây huệ với đôi
ngựa con cũng lớn lên.
Hai con bảo bố:
- Cha ơi, chúng con muốn lên ngựa vàng đi giang hồ bốn bể một
phen.
Bác trai bối rối đáp:
- Để các con đi mà rồi đây cha không biết được các con ra sao
thì cha đành lòng sao được? Hai con nói:
- Hai cây huệ vàng vẫn còn đây, cha cứ xem hoa khắc biết
chúng con thế nào. Hoa cứ tươi là chúng con vẫn khỏe, hoa héo là
chúng con đang ốm, hoa rụng đi là chúng con đã chết.
Hai con lên ngựa ra đi. Tới một quán trọ kia, bên trong rất
đông khách, mọi người thấy hai đứa trẻ bằng vàng đi vào cứ khúc
khích cười và lên tiếng đùa cợt. Một chú nghe thấy người ta chế
nhạo, phát ngượng không muốn đi nữa, mới quay về nhà với bố.
Còn chú kia vẫn cưỡi ngựa đi, đi tới một khu rừng lớn, chú vừa định
giục ngựa vài rừng thì có người bảo:
- Không được đâu, không thể đi qua được đâu, trong đó toàn
bọn cướp của giết người, tất chúng sẽ sinh chuyện. Nhất là khi
chúng lại thấy chú và ngựa của chú toàn bằng vàng, chúng sẽ giết
chú mất.
Song chú bé không sợ, chú bảo:
- Nhất định tôi phải đi và sẽ đi được.
Chú lấy da gấu, phủ lên mình và phủ cho ngựa để không ai
thấy đó là vàng nữa, rồi ung dung giục ngựa phi nước kiệu vào
rừng. Mới đi được một quãng thì thấy có tiếng xì xào trong bụi. Chú
nghe rõ tiếng người gọi nhau. Phía này gọi:
- Có một đứa vào đấy.
Phía kia đáp:
- Cho nó đi. Cái đồ vô dụng ấy, kiết xác mà trần trụi như một
con chuột trong xó nhà thờ, được việc g´!
Thế là chú bé vàng may mắn lọt qua được khu rừng, bình yên
vô sự.
Một hôm khác, chú tới một làng kia. Chú gặp một cô thiếu nữ
xinh đẹp quá, tưởng chừng như ở trên đời này không thể còn ai xinh
đẹp hơn. Chú thấy yêu cô nàng vô cùng, mới lại gần hỏi:
- Ta rất yêu nàng, yêu tha thiết, nàng có ưng lấy ta không?
Người thiếu nữ nhìn chú cũng thấy ưng ý nên bằng lòng ngay
và bảo:
- Vâng, thiếp xin theo lời chàng, thiếp nguyện suốt đời sẽ
chung thủy với chàng.
Hai người làm lễ cưới. Đang giữa cuộc vui, bỗng bố cô dâu về.
Thấy lễ cưới con gái, bác ta ngạc nhiên lắm, hỏi:
- Thế chú rể đâu?
Mọi người chỉ chú bé vàng, lúc này vẫn còn đang khoác tấm da
gấu. Người bố nổi giận, quát:
- Không đời nào ta chịu gả con cho những quân vô dụng.
Bác ta muốn giết chú rể vàng.
Cô dâu vội ra sức van xin và nói:
- Dù sao thì chàng cũng đã là chồng con rồi, con rất thương
chàng.
Sau rồi người bố cũng xiêu lòng, nhưng trong dạ vẫn chưa được
yên. Sáng hôm sau bác trở dậy thật sớm muốn xem kỹ con rể, có
đúng chỉ là một tên ăn mày tầm thường rách rưới không. Song
người nằm trong giường lại là một chàng trai rất đẹp, toàn bằng
vàng, tấm da gấu vất bỏ dưới đất. Bác quay trở ra, nghĩ bụng: "Tốt
quá, may mà mình kìm được cơn nóng, bằng không đã phạm sai
lầm lớn".
Trong lúc đó thì chàng người vàng đang mơ màng, thấy mình
săn trượt theo một con hươu rất đẹp. Lát sau tỉnh giấc, chàng bảo
vợ:
- Ta muốn đi săn một bữa.
Người vợ thấy lo, nài chồng ở nhà. Nàng bảo:
- Chỉ sợ sẽ xảy ra vạ lớn cho chàng.
Nhưng chàng gạt đi:
- Ta phải đi và nhất định đi được.
Nói xong chàng đứng lên đi luôn vào rừng. Đi mới được một lát
đã thấy một con hươu ngạo nghễ đứng chắn ngang đường, đúng
như trong giấc mơ. Chàng vừa giơ súng toan bắn thì hươu đã nhảy
vọt đi mất. Chàng liền rượt theo, băng qua hố qua bụi, suốt ngày
hôm đó mà không thấy mệt. Đến chiều thì con hươu biến đi đâu
mất. Chàng người vàng nhìn quanh quất thấy phía trước có một
ngôi nhà nhỏ. Trong nhà có một mụ phù thủy đang ngồi. Chàng gỗ
cửa. Mụ già bước ra cất tiếng hỏi:
- Ngày đã muộn thế này mà ngươi còn quanh quẩn làm chi
trong rừng?
Chàng hỏi lại:
- Bà có thấy con hươu nào chạy qua không?
- Có, - mụ đáp - Con hươu ấy ta biết rõ lắm.
Vừa lúc ấy, một con chó nhỏ theo mụ từ trong nhà ra cứ hướng
vào chàng trai mà sủa ầm ĩ.
Chàng mắng nó:
- Có câm không, đồ khốn. Ta lại cho mi một phát chết tươi bây
giờ.
Mụ phù thủy nổi nóng hét lên:
- Sao, mi muốn giết chó của ta à?
Mụ phù thủy biến luôn chàng trai thành đá nằm lì tại đó.
Vợ ở nhà đợi mãi không thấy chồng về, nghĩ bụng: "Chắc đã
xảy ra chuyện gì rồi". Nàng lo buồn hết sức.
Trong lúc đó, ở nhà người em đang đứng bên hai cây huệ vàng
bỗng thấy một bông gục xuống. Chàng kêu lên:
- Trời ơi, anh con gặp vạ lớn rồi, phải đi ngay, may ra còn cứu
được.
Người cha gạt đi:
- Ở nhà thôi, mất nốt con thì bố biết làm sao?
Nhưng người con vẫn kiên quyết:
- Con phải đi và nhất định đi.
Chàng bèn cưỡi lên con ngựa vàng, phóng ngựa phi thẳng đến
khu rừng lớn, chỗ anh chàng đã bị hóa đá. Mụ phù thủy già ở trong
nhà chạy ra, gọi chàng và có ý định bắt nốt chàng, song chàng
không lại gần mà chỉ gọi với lại:
- Nếu như mi không làm cho anh ta sống lại thì ta sẽ bắn chết
mi.
Mụ phù thủy buộc lòng phải đặt ngón tay lên tảng đá, tức thì
tảng đá lại hóa thành người. Hai người con vàng gặp lại nhau, vui
mừng khôn xiết, ôm hôn nhau rồi cùng lên ngựa ra khỏi rừng. Một
người về nhà vợ, còn người kia về nhà cha mẹ. Người cha bảo:
- Cha cũng biết là con đã cứu được anh con rồi, vì cha thấy
bông huệ vàng kia lại đứng thẳng và tươi như cũ.
Họ sống rất hạnh phúc đến trọn đời.
Các em có thích giàu có không? Ai cũng muốn trở nên giàu có,
đúng không nào? Nhưng tự nhiên trở nên giàu có mà không biết
nguồn gốc của sự giàu có ấy thì ai cũng thắc mắc như vợ bác đánh
cá trong truyện đúng không?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét